Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. Trước nhất con xin đảnh Lễ Thấy. Con xin giới thiệu: Con là Phật Tử tại gia. Năm nay 69 tuổi (Nam). Con đã Quy Y Tam Bảo được 3 năm. Con xin Thầy rộng lòng chỉ bảo con. Con có một câu hỏi là: “Người đã Giác Ngộ khác với người chưa Giác Ngộ có những biểu hiện như thế nào?” Riêng con, con cảm nhận là con chỉ hòa nhập, chứ không hòa tan với bên ngoài xã hội hiện nay. Con chỉ thích yên tĩnh một mình. Và thích vào Chùa để nói chuyện Phật Pháp với các bạn đồng tu. Với Ngũ Dục, con vẫn còn tiếp xúc hàng ngày, nhưng con không tham đắm hay chấp giữ. Con thường xuyên nghe Pháp của các Vị Thượng tọa giảng dạy qua Youtube. Đó là niềm vui của con hiện nay… Con xin Thầy từ bi chỉ dẫn cho Con. Con xin Cám ơn Thầy, và kính chúc Thầy nhiều sức khỏe để ban phát Pháp thí cho chúng sinh. Con xin đảnh Lễ Thầy… Con Nguyễn văn Thanh. (TPHCM)

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy! Xin thầy từ bi chỉ dạy cho con biết làm sao để có cái thấy chánh kiến trong việc học tập, thu thập kiến thức, rèn luyện kỹ năng, định hướng nghề nghiệp của thế gian nhằm nuôi thân, giúp đỡ gia đình và cộng đồng xã hội. Con cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Đầu tiên con xin được cảm ơn và đảnh lễ Thầy. Nhờ những bài giảng của Thầy mà con đã nghe liên tục trong vài năm gần đây mà con nghĩ rằng con đã thấy ra được một số điều về bản chất của cuộc sống, lý do và ý nghĩa của việc sinh ra trong cuộc đời để từ đó đã có nhiều phiền não được hóa giải và con dần thấy ra và định hình được hướng đi của cuộc sống. Con xin phép trình bày về cái hiểu của con về điều Thầy giảng xuyên suốt các bài giảng của Thầy, kính mong Thầy giảng giải thêm cho con về sự học hiểu này đúng sai như thế nào ạ. Thầy chỉ ra rằng thực ra không có cái gì gọi là “tu”, mà chỉ có “thấy”. “Thấy” ở đây là “thấy” cái gì. Đó là “thấy” các cảm xúc, cảm giác trên thân và tâm của mình trong mọi hoạt động của đời sống. Có nghĩa là mỗi người vẫn cứ sống cuộc sống bình thường theo hoàn cảnh cụ thể của riêng mỗi người (tùy duyên) nhưng trong khi sống thì luôn cộng thêm thái độ/hay hành động “thấy” – là “thấy” cảm xúc (trên thân) cảm giác (trong tâm)của mình đang khổ, lạc, hay bình thường. Nếu mình cứ nghiêm túc, kiên trì, chân thành làm như thế (một cách sống suốt cả cuộc đời) thì đến một thời điểm nào đó mình sẽ “thấy ra” – tức là rõ ràng tất cả mọi thứ đúng như bản chất thực của cuộc sống, của vũ trụ, của thiên nhiên…, thấy được vì sao con người (trong đó có chính mình) lại thấy khổ đau, thấy được cái gì gây nên cảm giác khổ đau, cái gì không đưa đến cảm giác khổ đau và do đó sẽ an nhiên tự tại cho dù điều gì có đến trong cuộc sống. Tại sao chỉ cần “thấy”. Vì mọi sự mọi việc trên đời bao gồm cả cái cơ thể con người cũng chỉ là do các yếu tố riêng rẽ kết hợp với nhau theo một cách nào đó mà thành, nhưng cái “hợp thể” được gọi là “con người” thì có đặc tính biết suy nghĩ, tính toán, nói năng, hành động,… mà một hành động thường đi sau, hay là kết quả của cái gọi là “suy nghĩ, tính toán, quyết định” nên người ta cho rằng (nghĩ rằng, tưởng rằng) vì “mình” – cái hợp thể “mình” – đã suy nghĩ, vì có “mình” suy nghĩ, tính toán và quyết định hành động … nên có một kết quả như thế. Nhưng đó là vì về mặt thời gian người ta hầu như chỉ tính đến sự việc diễn ra từ lúc bắt đầu có suy nghĩ nên người ta cho rằng có kết quả đó đó do người ta suy nghĩ, do người ta tính toán và ra quyết định. Nhưng nếu tự hỏi tiếp là tại sao lúc đó lại có suy nghĩ đó thì lại thấy suy nghĩ đó là vì điều này, điều kia, rồi tại sao lại có điều này điều kia vì có một điều gì khác nữa, Cứ như vậy sẽ thấy một việc nào đó xảy ra chỉ là kết quả của một chuỗi việc này việc kia mà không thể biết điểm bắt đầu. Và như con hiểu thì đó là vô ngã. Vô ngã có nghĩa là thực ra tất cả mọi thứ trên đời bao gồm con người cũng chỉ là một sự kết hợp theo một cách nào đó của các yếu tố (đất nước, lửa, gió) và biểu hiện trong tự nhiên trong một khoảng thời gian nào đó mà qua đó tánh biết được biểu hiện thông qua đó (theo con hiểu tánh biết là một yếu tố của tự nhiên, nó biểu hiện ra ở nhiều thứ như cỏ cây, con vật, con người, kể cả đất nước… – vì con đã đọc sách “Thông điệp của nước”). Điều đó có nghĩa là “con người” cũng chỉ là một trong những phương tiện để tánh biết được biểu hiện (giống như cái quạt, bóng đèn…chỉ là những phương tiện mà qua đó dòng điện được biểu hiện và người ta biết là có dòng điện), chứ bản thân nó không có một năng lực tự thân. Mọi chuyện xảy ra, kể cả cái suy nghĩ trong đầu người ta, cũng chỉ là biểu hiện của một dòng diễn tiến liên tục của tự nhiên/ vũ trụ. Nói cách khác là “ý nghĩ” đã “đến” bộ não của con người chứ không phải do con người chủ động tạo ra “ suy nghĩ”. Và vì như thế, điều duy nhất con người chỉ có thể làm là “thấy” mà thôi. (Tuy nhiên con hiểu là ai “thấy” được hay không “thấy” cũng là diễn tiến của pháp mà thôi, vì chính cái “thấy” cũng là một pháp). Rồi theo dòng diễn tiến tự nhiên sẽ đến một lúc gọi là “thấy ra”, là lúc các nhân duyên của cái “thấy ra” đó đã đầy đủ. Cái “thấy ra” đó có thể là “thấy ra” một điều gì đó rất đời thường, ví dụ như “thấy ra” trong việc sử dụng gạo, cụ thể “thấy ra” gạo nấu với chừng này nước trong khoảng thời gian này thì sẽ thành cơm, hay nấu nhiều nước trong thời gian lâu hơn lại thành cháo, nấu quá lâu lại thành than. Hoặc ví dụ có thể “thấy ra” mình muốn được đi du lịch nên được đi du lịch mình thấy vui nhưng đi ít ngày đã phải về làm mình lại thấy khổ… Con mới chỉ “thấy ra” những cái đời thường như thế còn cái “thấy ra” rộng khắp, bao trùm của mọi sự mọi việc (như các Thầy giảng) thì con chưa “thấy ra”. Trên nền của cái hiểu như trên con gần như thường nhìn, quan sát, chiêm nghiệm mọi sự mọi việc diễn ra quanh mình theo cái hiểu là tất cả chỉ là sự vận hành của pháp và con đang thực hiện việc sống cuộc sống của mình theo cách vẫn tương tác với tất cả mọi người/ môi trường xung quanh theo các tình huống thực tế diễn ra và đồng thời “cộng thêm” việc quan sát các cảm xúc/ cảm giác diễn ra nơi mình (mặc dù mức độ trọn vẹn cũng chưa được nhiều, lúc có lúc không nhưng con cũng hiểu là việc lúc có lúc không như thế cũng lại là một sự vận hành của tự nhiên). Con giờ đây gần như thường nhìn, quan sát, chiêm nghiệm mọi sự mọi việc diễn ra quanh mình theo cái hiểu là tất cả chỉ là sự vận hành của pháp. Con vẫn thấy mình có những cảm giác vui hay buồn, tham hay chối bỏ… trong các tương tác trong cuộc sống như những cơn sóng đến và đi, nhưng dường như cường độ và tần xuất của những cơn sóng cũng không dữ dội như trước đây và nó qua đi cũng nhanh hơn khi con đưa về soi chiếu lại qua cái nhìn về pháp. Đó là sự hiểu và thực hành của con qua những bài giảng của Thầy, kính mong Thầy giảng giải thêm cho con về sự học hành như vậy đúng sai như thế nào ạ. Con viết dài và lủng củng nên xin Thầy thông cảm ạ. Con chân thành cảm ân Thầy và kính chúc Thầy khỏe mạnh lâu dài để nhiều người được khai sáng nhờ sự khai thị của Thầy ạ,

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy. Một lần hữu duyên con và một người bạn gặp được thầy trực tiếp ở chùa Bửu Long. Khi đó con và người bạn đang tìm hiểu đạo Phật và chiêm nghiệm. Giờ con thỉnh thoảng vẫn theo dõi pháp thoại của thầy qua những mục hỏi đáp và rất thực tế trong đời sống hàng ngày của mỗi người. Trong qua trình theo dõi nghe pháp và thực hành chiêm nghiệm trải nghiệm con rút ra vài điều sau có sai xin thầy chí lỗi cho con trên con đường giác ngộ giải thoát ạ. Thật sự sự có mặt trên cuộc đời này của mỗi người đã đầy đủ từ thân lẫn tâm theo tiến trình duyên hợp nhân quả vận hành 2 thân hoạt động theo tính nguyên lý sinh lý vật lý tự nhiên đầy đủ. Đói ăn khát uống nóng lạnh… Trên tâm là sự phản ứng tự nhiên của các tâm khi nóng thì khó chịu. Mát thì dễ chịu Gặp điều mà như ý thì ưa thích. Không như ý thì ghét bỏ. Do môi trường sinh hoạt huân tập mà các phản ứng này cứ tích tập rồi dần chấp thủ có ta và của ta rồi đối đãi phân biệt tốt xấu 3 khi qua lời dạy từ phật , từ thầy từ những bậc chân tu sống đúng theo lý và sự con thực hành thì khổ chẳng qua là do thái độ mê lầm của mình không như thật biết đây là khổ đây là nguyên nhân của khổ và đây là diệt khổ và đây là con đường tám nghành giác ngộ giải thoát hoàn toàn. Mà thầy rút ra nhiều nguyên lý . Trong giới định tuệ. Hay sáng suốt định tĩnh trong lành .tùy vào trí tuệ sống và thực hành của mỗi người mà trong tâm ứng ra cách tự nhiên tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha. Thâm sân si vốn dĩ theo con không hề xấu. Mà xấu là do mình chưa nhìn ra cái hay cái diệu của tâm mà ứng ra cho đúng tốt. Nên mới bị pháp trói buộc phiền não ạ. Con có vài lời trình với thầy mong thầy sức khỏe khinh an và chỉ dạy thêm cho con và các hàng phật tử. Tu và thực hành cho đúng tốt với mỗi người giác ngộ giải thoát ạ tri ân thầy đã vì lòng từ bi mà khai thị cho tất cả chúng con. NAMMO BUDHAYA

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con xin được hỏi: Có phải khi mình cảm thấy mình đang giận dữ, mà mình không thể làm chủ được nó, tức là mình vẫn trút cơn giận của mình lên người khác/ thứ khác; mặc dù mình cảm thấy là mình cảm nhận được cơn giận dữ này, mặt mình và người nóng lên, cảm giác khó chịu… nhưng vì ý thức vẫn thực sự không hoàn toàn có mặt liên tục mà xen kẽ với vô thức (vô minh) nên mình vẫn để cơn giận thoát ra? Mới đây con được học là ý thức nếu thực sự có mặt liên tục thì chắc chắn mình sẽ không để cơn giận bốc ra như vậy. Con có hỏi người dạy là mình vẫn cảm thấy được cơn giận như con vừa trình bày với Thầy ở trên, vậy nên con nghĩ nó vẫn đang song song có mặt cả của ý thức và vô thức; nhưng người dạy nói là nó xen kẽ, vì không thể cùng lúc có mặt được cả hai. Và vì nó quá nhanh, và thực tế vô thức vẫn làm chủ nên con vẫn thể hiện cơn giận. Con hiểu là không cần chấp vào những điều này, nhưng do con đang học cả về tâm trí (giải thích theo khoa học) nên con muốn hỏi ý Thầy là người dạy nói vậy đúng không ạ? Chỉ khi nào thực sự ý thức làm chủ (tức là hoàn toàn biết được mình đang làm gì) thì chắc chắn sẽ không có chuyện phát cơn giận như vậy; còn phát những cảm xúc như thế kia là vẫn còn để tâm vô minh (vô thức) làm chủ? Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi . Con bỗng dưng muốn yêu một người. Bây giờ hai người cùng đến Hai người đều trưởng thành có nhân cách tốt cí trải nghiệm chân lý . Giờ đứng ở giữa con phải làm sao ạ Con nên chọn ai ? Căn cứ vào đâu để con lựa chọn bây giờ a? Khó quá thầy ạ? Tiện đây con cũng hỏi thêm một câu thứ hai như sau Nếu trong hôn nhân tình yêu ,cả hai người đều biết đạo và rất yêu thương nhau sống hạnh phúc với nhau. Như vậy trong hoàn cảnh này,cuộc sống cứ hạnh phúc em đềm thì liệu cả hai có còn có thể đi đến giác ngộ giải thoát không ạ? Con xin thầy khai thị ạ. Con xin thành kính đảnh lễ thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, Tự nhiên con thấy cái nghe, cái nhìn và cái biết khởi lên nó có bản chất như nhau cả và trôi chảy trong cái thân này như nước trong cái chai không nắp không đáy vậy. Còn vạn pháp đến giúp mình thấy ra mấy cái đó đang diễn ra. Con chỉ thấy được tới đó. Con xin trình thầy. Con xin tri ân thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính chào thầy ạ. Con theo dõi mục hỏi đáp mỗi ngày nhờ những câu hỏi của mọi người mà con có thêm sự hiểu biết và để có hướng tu tập đúng tốt hơn. Con biết hình như ngày 2/11 chùa tổ chức lễ dâng y. Năm ngoái con có phát nguyện năm nay sẽ được góp chút công sức cho dâng y. Con có thể tới chùa thầy để làm công tác chuẩn bị được không ạ. Con chưa tham gia lần nào nên chưa có kinh nghiệm ạ. Không thì cho con làm việc lau dọn vệ sinh cũng vui lắm rồi thầy ạ. Con ở xa khoảng 40 km nếu chùa có chỗ ở thì con xin ở lại còn không thì con có thể đi về mỗi ngày cũng tốt. Nếu được con có thể ở 4 hoặc 5 hôm vừa tu tập vừa làm công quả không ạ. Con cảm ơn thầy nhiều. Thành kính tri ân thầy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ sư ông. Kính thưa sư ông, con đã ở tâm trạng hỗn loạn trong khoảng thời gian dài. Con cảm thấy mù mờ con đường mà con đang đi do nhận thức và hành vì sai của con trong quá khứ. Con thương một người mà con cảm nhận mình sẽ không còn cơ hội nào gặp lại được họ nữa. con bị hỗn loạn giữa nhiều cảm xúc. Kính mong sư ông khai thị cho con một lời khuyên ạ. Con xin thành kính đảnh lễ sư ông.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, con có nhiều thắc mắc về sự tu tập mong thầy chỉ dạy! 1) Trong trà đạo 25/10 khi trả lời câu hỏi về Vô Sư Trí và Hậu Đắc Trí thầy có trả lời ý như sau: ý thức đi tìm kiếm để rồi điều chỉnh đến khi thấy ra sự thực. Hậu đắc trí là trải nghiệm chiệm nghiệm thấy ra sự thực chứ không phải là tìm kiếm sở tri, sở đắc. Tìm kiếm sở tri, sở đắc là của tà kiến tham ái. Mà tà kiến tham ái thì chỉ đi vào luân hồi sinh tử. Còn trải nghiệm chiêm nghiệm thấy ra sự thực thì mới có Hậu đắc trí. – Thưa thầy, điều trên có mâu thuẫn gì với những lời dạy trước đây của thầy như: “một người sinh ra đã có sinh nghiệp rồi chính sinh nghiệp đã dẫn dắt người đó chọn cái này cái kia để rồi trải qua không biết bao sai lầm khổ đau”, “cuộc đời này là trường thiền và ai cũng đang thiền vì chính cuộc sống của mỗi người chính là bài học giúp người đó thấy ra sự thực”, “Đức Phật phải trải qua biết bao sai lầm tội lỗi không biết bao nhiêu kiếp mới giác ngộ”,…. Thưa thầy như vậy chính tà kiến tham ái của một người dẫn người đó đi tạo tác rồi chính tạo tác đó nếu là sai lầm sẽ dẫn đến khổ đau qua đó người đó học bài học và chính tánh biết hay lương tri bên trong mỗi người giúp người đó học bài học đó. Như vậy việc trải nghiệm chiêm nghiệm và bị tà kiến tham ái dẫn dắt cũng đâu khác gì nhau. Và thực ra ở cuộc đời này có mấy người may mắn gặp được bậc minh sư hay bậc giác ngộ để được chỉ ra và thấy ra tánh biết để mà biết thận trọng chú tâm quan sát hay cảm nhận chính mình để mà trải nghiệm chiêm nghiệm như thầy chỉ dạy đâu ạ? Con thấy hầu như đều là do bị tà kiến tham ái dẫn dắt rồi qua sai lầm đó họ mới biết sai để rồi hối hận khổ đau rồi mới điều chỉnh lại. Như vậy lời dạy phía trên của thầy trong trà đạo 25/10 có mâu thuẫn gì không ạ ? 2) Trong buổi thiền chiều 25/10 thầy có dạy khi thận trọng chú tâm quan sát trong chính đời sống hằng ngày sẽ thấy ra được sự vô thường trong tất cả hoạt động đó thì sẽ thấy khổ vô ngã. Thầy có thể chỉ dạy con hiểu thêm về ý này được không ạ? Đúng là trong đời sống hằng ngày mỗi khi hoạt động luôn thay đổi nên con hiểu nó là vô thường, nhưng khổ thì chỉ khi nào va chạm việc gì đó với các đối tượng bên ngoài. Còn vô ngã thì con không cảm nhận được. 3) Thưa thầy, các trạng thái tâm như chán nản, mệt mỏi, thống khổ, đố kỵ, vui vẻ, hân hoan, sung sướng ….Tất cả chỉ là những cơn sóng thay đổi liên tục liên tục. Còn tánh biết giống như nước không dao động trước những trạng thái sóng này đúng không ạ? 4) Thưa thầy, cuộc đời này vẫn luôn luôn là như vậy. Như Đức Phật chỉ dạy: Dù Như Lai ra đời hay không ra đời Pháp vẫn vậy. Cuộc đời đầy những hận thù, tranh đấu, lừa lọc, mánh mung, thủ đoạn và mặt ngược lại. Và bản chất cuộc đời luôn là như vậy theo chính sự vận hành đầy chính xác của những quy luật. Chỉ có bản thân mình khởi lên thái độ muốn cuộc đời phải tốt theo sự chủ quan nên mới đau khổ, còn nếu thấy cuộc đời bản chất nó từ xưa là vậy và không muốn thay đổi bất cứ điều gì ở nó. Và sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì đến như nghệ thuật sống của một người đánh vợt mà tâm không dao động trước nó. Cái THỰC mà thầy thường nói đến chính là sự vận hành của Pháp, còn cái ẢO chính là cái tâm khởi lên mong muốn như ý mình. Con hiểu đúng không ạ? 5) Dạ thưa thầy, có thể sửa đổi, có thể đối trị nhưng chỉ khi nào thấy ra được sự thực ở nơi chính mình thì lúc đó mới biết cần phải sửa hay đối trị như thế nào. Chứ không phải là không đối trị hay sửa đối để yên cho nó ra sao thì ra? 6) Ai rồi cũng phải giác ngộ, mà muốn giác ngộ buộc lòng chúng sanh nào cũng phải trải qua tất cả mọi mặt của thế gian pháp này. Nên nếu một người chưa được học bài học nào đó là vì nhân duyên của người đó do pháp vận hành chưa phải lúc để người đó học bài học đó. Bài học của người này chính là bài học hiện tại mà người này đang có. Còn những bài học mà người này chưa được học thì trước sau gì cũng phải học. Có thể trong kiếp sau hoặc nhiều kiếp nữa cho đến khi giác ngộ. Con xin thành kính đảnh lễ Thầy !

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời