Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, vừa qua thầy ra Huế, mẹ con có dịp đảnh lễ Thầy, con rất hoan hỉ, con không biết nói gì hơn. Từ khi con thực tập thiền không phương pháp của thầy đến nay được 2 tháng, con cảm thấy có nhiều an lạc. Con đã phát hiện ra bản ngã lăng xăng, con thấy thật thú vị. Con không cần làm gì cả, chỉ quan sát thân tâm là nó xuất hiện, thỉnh thoảng con cũng bị nó lôi đi, nhưng dần dần con nhận ra được bộ mặt thật của nó, nó luôn bất an lo lắng. Còn tự tánh chân thực thì làm sao mà lo lắng và bất an. Có khi tâm con thật vắng lặng, không khởi lên ý gì thì nó lại trồi lên nói này nọ. Con cũng đã cảm nhận được toàn thân thở tự nhiên nên không bị định quá nhiều nữa. Nay lại bị ánh sáng của định gây ra phiền não mặc dù con không biết gì là thiền định cả, chắc có lẽ dư âm của những kiếp trước con thực tập thiền định quá nhiều. Con chợt nhận ra rằng có ánh sáng thì biết ánh sáng, tự tánh đâu có phiền gì, vậy ai đang phiền não, té ra là bản ngã lo sợ đang nói, con giờ mới vỡ lẽ ra. Thưa thầy hướng thực tập của con như vậy có gì sai không ? Con rất mong sự chỉ dạy thêm của thầy để không đi sai hướng. Con đội ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, con đang phân vân về quyết định có tiếp tục tiến tới hôn nhân với người con đang quen hay không? Con sợ cuộc sống hôn nhân sẽ đau khổ, vì giữa chúng con không có sự chia sẻ, sự lắng nghe thấu hiểu. Chẳng mấy khi tâm sự với nhau hay trò chuyện được thoải mái. Bạn ấy nói con toàn nói những chuyện bạn ấy không muốn nghe. Nhưng bạn ấy không bao giờ bắt đầu câu chuyện hay nói để cho con biết bạn ấy thích, muốn cái gì! Con cảm thấy sự chia sẻ tinh thần không có. Cùng với đó, con lại nghĩ liệu có phải do mình đã không biết cách? Con thương bạn ấy, vì bạn ấy là một người chân thật, tốt bụng và chấp nhận việc con không sát sinh (đồng nghĩa với việc những bữa cơm sẽ không bao giờ có đồ ăn từ động vật tươi sống). Bạch Thầy, có phải lựa chọn nào cũng sẽ không bao giờ như mình mong muốn, và bàn tay luôn có 2 mặt phải – trái, con quyết định thế nào cũng được, quan trọng là con học ra được bài học gì? Con thành tâm đảnh lễ Thầy! Kính chúc Thầy mạnh khoẻ ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin chào Thầy, con nghe được nhiều bài Pháp của Thầy lắm. Con xin hỏi rằng: Thầy dạy chúng con nên nhận thức ra mọi sự qua thấy biết trong sáng tự nhiên, nếu có tham sân si nổi lên thì cũng thấy rõ sự sinh diệt vô thường, khổ, vô ngã của chúng. Nếu vậy thì Đạo Phật là Đạo thấy ra sự thật, và buông bỏ những ảo tưởng bất thiện để tìm lại chân tâm thực tánh vốn là tịch tịnh Niết Bàn phải không ạ? Con đa tạ Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, tiếp tục câu hỏi thứ hai rằng: duyên nào và căn cơ nào đưa đến để một Phật tử hiểu được Đạo và thấy ra sự thật. Nó phải bắt nguồn từ một khao khát nào đó rồi nó tiến tới thấu nhận được sự thật. Đa tạ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy. Xin Thầy cho biết rằng con nên bắt đầu đọc Kinh điển nào để con thấu hiểu Pháp thấy ra sự thật trong Đạo. Thí dụ là Bộ Kinh Tam Tạng, Kinh Trung Bộ, Kinh Tứ Diệu Đế, Kinh Pháp Cú. Xin Thầy chỉ dẫn để con ráng tìm ra chân lý. Đa tạ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

A Di Đà Phật! Kính bạch Thầy. Con đã đọc lời khuyên của Thầy. Đúng như Thầy nói, con muốn tâm an tịnh mà rốt cuộc nó càng rối tung lên, còn phân biệt Thiền-Tịnh là còn loay hoay trong cái kén do mình tạo và chỉ làm cho mình thêm phiền não. Con biết điều đó mà vẫn không cách nào thoát ra. Có một lần, duy nhất-thời gian đó, con mới bắt đầu tập ngồi thiền, toàn thân ê ẩm, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn, vì sợ mình ngồi dở, và vì không biết nên niệm Phật hay quán sát hơi thở. Như thường lệ, tối đó con lên thiền đường, chuẩn bị sẵn tinh thần “chiến đấu”. Thời gian trôi chậm thật chậm, rồi bỗng nhiên con thấy 1 cảm giác thật kỳ lạ. Con thấy như mình đang ở trong 1 vùng sáng, cả thân tâm mình như nhẹ bỗng. Con còn thấy rất rõ 2 người ngồi bên cạnh dù con không liếc mắt nhìn. Lòng con dâng tràn 1 cảm giác khinh an, hoan hỷ lắm. Con nghĩ rằng dù lúc đó con niệm Phật hay quán hơi thở cũng đều sẽ không chướng ngại. Và con thử, con niệm Phật, con nghe rõ từng tiếng trong tâm. Con quan sát hơi thở, con biết rõ hơi thở đang ra vào. Không lẫn lộn, cũng không ngăn ngại. Thật hoan hỷ làm sao. Và con giữ được trạng thái đó cho đến cuối giờ ngồi thiền hôm đó. Con tiếc thời gian lúc đó sao mà trôi nhanh quá. Con cứ tủm tỉm cười suốt, nhưng con cũng không bám víu vào điều đó, cũng không mong cầu nó đến trở lại. Mặc dù con không biết vì sao điều đó xảy ra, và nó cũng chỉ “đến 1 lần rồi thôi”. Có lẽ do quá mệt mỏi trong việc phân biệt Thiền-Tịnh, nên khi con không để ý đến, thì sự khinh an, định tĩnh đến với con chăng? Thế nhưng mọi người đều nói con phải quyết định dứt khoát, tu thiền thì lựa chọn thiền, còn nếu tâm nghiêng về niệm Phật thì nên tìm 1 ngôi chùa Tịnh độ để xuất gia. Con càng suy nghĩ càng chẳng tìm ra cách nào cả. Con không biết mình thật sự hợp với cái nào, nên đâm ra giận chính mình, sao đến cái gì mình thích cũng không biết. Thầy khuyên con buông ra ngay đó, có phải là buông cái ý niệm Thiền-Tịnh kia? Nhưng buông ra thì cuối cùng vẫn phải chọn lựa? Con thật thấy rối quá. Con ngu muội, xin Thầy chỉ dạy thêm cho con.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thầy, con có cái khao khát muốn biết Đạo để tìm đường về nhà, bây giờ thì con đã hiểu về nhà là về lại chân Tâm của con, mỗi khi tham, sân, si, ngã mạn đến là con thấy được nó và con bây giờ theo Thầy dạy thì nhận ra nó và thấy nó là vô minh và ảo tưởng. Con không bao giờ nghĩ đến học đạo để có kiến thức vì để giải thoát mình phải buông xả hết. Đa tạ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Con chào Sư Ông ạ. Được đảnh lễ và trò chuyện cùng Sư Ông có lẽ là một trong những duyên lành trong quá trình tu tập của con. Những lời Sư Ông khai thị con đang thực hành vào cuộc sống. Khi thận trọng con thấy người mình đã thoải mái hơn chứ không còn cứng nhắc giống một chiếc máy được lập trình như trước nữa, có một số việc con đã để tùy theo tự nhiên của Pháp, con đã dần biết lắng nghe ý kiến của mọi người thay vì việc khăng khăng là mình đúng. Tuy nhiên con thấy sự thận trọng chú tâm quan sát của con còn nhiều lỗ hổng, ví như khi con không thận trọng để xảy ra việc con mới phát hiện ra sự không thận trọng, chú tâm của chính mình. Con vẫn là đứa ham chơi, không có sức bền trong công việc vì vậy kết quả con đạt được không được tròn vẹn. Đồng thời con rất dễ bị phân tán, ví như khi con học nếu có tiếng của môi trường xung quanh, tư tưởng của con rất dễ bị phân tán, con không còn kiểu vừa học vừa nghe nhạc như trước nữa. Trong một số mối quan hệ bạn bè con thấy hình như mọi người chỉ chơi với con khi mọi người cần, một phần con có cảm giác hình như con bị lợi dụng, phần khác con lại thấy sự cho đi của mình đang còn tính toán, con chưa biết cách sống hết lòng với mọi người, thực sự con không biết làm như thế nào. Xin Sư Ông chỉ dạy cho con. Con chúc Sư Ông buổi tối tốt lành ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con cho là con còn thiếu trải nghiệm nên con chủ động đi tìm, như vậy là sai không thầy, vì đó bắt đầu từ sợ hãi nên tìm xong cũng quay về với chính mình. Nhưng nếu để hết mọi thứ tự nhiên cho pháp dẫn dắt rồi sinh ra ỷ lại cũng không đúng, vậy mình nên chủ động hay bị động thế nào? Xin thầy chỉ bảo giúp con, con xin cảm ơn thầy và chúc thầy nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin cung kính đảnh lễ Thầy! Thầy ơi, người xưa nói “Giang sơn dễ đổi, Bản tánh khó dời” là có ý gì vậy ạ? Phải chăng ngụ ý là con đường tu tập sinh tuệ, vô ngã, Niết-bàn là tinh vi, vô cùng khó khăn gian khổ, lâu dài, phải không ạ? Con xin cung kính đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời