Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy! Thú thật với thầy, con thật tình không biết mình có trọn vẹn chú tâm quan sát gì hay không, nhưng con chỉ có một phương châm, đó chính là sống một cách chân thành, chăm chỉ và thường xuyên nhìn lại chính mình (thân và tâm tại lúc đó). Con không phải là người quá thận trọng, thường chú tâm quan sát nên nhiều khi cứ lơ lơ… nhưng bất chợt trong khoảnh khắc nào đó (thường là lúc nằm võng) con trở lại với chính mình hoàn toàn tự nhiên. Và lúc đó mọi thứ thật yên bình, con thấy mình không còn phải nỗ lực để làm gì nữa, khoảnh khắc đó con tự nghĩ rằng “thật hạnh phúc biết bao cho những người chẳng phải lo nghĩ về bất cứ điều gì”. Trong tâm lúc ấy con cảm nhận là một sự rơi rụng mạnh mẽ, chỉ còn lại sự rỗng rang và niềm hoan hỷ lạ thường. Một cảm giác khó tả thầy ạ. Giờ đây, con không còn đi Chùa nhiều, không còn đọc kinh sách nhiều. Thỉnh thoảng con chỉ muốn đến chùa để gần gũi, nghe lời dạy của thầy thế thôi, nhưng dạo này thầy đi hoằng pháp ở Mỹ nên con cũng không đi nữa. Con không muốn niệm Phật, không muốn trì chú hay tham gia vái lạy trong những nghi thức cúng bái rườm rà nữa. Con nghĩ rằng: “Mình làm tất cả vì cái gì? Bây giờ trước tượng Phật, Bồ Tát, hay lúc niệm chú, mình sẽ cầu gì đây?”. Con thật tình không biết mình sẽ cầu mong điều gì nữa, con nghĩ giờ đây nếu gặp Phật gặp thầy con cũng sẽ đảnh lễ với lòng biết ơn sâu sắc thôi, con không nghĩ rằng mình có điều gì để cầu mong từ Phật hay từ thầy nữa. Bây giờ con chỉ biết sống với hoàn cảnh của chính mình mà thôi, và con vô cùng lý thú với tất cả vì có quá nhiều điều kỳ diệu xung quanh và trong chính bản thân mình, đúng như lời thầy dạy “cuộc đời của mỗi con người chính là trường thiền vĩ đại nhất”, con không nghĩ mình sẽ đến một trường thiền nào đó để làm gì nữa. Ngoài đời nhiều cái để học hơn phải không thầy? Đây là những lời con viết ra ngay sau một trong những khoảnh khắc rỗng rang ấy và người đầu tiên con nghĩ đến, chính là thầy, sư phụ của con! Kính chúc thầy hoằng pháp gặp nhiều thuận duyên và xin gửi lời hoan hỷ đến tất cả những ai đã và đang có duyên lành được gặp thầy trong chuyến hoằng pháp tại Mỹ lần này. Thật hạnh phúc biết bao Này những người vô sự Thân mang nghìn muôn việc Tâm vẫn cứ chơn như.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Giờ con thực sự đã hiểu tại sao con luôn luôn khổ đau. Là vì con luôn luôn dính mắc quá nhiều trên đối tượng và tâm luôn luôn sinh trong đối tượng đó, con đã nhìn thấy rõ tâm mình như vậy. Con nhận thức được điều này là do tối qua trong khi con đang ngồi buông xả thì đột nhiên chớp nhoáng con nhìn thấy đối tượng nhưng tâm con không hề sinh theo đối tượng đó mà con chỉ nhận biết đối tượng đó như nó đang là mà thôi. Tuy việc nhìn thấy pháp chỉ chớp nhoáng nhưng con rất hoan hỉ vì con đã hiểu thế nào là tâm sinh và thế nào là tâm bất sinh. Con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con có vấn đề xin được hỏi Thầy. Khi con nghe pháp thầy giảng thì con nghe với tâm không phân biệt, không suy nghĩ, con cứ nghe với tâm an nhiên, không phân tích, so sánh. Lúc đó, con hiểu lời pháp thầy giảng rất hay, vi diệu và như là con “đã hiều ý thầy”, con rất vui, niềm vui đó nhẹ nhàng, âm thầm chảy trong con kéo dài đến nhiều ngày. Và sau khi hết khóa giảng thì con nhớ hết tất cả những gì thầy nói từ đầu đến cuối. Nhưng sau vài ngày, con lại quên hết như chưa hề được nghe. Khi con xem chú giải kinh sách cũng vậy, dù cho chú giải có hay cách mấy thì khi xem xong con lại quên mất hết, như chưa đọc qua. Còn khi con nhìn cuộc đời hằng ngày trôi chảy theo quy luật của nó, lúc đó trong con lại có những suy nghĩ rút ra từ kinh sách (mặc dù lúc đó con không nhớ ý kinh sách) thì con lại nhớ rất lâu, và hầu như là không quên. Xin thầy chỉ con cách nghe pháp, học kinh cho nhớ lâu (vì việc học ngoài đời thì con nhớ rất lâu). Xin thầy hoan hỷ giúp con. Con xin tặng thầy một bài thơ: “Lặng lẻ, an nhiên ấy đạo mầu Đứng đi tự tại, ấy thần thông Hào quang luôn tỏ, luôn soi chiếu Tìm chi cho mệt, sông nhiệm mầu!”

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, thời gian gần đây con gặp chuyện buồn tình cảm. Con hiểu tất cả sự khổ đau, mệt mỏi là do cái tâm tham, sân, sợ hãi của con gây ra, nhưng con chưa vượt thoát được. Có giai đoạn con suy nghĩ, quan sát dòng cảm xúc của mình nhưng con lại bị rơi vào trạng thái stress, hầu như con rất khó ngủ, sáng dậy cảm thấy trống trải, tim đập mạnh và sợ hãi. Thời gian gần đây, con tập quan sát mọi thứ xung quanh mình nhưng vẫn chưa cảm thấy trọn vẹn với thực tại. Con xin thầy chỉ dạy cho con từng bước giúp con an định và không cảm thấy bồn chồn, bất an khi mới thức dậy ạ. Con cảm ơn thầy rất nhiều. Con xin đảnh lễ thầy

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch sư, Con có suy nghĩ như vầy. 1 người Phật tử tu tập khác hoàn toàn so với lẽ sống ở đời. Khi còn là 1 cá nhân trong 1 tập thể, con thường ra sức bảo vệ quyền lợi của mình cũng như danh xưng của tập thể. Chẳng hạn khi còn là 1 thành viên của lớp học, con nghe ai nói lời đụng chạm đến lớp là con nổi xung lên ngay. Song khi là 1 Phật tử, giới của mình là lãnh vực riêng rẽ của mình, sự tu tập của mình là lợi ích duy nhất của mình, con không cần phải xét đoán là mình phải thể hiện 1 hình ảnh Phật tử, đáp ứng hình ảnh của 1 Phật tử dưới con mắt, dưới tâm khảm, lăng kính của những người xung quanh. Xin sư từ bi giảng giải, sự sai khác và đúng đắn trong suy nghĩ của con. Con xin tri ân.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thực sự hôm nay con thấy ray rứt và buồn, bố mẹ cho đi rồi, nói là tu gì kệ con, nhưng cố gắng tu tập cho tốt. và con đã chọn Phật giáo Nguyên thủy Theravada là nơi tu tập của con. Nhưng hôm nay bố mẹ đi vía Quan Âm Bồ Tát, ai nói gì không biết rồi đánh đồng bố mẹ và nhiều người Phật tử cùng chung nhau nói là tu sai, không cho đi theo Therevada, ở đây có ai theo nguyên thủy đâu, có ai đi khất thực đâu cho khổ, tu trên rừng núi làm chi, người ta tu gần cha gần mẹ, tu xong về ngôi chùa nào đó rồi độ cho mọi người, tụng kinh cầu an cầu siêu, làm phật sự vv… thế không tốt sao. Không cho đi, con không biết phải nói sao, giải thích sao, phải làm sao nữa? Ba năm để chọn và suy nghĩ con đường đi, không phải là thời gian ngắn dù có khó khăn đến mấy, nay con cũng sẽ đi trên con đường con chọn! Xin hãy cho con lời khuyên ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, con không có câu hỏi nào để hỏi Thầy, hôm nay thông qua trang web này con muốn chia sẻ một bài pháp mà con được biết đến một chị bị ung thư mà có hỏi Thầy hôm 5/4. Sự việc như sau: Ở cơ quan con có một Cô bị ung thư dạ dày, sau khi đến bệnh viện cắt 3/4 dạ dày và chiếu xạ, đến khi được về nhà cô ấy rất chịu khó chăm lo sức khoẻ bản thân và rất chăm niệm Phật (cô ấy cũng theo Bắc Tông). Nhưng chỉ được một thời gian bênh tình không những không thuyên giảm mà còn tăng trở lại, khi đi khám lại bệnh viện kết luận phải cắt nốt hết dạ dày, và tiếp tục chiếu xạ, thì mới tiếp tục sống được, nếu không sự sống chỉ còn tính tháng, tính tuần. Trong thời gian chờ đợi mổ lần hai (vì phải chờ sức khỏe lên BS mới thực hiện được) cô ấy luôn luôn ở tâm trang lo nghĩ, buồn rầu, sợ chết, liên tục cầu trời khấn Phật phù hộ. Khi anh em cơ quan ra thăm, thấy thực trạng như vậy có người xuýt xoa, thương cảm, riêng có một Chú nói một câu thế này: “Chị xem cái thân chị bây giờ nó méo mó, xấu xí và khổ sở thế này, tôi khuyên chị đừng lo lắng về cái chết, biết đâu khi chết đi kiếp sau chi lại trở thành đẹp đẽ hơn, có khi lại thành hoa hậu không biết chừng!” Bẵng đi một thời gian sau, khi trở lại thăm Cô, trông Cô có vẻ tươi tỉnh hơn, hỏi thăm là Cô ăn và ngủ được và kỳ lạ là Cô không đi cắt hết và chiếu xạ gì ráo. Hỏi chuyện Cô có nói là vì khi nghe được câu nói trên, tự nhiên Cô buông hết, không thấy sợ Chết là gì cả, và kỳ lạ nữa Cô nói từ bấy đến giờ Cô không có niệm Phật, và không nghĩ đến bệnh nữa, nên Cô không uống thuốc, hàng ngày khi có thể đi bộ được thì cô đi, khi mệt thì nghỉ ở nhà. Cứ thế Cô ấy sống đến hơn một năm nữa và khi ra đi với cái Tâm rất vui vẻ. Thưa Thầy, sự việc chỉ như vậy, nhưng con chiệm nghiệm thấy là: Cô ấy đã trang bị cho mình một “phần tâm linh” tốt nhất phải không Thầy? Thư con viết hơi dài, khi biết Thầy đang hoằng pháp nơi xa, kính mong Thầy hoan hỉ tha thứ. Con kính chúc Thầy có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc. Con Minh Giác.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Sư Phụ, Con thành kính đảnh lễ Sư Phụ. Long và Thuý đã về đến Adelaide, South Australia. Con đã nhận được món quà Pháp Bảo quí báu Sư Phụ gởi cho con. Con kính tri ân Sư Phụ. Con được tin Sư Phụ sẽ sang Mỹ sắp tới. Thưa khi nào Sư Phụ sẽ sang Úc lại ạ ? Con kính chúc Sư Phụ nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành. Kính, Con Thiện Tánh (Adelaide)

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Con kinh dâng Thầy bài kệ nầy: Trở về nắng ngập Lòng con sáng bừng… Cỏ cây hoa lá Tưng bừng hò reo Đường đời vạn nẻo Khúc khuỷu ngoằn nghèo vượt qua phiền não Cửa không mà vào… “PHÁP THỰC, PHÁP VỊ” Chẳng thể nghĩ bàn Thấy ra như thị… Như là không ai Giữa đời đi mãi Hành trình thênh thang… Con kính chào Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con muốn hỏi một câu, chắc hơi ngô nghê nhưng dạo này nó cứ luẩn quẩn trong đầu con. Mỗi người đều đi theo nghiệp quả của chính mình, nổi trôi trong bể sinh tử luân hồi, những người có phước báu thì được sanh làm người hoặc nơi nhàn cảnh, còn những người ác hoặc thiếu phước thì đầu thai làm súc sanh, ngạ quỷ, vậy những vật vô tri vô giác như hoa cỏ cũng có sinh diệt vô thường thì do nhân nào kết thành hả thầy? Tại nhiều khi con có suy nghĩ phàm là ai, người thánh hay con vật đêù có ý thức, đã có ý thức lúc nào dù muốn dù không đều có hỷ, nộ, ái, ố, chỉ quan trọng là mình điều chỉnh lựa chọn cảm xúc cho mình, nhiều khi mình buồn biết mình buồn là chánh niệm phải không thầy? Nhưng cố gắng thoát khỏi cảm giác ấy thì lại rơi vào tham, vậy những lúc như vậy muốn để thuận duyên là sao thầy, và phải tu tập như thế nào để có tâm không thầy, tức là khi mình làm việc gì cũng không để bị dính mắc, lôi cuốn. Xin thầy giải đáp giúp con. Con xin cúi đầu đảnh lễ thầy, mong thầy thân tâm thường an lạc.

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời