Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, đêm nay trong khi con ngồi buông xả thì con có 1 nhận thức rằng con cũng không biết có đúng không mong Thầy soi sáng cho con. Đó là tại sao mình cứ bị phiền não lôi cuốn tâm mình chạy theo dòng chảy của nó hoài là chính do mình thiếu sự tỉnh thức sáng suốt để nhận biết nó. Khi mình đủ sáng suốt tỉnh thức để nhận biết các pháp đến rồi đi mà mình vẫn trọn vẹn thấy rõ các phiền não khởi sanh lên thì ngay lập tức các phiền não sẽ tự diệt mà mình không còn bị lôi cuốn theo dòng chảy của phiền não đó. Vì đêm nay con thử nghiệm trong lúc ngồi buông xả qua 2 trải nghiệm như sau: 1- Khi con không còn chánh niệm tỉnh thức, bị phiền não khởi sanh lên thì tâm con liền trôi theo phiền não ấy rất dài và không có điểm dừng lại. 2- Khi con chánh niệm tỉnh thức lại thì phiền não khởi sanh lên con đều thấy và nhận biết rất rõ ràng như ánh sáng ban ngày thì ngay tức khắc tự động nó diệt mà con không hề khởi tâm hay tư tưởng muốn diệt, con thấy sự sanh và sự diệt rất rõ ràng và tự nhiên vô cùng. Từ đó cho thấy câu nói “luôn luôn chánh niệm và tỉnh giác” là hoàn toàn đúng. Con xin cám ơn thầy và con xin chúc Thầy sớm khỏe mạnh.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, không ít người hiểu cái ý nghĩa của nghiệp và làm từ thiện là: Ai gây nghiệp thì phải chịu, mình không có lý do gì giúp họ. Con thì thấy đúng là tác nghiệp thì sẽ có hậu quả, nhưng không nên vì vậy mà thấy người đang khổ nạn mà không giúp. Duyên cho mình gặp họ trong khi họ hoạn nạn thì mình giúp họ. Rồi sinh con ra thì nói là nó đã có nghiệp của nó, miễn mình cho nó đủ cái ăn cái mặc, nó có ra sao thì sao vậy, không cần cha mẹ ở bên cạnh hướng dẫn, dạy dỗ. Có lần con đọc đâu đó ở một trang Phật pháp về vấn đề này nhưng con không còn nhớ rõ. Xin thầy nói thêm được không ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy. Con xin phép nhờ Thầy giúp con việc này. Ba con bị u gan giai đoạn cuối nên đau đớn lắm. Con không biết làm sao để giúp ba con bớt đau. Con biết do nghiệp lực nên ba mới bệnh như vậy. Con biết chỉ còn con đường Phật pháp mới giúp ba về cõi lành. Vậy phải làm sao, xin Thầy giúp con ạ. Con xin cảm ơn và kính chúc Thầy luôn tinh tấn trên con đường đã chọn.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, hơn 10 ngày nay ba con bị đau nhức vô cùng do bịnh tuổi già (năm nay ba con cũng gần 84 tuổi) phối hợp với bệnh gout rất nặng làm cho ba con dường như muốn bị liệt luôn không đi lại được. Nhìn ba, con thấy rất thương nhưng con không thể gánh cho ba con về nỗi đau thân xác được, con và chị con chỉ biết chăm sóc ba chu đáo mà thôi. Con biết tất cả chúng sanh đều phải trải qua con đường sanh già bệnh chết để học ra bài học giác ngộ cho mình, nhưng thật đáng tiếc là ba con lúc còn trẻ không biết tu tập, đến giai đoạn này không còn cơ hội để thấy ra giá trị của pháp, hơn nữa, ba con lại ít có niềm tin nơi chánh pháp. Thưa Thầy giờ con phải làm thế nào để giúp ba con và làm tròn hiếu thảo với ba con? Trong gia đình một nửa muốn đưa ba đi bịnh viện, một nửa thì muốn cho bác sĩ điều trị tại nhà, vì ba con rất khó. Lúc trước có đưa ba vào bệnh viện mấy lần, mỗi lần nằm hơn 2 tháng. Con cái thay phiên nhau đi nuôi, nhưng ba cứ quậy về đêm không cho ai ngủ nghỉ được nên khi nuôi ba về ai cũng bị bệnh và công ăn việc làm thì bỏ hết không có tiền để lo toan trong gia đình. Vì thế, đợt này nghe nói ba đi nằm viện thì ai cũng đều sợ. Thưa Thầy, nếu chúng con nhờ bác sĩ điều trị tại nhà cho ba chứ không đưa đi bệnh viện thì chúng con có bị mang tội bất hiếu không, kính mong Thầy soi sáng cho chúng con? Ở nhà thì chúng con dễ lo và chăm sóc cho ba nhiều hơn, cũng tiện lo cho gia đình con cái và mẹ già của chúng con ở nhà nữa. Con xin cám ơn Thầy rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Thầy vẫn dạy rằng khi chưa giác ngộ thì mỗi người đều có cái ta ảo tưởng ăn trộm, cướp công và thọc gậy bánh xe pháp. Chiêm nghiệm điều này trong cuộc sống con thấy rất đúng. Nhưng gần đây con lại khởi lên thắc mắc thế này, khi ý niệm về cái bản ngã khởi lên thì qua cái thân vật lý này nó hành động, tạo tác mọi chuyện. Vậy thì cái ta này đâu phải thật là ảo? Bởi con nghĩ mọi thứ đều là năng lượng, dù đó là một ý niệm. Còn nữa, nếu cái ta là thật ảo thì sau khi thân xác này chết đi sao lại còn sự luân hồi? Thực sự là con chưa sáng tỏ được chỗ này, kính mong Thầy giảng giải cho con được rõ. Con thành kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con kính lời hỏi thăm sức khỏe của Thầy. Nguyện mong sức khỏe của Thầy sớm mau bình phục. Thưa Thầy, cho phép con được hỏi Thầy điều này. 1. Khi gặp phải những hoàn cảnh khó khăn cực kỳ bế tắc, chúng con có nên cầu nguyện với Tam Bảo không ạ? Nếu cầu nguyện thì nguyện như thế nào, xin Thầy chỉ cho chúng con được không ạ? 2. Con đang ở trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn và bế tắc. Con đã và đang tập quan sát thân tâm và hoàn cảnh hiện tại của mình. Cái gì cần làm con đã làm hết rồi nhưng vẫn thấy bế tắc và mệt mỏi quá! Thầy ơi, tâm con như có lửa đốt, xin Thầy chỉ dạy cho con! Con biết Thầy đang bệnh, đáng lẽ phải để Thầy nghỉ ngơi, nhưng vì con rối quá nên con đã làm phiền Thầy, con thành tâm xin sám hối với Thầy. Con.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Kính thưa Thầy! Con đã được nghe, đọc bài giảng của Thầy và thực hành Thiền. Trong những lúc thân tâm yên lặng ngồi thiền, con tự thấy thân mình to lớn dần dần và hòa nhập vào trạng thái trỗng rỗng và rộng lớn mênh mông nhưng thời gian chỉ được 30 phút. Những hôm sau nếu có tâm muốn được cảm giác đó nữa thì lại không được. Chỉ khi nào yên lặng mới có được trạng thái đó. Con không rõ đó có phải ngũ ấm ma hay như thế nào. Kính mong thầy từ bi chỉ dạy cho con. Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính mến! Bài học “ngồi im” ghê gớm và mầu nhiệm quá thầy ạ! Ngồi im giúp cho ta học được khả năng kham nhẫn và nhìn thấy những nội kết nổi lên trong tâm. Chính khi ta “ngồi im” không can thiệp vào việc của người khác thì người khác mới có thể thực hiện được những công việc của riêng họ, mới trải nghiệm được những khó khăn thậm chí khổ đau để học được những kinh nghiệm tiến hóa quan trọng, để biết cảm thông với những công việc người khác, để biết trân trọng những hành động giúp đỡ của người khác cho mình. Nếu mình không chịu “ngồi im” thì mình phải trả giá vì dám “thọc gậy bánh xe pháp” phải không ạ? Ôi bài học “ngồi im” thật ghê gớm, đâu phải cứ lăng xăng giúp đỡ người này, làm hộ người kia thì mới là giúp đỡ họ đâu! Thưa thầy, thầy cố gắng giữ gìn sức khỏe, nguyện cầu thầy luôn đầy đủ sức khỏe, nhiều thiện duyên tu tập và có thật nhiều chúng sinh đã ít bụi trong mắt được gặp thầy để được thầy chỉ ra con đường đúng tốt không còn tạo tác luân hồi nữa ạ!

Các chủ đề liên quan:

| | | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Trước khi hội kiến với Thầy và Sư Thúc tại Úc, con xin trình pháp cùng Thầy qua các câu thơ mà con đã thấy ra khi nghe pháp thoại về “chấp ngã và chấp pháp” dù rằng trước đây con chưa biết làm thơ: “Tưởng rằng có sở đắc Nào hay càng cột thắt Và còn muốn giữ bắt Thì làm sao dịu tắt” Sáng nghe Thầy giảng đạo Xưa nay hiểu tào lao Có một chút cống cao Tưởng rằng đã được Đạo. Nào ngờ còn lao xao Đứng ngoài cửa hàng rào Nhờ một lời nguyện khấn Thầy truyền cho Tâm ấn Nay rất là tinh tấn Luôn nhìn vào Tâm Thân Kính chúc Thầy được sức khỏe khương an để con còn tu học với Thầy trong 7 ngày như con hằng ước nguyện. Con, HH.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính chào thầy. Thưa thầy pháp thầy dạy thì con hiểu nhưng với phần chú tâm, thận trọng, quan sát thì con không thực hành được vì khi hiểu theo ý con thì khi thực hành lý trí bản ngã liền xen vào. Nên con đã quên đi sự chú tâm, thận trọng, quan sát mà ứng dụng phần thầy hay nhấn mạnh phía sau là phải “tự nhiên” vì con thấy nơi con đã có sẵn sự chú tâm, thận trọng, quan sát rồi, vấn đề là chỉ ứng ra tự nhiên là được. Còn khi ngồi thiền cũng vậy, con vẫn vận dụng nguyên lý buông xả tự nhiên thì con vào được nhưng khi vào được thì bản ngã liền xen vào, con liền nhớ lời thầy dạy: không thêm, không bớt tánh biết vốn sẵn có nơi mỗi người không cần giữ trạng thái hay nắm bắt gì cả. Tu tập một thời gian con nhận thấy con đã đi đúng hướng như lời thầy dạy: có việc thì ứng ra làm, thường thì trở về với chính mình vì phần nhiều những lo lắng, suy tính, bất an, sân hận… đều là ảo. Con thấy việc cần làm trong đời sống thì nhiều, nhưng thực ra nó rất ít chứ không nhiều nếu hiểu và ứng dụng được nguyên lý thầy đã dạy. Cuộc sống khi con hiểu lời thầy dạy là những bài học mà pháp mang đến thì con thấy nó quá hay. Khi con gặp những chuyện khó khăn trong công việc tâm con liền bất an, lo lắng nhưng may mà con đã vào được pháp của thầy nên con thấy ra là phải bó tay thôi, lo lắng, bất an là phản ứng vô ích của bản ngã. Trong công việc con có tranh chấp với đồng nghiệp, tâm sân của con khởi lên không phải chỉ ở lúc làm việc chung mà khi con về nhà thì tâm con vẫn cứ khởi lên ở cường độ rất cao, một thời gian dài con quan sát tâm sân nhưng không sao hết được. Con cải thiện môi trường làm việc cũng vô ích, sau đó con có buổi tranh luận thẳng thắn với đồng nghiệp của con, trong lúc tranh luận con hiểu ra được bản chất thực của vấn đề là do con nhận thức sai. Cái sai không phải ở chỗ đồng nghiệp con đúng hay sai mà cái sai là ở chỗ con đã gán hành vi, thái độ của đồng nghiệp con theo một chuẩn mực thiện, ác, đúng, sai. Sau phát hiện này tâm con không còn sân với đồng nghiệp con nữa, thỉnh thoảng tâm sân có khởi lên thì con thấy trước khi tâm sân khởi lên có một khoảng thời gian tích tắc con cho là đồng nghiệp con ngã mạn, ích kỹ, chủ quan… thì con liền thấy ra nguyên nhân thực sự là gì. Thưa thầy con thấy ra được nếu con sống theo sự chỉ dạy của thầy là tuỳ duyên thuận pháp thì trật tự tự nhiên thành, ngược lại nếu có ý tạo tác thì sự hỗn loạn bắt đầu từ đó. Thưa thầy sự kỳ diệu của tu tập không phải là học hết các lời Phật dạy hay thầy dạy mà là học để thấy ra, sau đó căn cứ vào lời thầy dạy để biết mình tu đến đâu rồi và không đi lạc hướng, phải không ạ? Con kính chúc thầy mạnh khoẻ. Con chào thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời