Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con có 1 chuyện muốn thưa xin thầy hoan hỉ giải đáp cho con ạ. Ba con mất cách đây cũng mới hơn 6 tháng, nhưng trước khi lâm chung ba con còn ở trong bệnh viện. Con được biết là người vừa mới chết thì không được đụng vào thân của họ nhưng vì ba con đang nằm viện nên vừa mới tắt thở thì đã được người ta thay đồ bệnh viện ra, mà trong lúc thay đồ cho ba con do thân đã cứng rất khó cho việc thay đồ nên đầu của ba con đã đụng vào tường, lúc đó con thấy rất đau đớn nhưng không làm được gì thầy ạ. Như vậy thì cho con hỏi là tình trạng đó có làm cho tâm của ba con sân không thầy? Và cho đến hôm nay, con và mẹ con vừa mới đi xuống mộ ba con để thăm viếng thì bữa sau mẹ con lại thấy ba con về nhà. Thầy cho con hỏi như thế thì ba con vẫn chưa được siêu thoát phải không? Nếu vậy con có thể làm gì để giúp ba con thưa thầy? Con thành kính tri ân!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, nghe nói sang năm Thầy sẽ đi Châu Âu, vậy nếu thầy qua Pháp xin Thầy đến chùa Kỳ Viên Thuyết giảng để chúng con được đảnh lễ Thầy, vì chúng con đã lớn tuổi không đi đảnh lễ và thính pháp ở những chùa xa được.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, Con ngạc nhiên là thầy có thể trả lời nhanh và cụ thể cho từng câu hỏi. Con biết ơn thầy rất nhiều. Kính thầy cho con hỏi 2 câu như sau: 1. Các phát minh, sáng chế, thành tựu khoa học… của loài người cũng là do sự vận hành của Pháp mà có được hay do những đóng góp của các nhà khoa học hay do cái gì ạ? 2. Khi tiếp xúc chạm việc đời, chỉ cần tâm không động không sầu, trong thấy chỉ có thấy… thì mình có thể hiểu được những con người thâm thuý mưu mô, sự việc nhiều tầng lớp hoặc tính “trừu tượng” được không ạ? Kính thầy. Con

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy. Con có đọc thấy câu hỏi của một bạn đạo trên trang web về niềm tin Tam Bảo. Con muốn hỏi rõ hơn để có hướng tu đúng cho bản thân. Trường hợp của con giống trường hợp của ba bạn đạo này. Trước đây, con cũng là người có niềm tin ở Tam Bảo. Nhưng sau này, càng tu, càng điều chỉnh nhận thức, con càng thấy niềm tin ban đầu của mình sai lạc, làm mình lạc hướng. Con nói thật với Thầy, con không phỉ báng người xuất gia, nhưng trong tâm thì không kính nể. Những người trí thức tại gia, nhiều người cả về nhận thức lẫn cách sống đều vượt xa hẳn những người xuất gia. Con không nói Thầy và cũng không dám đánh đồng hết tất cả. Bên ngoài con im lặng, nhưng tự nhiên trong tâm con rất xem thường những người không chân chính đó. Trong 10 điều răn của Chúa, điều đầu tiên là không được thờ tự bất kỳ ai ngoài Chúa. Con không phải đạo Chúa, nhưng con hiểu câu nói đó. Giữ được điều này là giữ được 9 điều còn lại. Còn Lão Tử thì nói “Đạo khả đạo phi thường Đạo”. Còn Thầy thì dạy sống thuận pháp. Do đó, con lấy lẽ đời chân thật mà sống. Nhưng tự nhiên tâm con chỉ kính trọng những người đáng kính. Nhiều lúc đó chỉ là một người lao động, một cô lao công, hay một đứa bé, nhưng lại có nét gì rất cao quý trong tâm hồn. Ở nhà con cũng nói con là không nên có cái tâm đó. Vì mấy cô trên Chùa nói là có tâm đó thì sẽ bị đọa địa ngục. Nhưng nếu mình thờ tự một ai khác ngoài Chúa thì cũng “bị đày vào hỏa ngục đời đời” phải không Thầy? Một vị sư nói nhiều về giáo lý của Đức Phật cũng không phải là Phật. Một đức cha giảng về giáo lý của Chúa cũng không phải là Chúa. Phật đã nhập diệt cách đây mấy ngàn năm, và Chúa cũng ra đi cách đây cũng lâu rồi. Chỉ có lẽ thật là muôn đời còn mãi. Và cũng chính “sự thật giải phóng chúng ta”, chứ không phải những ảo tưởng giải phóng chúng ta ra khỏi những ảo tưởng. Nên điều đầu tiên Thầy dạy con khi con quy y Thầy là sáng suốt. Và từ đó đến nay, con chỉ quay về quy y sự sáng suốt ấy nơi tâm mình. Con đã không đặt niềm tin nơi Thầy. Nhưng con đặt niềm tin vào sự sáng suốt ấy. Khi con nổi sân, con cũng đặt niềm tin vào sự sáng suốt ấy. Chứ không tin vào bản ngã đang nổi sân ở trong con. Khi con tham, con cũng không tin vào cái bản ngã đang tham lam trong con, mà chỉ tin vào sự sáng suốt đang thấy cái tham ấy. Rồi tham cũng qua đi, rồi sân cũng qua đi. Những cái đó đến chỗ cùng cực rồi cũng biến mất. Con thấy sống như vậy có nhiều niềm vui, vì mình chiến thắng được chính mình, chiến thắng lại sự ngu ngốc ở trong mình. Không giống như người nhà con nói là “bị đọa vào địa ngục”. Con còn nhỏ và trải nghiệm ít. Mong Thầy chỉ dẫn thêm cho con. Con kính đảnh lễ Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính thưa THẦY. Trong đời sống này không sao tránh khỏi được sự thọ ơn và mang ơn. Riêng con thì con đã thọ ơn và mang ơn cha mẹ, anh chị, bạn bè… rất nhiều. Vì con rất nghèo nên con thường thọ ơn từ cha mẹ và anh chị của con về tiền bạc là cha mẹ và anh chị thường cho con tiền để uống thuốc chữa bệnh. Từ chỗ đó con không biết làm cách gì để đền đáp công ơn cho hợp lẽ đạo. Con chỉ biết là mỗi ngày cố gắng sống theo pháp và mỗi đêm con thường thành tâm chia phước đến cha mẹ và anh chị để đền đáp công ơn mà họ đã dành cho con. Tuy con nghèo nhưng mỗi tháng con cũng dành dụm vài chục nghìn để hùn với mẹ con làm phước để bát trai Tăng rồi hàng đêm con thành tâm chia phước báu đến những người mà con đã thọ ơn và mang ơn. Ngoài việc chia phước đến họ thì con không biết làm cách gì để đền đáp công ơn ấy, vì con nghèo nên không có tiền cho lại họ. Vì nếu mình mang ơn mà không biết trả ơn thì con nghĩ là mình sống không đúng rồi. Nên con phải thường xuyên tạo phước dù nhiều hay ít thì đến tối con chia phước đến những người con đã mang ơn. Không biết con làm như vậy có sai không thưa Thầy, kính mong Thầy từ bi chỉ dạy thêm cho con điều này, con vô cùng biết ơn Thầy. Vì pháp học con rất ít nên con không biết làm sao cho phải đạo. Con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Khi nghe Thầy giảng bài “Hoàn hảo là gì” con mới chợt nhận ra rằng “Thì ra từ đó tới giờ con chỉ toàn sống với những ý niệm Bất Hoàn Hảo”, thế là khi ấy mọi ý niệm, vọng tưởng trong con đều nín bặt để rồi chỉ còn sót lại là cả “Một Khoảng Trống Không mênh mông, bao la, vô cùng tận” Thầy ạ và đó cũng chính là Câu Trả Lời Duy Nhất cho tất cả mọi câu hỏi của con ở cuộc đời này. Khi học, hiểu để rồi chứng nghiệm từ chính Thực Tại của cuộc đời mình, con đã nhận ra được một Lẽ Thật rằng, thì ra Thực Tánh của Vạn Pháp là tuỳ Duyên biến chuyển một cách Hoàn Hảo trong từng sát-na. Vậy thì thưa Thầy, những ý niệm như đẹp/ xấu, cao/ thấp, hơn/ thua, đúng/ sai… tất cả thật ra chỉ là những “nhãn, mác” không hơn không kém do con người tự suy diễn rồi đặt ra theo quan điểm riêng của từng người mà thôi phải không Thầy? Và rồi cũng lại tự chuốc lấy Đau Khổ từ chính cái Vòng Luẩn Quẩn ấy. Vậy rốt ráo con người sinh ra ở cuộc đời này là phải nhận chân ra được Lẽ Thật ấy và đó cũng chính là Mục Đích Tối Hậu và Duy Nhất khi chúng ta Diễm Phúc được sinh ra làm Người phải không Thầy? “Những gì xuất phát từ trái tìm thì chắc chắn sẽ đến được trái tim”, con luôn tin như thế và đó cũng là Tất Cả những gì mà con cảm nhận được khi lắng nghe từng lời giảng trong những buổi pháp thoại của Thầy hay khi đọc từng câu từng chữ trong những bài viết của Thầy để rồi trong sâu thẳm tận đáy lòng mình con chỉ biết thốt lên rằng: “Cảm ơn Thầy lắm, Thầy ơi!”. Con tặng Thầy một bài thơ con đã viết. Mong Thầy đừng cười vì con vốn rất dốt văn thơ, Thầy ạ. “Pháp đến rồi đi thật Tuyệt Vời. Tuỳ Duyên biến hiện đấy người ơi! Không Có không Không cũng là thế. Rằng hiểu rồi con sẽ nên Người”. Vài dòng con kính gởi đến Thầy – Vị Bồ Tát của lòng con! Kính ghi. Con, PD Chúc Hương Tuệ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy. Con xin được chia sẻ chuyện của gia đình con. Tuy là anh em thân thích nhưng mọi người trong họ hàng nhà con luôn nói xấu và ganh ghét lẫn nhau. Từ khi bố mẹ con cưới nhau và có chúng con, bố mẹ con luôn hi sinh cho mọi người trong họ hàng, nhưng mọi người lại luôn cho đó là điều dĩ nhiên, không có một chút chia sẻ và rất vô cảm. Đó là nỗi đau trong lòng của bố mẹ con và trở thành tâm lí sân hận rất sâu mỗi khi có 1 chuyện nhỏ xảy ra. Bố mẹ con không theo đạo, họ hàng nhà con cũng không ai theo đạo, mọi người đều rất thương trường. Khi bố mẹ con kể những chuyện họ hàng đối xử không tốt với gia đình con, con không biết phải nói gì, phải làm sao để bố mẹ con chấp nhận họ và không sân hận nữa. Con giờ không biết phải hành xử sao để làm bố mẹ con không đau khổ vì những người mang tiếng là máu mủ. Con xin cám ơn thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính thưa Thầy. Con đến nghe thầy giảng trong những buổi Trà Đạo, câu mà con nghe thầy nói rõ nhất là “ai hỏi gì hỏi đi”, nhưng không hiểu sao đến lúc gõ kẽng mà con vẫn không hỏi được mặc dầu tâm con đầy ắp những điều muốn hỏi. Hiện tại con đang bị như vầy: Bình thường con dậy sớm lo chuẩn bị đi dọn hàng để buôn bán không hiểu sao khi chồng con ra phụ một tí là con thấy khó chịu, bực tức, làu nhàu muốn bị phát điên. Trưa đến con vừa nằm xuống nghĩ là có người đến mua hàng. Tối đến con về nhà thì ở nhà không có hai đứa con trai, chồng con thì đi nhậu, chỉ còn có đứa con gái hủ hỉ bên cạnh. Chồng con ngoài 50 tuổi bệnh gan mà vẫn bia rượu, cứ lấy cớ phụ bán để lấy tiền cờ bạc, lại thêm thái độ khó chịu với khách hàng. Thưa Thầy, con cảm thấy bất ổn, lo sợ, mệt mỏi. Xin thầy chỉ cho con cách bỏ những trói cột đó giúp con có thể bình tĩnh, sáng suốt, trong lành mà điều chỉnh hành vi thái độ của con: Bán hàng ra bán hàng, về nhà mẹ ra mẹ với con, vợ ra vợ với chồng.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, con thường xuyên hành thiền, tuy nhiên con chỉ thấy được tợ tướng 1 lần duy nhất (làn khói xám, không gian mênh mông, mát dịu và an lạc). Những lần gần đây con không những hành thiền không có hiệu quả mà còn thấy mệt. Con ngồi quan sát hơi thở, khi hơi thở bắt đầu nhẹ thì con cảm thấy hơi đau ở phần bụng, nhói ở vị trí gần tim. Hơi thở quá nhẹ tới mức gần như bị ngưng thở và khí bị nén dưới bụng nên con phải thở dốc ra thật mạnh để đẩy hơi ra. Con không biết con đã làm sai ở điểm nào ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, sau khi đọc và nghe thầy giảng pháp ở trên mạng con thấy rất tuyệt vời. Con hiện giờ ở Hà Nội và con không có điều kiện để vào TP.HCM tham dự khóa giảng thiền của thầy vào tháng 8. Con xin hỏi thầy trong thời gian tới thầy có ra Hà Nội mở khóa giảng nào không ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời