Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Sư Ông! Hôm qua khi đang ngồi ở Chùa, con thấy con chó chạy tới, nó thè lưỡi, quẫy đuôi. Con lại nghĩ con chó đang tự tại hồn nhiên, sống và chết cứ bình thường như thế. Lúc đó con lại thấy cảm giác dễ chịu nếu như mình sống được như con chó kia. Sư chỉ giúp con vậy đúng không ạ. Kính chúc Sư Ông sức khỏe ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa Sư Ông, Trong cuộc sống, khi con quay về tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác trên hoạt động của thân, thọ, tâm, pháp, có lúc tham, sân, si mạnh hơn nên bị dính mắc ở bên ngoài, con không nhận ra được pháp đang diễn ra, khi thấy vậy con hít một hơi thở rồi nhớ đến lời dạy của Sư ông không lười biếng, không buông lung phóng dật, chân thành với hiện tại thì con trở về với chính mình rồi đến lúc con lại tiếp tục bị dính mắc bên ngoài, thưa Sư ông hướng dẫn giúp con, con thực tập như vậy là đúng pháp chưa? Con tri ân Sư Ông và Chánh Pháp! Kính mong Sư Ông nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư ông, con có một người huynh đệ cũng khá thân. Dần dà, con thấy vị ấy không có tinh tấn tu tập, thích ăn ngủ và luôn viện lý do để vắng công phu. Giờ con không muốn chơi với vị đó nữa, con không nói chuyện và không thân cận. Thưa sư ông, con làm vậy có sai không? Con nói vị đó không nghe, lúc nào cũng lí luận. Con cảm ơn sư ông ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư. Hôm qua 15/8 AL, sau khi cúng Bồ Tát xong con mới phát hiện bánh trung thu con dâng cúng là bánh mặn có trứng vịt muối. Bởi vì con đặt mua bánh chay mà họ bỏ cho con bánh mặn, con cứ ngỡ đó là bánh chay theo yêu cầu của mình nên con không nhìn lại nhãn. Tâm con ray rức từ hôm qua tới giờ. Mong Sư cho con một lời khuyên. Con xin đảnh lễ và tri ân Sư.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, cho con được hỏi: Trong trường hợp con cảm thấy buồn bã và thất vọng. Con nhận thấy điều này phát sinh do con không có được cái con muốn, và thất vọng vì sao mình có lòng đố kị quá lớn, và cũng chính vì lòng đố kị mà nhiều lúc con không thể hoà nhập được với mọi người. Theo lời Thầy giảng hay biết mọi việc đang là, con buồn con thất vọng thì biết nó như thế nào, con cũng truy biết được nguyên nhân của cảm xúc đó, nhưng con lại muốn thêm việc điều chỉnh nhận thức, hành vi nên con đã tự khuyên mình như là mỗi người có điểm xấu, tốt khác nhau, mình chưa có được điều đó vì mình chưa xứng đáng, mình còn ở hoàn cảnh này để học những bài học gì đó, hay ai làm gì thì làm, mình cứ hoà vào vui vẻ, cần gì phải được công nhận, chấp nhận này kia…. đôi lúc những lời khuyên đó giúp con nhẹ nhàng hơn, nhưng sau đó đâu lại vào đấy ạ. Tự khuyên vậy con phân vân không biết mình có đang xen cái tôi vào mà đang không thấy biết mọi việc như nó là hay không? Con xin hỏi Thầy trong trường hợp thất vọng, phiền muộn vậy con nên xử lí tâm của mình như thế nào? Trong lúc đang đố kị vì không được để ý, được quan tâm, con thấy mình hay bắt chước tử tế với người khác, vì cái tôi muốn được được chú ý, chứ thật tâm không quá quan tâm chuyện phải tử tế với họ. Con lại phân vân sao không sống đúng với cái đang là trong mình mà cứ sống như đang diễn, nhưng nếu thả lỏng theo tâm đố kị mà khó chịu hay tự cô lập mình thì con thấy sống vậy xấu quá, không muốn sống vậy. Trường hợp vậy con nên sống sao cho thuận Pháp, thưa Thầy? Khi đứng trước bờ vực của việc hành động bất thiện, con hay tự khuyên hay ép mình không làm, nhưng như vậy con cứ thấy mình sống giả. Trong con, việc hay biết mọi việc như nó đang là và việc huấn luyện tâm cứ mâu thuẫn nhau. Khi mới tu tập thì luôn chấp nhận có cái Ta đang tu tập phải không ạ? Vì trong con luôn có tiếng nói khuyên con làm này làm kia. Con không biết đó có phải là cái Ta hay gì? Con xin cảm ơn Thầy và luôn tri ân Thầy. Con thấy mình có Phước báo lớn vì được biết Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con vừa gặp thất bại trong chuyện tình cảm. Con đã nhìn ra được nguyên nhân, nghiệp dữ mình gieo, con hiểu và chấp nhận buông không níu kéo. Con cũng ngộ ra thật nhiều bài học, mà trước nay con nghe pháp nhiều mà không giác ngộ thực sự. Hiểu những nghiệp xấu này đều do nhân mình đã gieo, và cái mình cần làm là học những bài học nên học, để khổ đau như vậy không lặp lại trong vô minh. Con nghe pháp, tập thiền nhưng liên tục những hình ảnh cũ, hay sự dằn vặt hay sự bất an vẫn hiện lên trong tâm trí con. Con đã tập quan sát nó đến và đi, nhưng nó vẫn hiện ra quá thường xuyên. Xin thầy chỉ cho con cách để không bị hồi tưởng, dính mắc quá nhiều vào những thứ đã qua như vậy ạ. Con cảm ơn thầy. A Di Đà Phật.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Có lúc con chỉ ngắm bầu trời hay cây cối mà trong lòng thấy tràn ngập hạnh phúc, cảm thấy tình yêu thương ở ngay đây. Nhưng một lúc khác con lại thấy buồn và cô đơn. Con phân vân tự hỏi vậy cái thực là cái gì hay là cả hai cái mà con cảm nhận? Con mong Thầy chỉ dạy cho con ạ. Con thành kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con xin kính đảnh lễ Thầy! Dạ con có thắc mắc xin Thầy từ bi chỉ dạy giúp con. Đối với người đã mất mà trước lúc mất trong lòng chất chứa sự oán trách, lo lắng và điều này làm những người còn lại cũng mang trong lòng nỗi buồn, ray rứt vì nghĩ rằng không còn cơ hội để 2 bên giải quyết thì vào ngày cúng của người mất người thân nên đọc kinh gì để phần nào tốt cho người mất lẫn người còn lại ạ? (Ngày cúng được tổ chức tại chùa, nên con mong có thể làm điều gì đó ý nghĩa cho cả 2 bên). Con kính tri ân Thầy & Đạo tràng!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, Con có điều này xảy ra gần đây muốn trình bày và chia sẻ với thầy với mong muốn được thầy giúp chỉ ra cho con chỗ còn vướng mắc, vô minh. Con xin phép được viết hơi dài hơn thường lệ một chút. Từ khi bắt đầu nghe pháp từ thầy hơn 1 năm nay, con từng cảm thấy thỏa mãn, bừng sáng và hoan hỷ khi có những cảm giác giác ngộ ra thực tánh, từng cảm thấy đầy ắp niềm tin cho rằng từ giờ mình không thể đi sai đường được nữa, cũng từng tự hào cho rằng mình đã dần buông bỏ những lối mòn tu tập máy móc, chấp trước. Nhưng hết lần này tới lần khác, con nhận ra ngay đây, lúc này, mình chẳng hiểu một điều gì, chẳng từng đạt được bất kì điều gì, chẳng có điều gì để nói về cái-được-gọi-là sự thực ngay lúc này. Khi ngồi thiền, những lời nói trong đầu về cách hành thiền vipassana cứ hiện lên liên tục nhưng con không còn hứng thú làm theo thứ đi ra từ kiến thức, kinh nghiệm tích lũy từ trước nữa. Nhưng khi không làm theo những tập khí lý trí đó, câu hỏi thường hiện lên là “đây có phải là thức tỉnh hay vẫn vô minh?” Nếu có một điều làm con cảm thấy thuận pháp chân thực nhất thì đó là sự chấp nhận hoàn toàn, không phản kháng với bất kì điều gì đang xảy ra trên thân, thọ, tâm, pháp. Khi chấp nhận như vậy, mọi giáo lý về cách quán chiếu như thế nào, cần theo dõi tâm ra sao, cần hiểu bản chất của pháp như thế nào đều tan biến. Chỉ còn lại cảm giác tĩnh lặng trong một khoảng thời gian ngắn trước khi nó lại sinh diệt như vậy. Cảm giác đi theo sau đó là một câu hỏi, một sự lo lắng rằng liệu như vậy là đúng hướng hay đang vô minh. Sáng nay ngồi thiền, lại có cảm giác bất an nổi lên với câu hỏi ràng liệu con có đang tu sai bấy lâu nay hay không. Con rất trăn trở với câu hỏi này, mong rằng được thầy chỉ thẳng vào sự vô minh của con! Con kính tri ân thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Lâu rồi con chẳng làm gì tốt đẹp cho ai, con thấy mình khô khan quá. Như vậy, ý nghĩa của cuộc sống là trở về với tâm thanh tịnh, chúng ta còn phải vị tha nữa. Con thấy như vậy có đúng không Thầy? (hay bản ngã con nó lại vẽ vời cho là vị tha là tốt). Trong mối quan hệ, nếu mình đúng, mà mình giận người khác là thiếu vị tha, có phải không ạ? Con xin cám ơn Thầy!

Xem câu trả lời