Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con là một Phật tử đã nhiều năm. Con rất tin tưởng vào Tam Bảo và thường xuyên đi chùa đọc kinh, cũng như ăn chay, niệm Phật. Tuy nhiên, người yêu con hiện tại lại không muốn con làm những việc đó, vì nghĩ là việc vô ích. Con cố gắng giải thích Phật pháp cô ấy nghe nhưng có vẻ con không thể nào làm thay đổi cô ấy được. Nay con mong được thầy hoan hỷ hướng dẫn con nên làm thế nào để có thể giúp người yêu con có thể phát triển tâm Đạo mà không ngăn cản con như hiện tại nữa?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Sáng nay, sau khi phát hiện ra Bản Ngã nó lừa con suốt ngày hôm qua và làm con mệt khủng khiếp, thì Tâm con đã trở lại trong sáng, sau đó con thấy Tâm con phát ra niềm Hoan Hỷ rất đặc biệt và không phải thọ Hỷ như trong ái dục hoặc Thiền định. Con cảm nhận niềm Hoan Hỷ này giống cảm thọ mà Thầy giảng ở buổi chủ Nhật tuần vừa qua. Sau đó, con thấy mọi thứ đều tốt đẹp và trong sáng! Con ngẫu hứng làm bài thơ này: Khi thấy được ngã không Tâm lại thật sáng trong Như mặt trời thức giấc Sau một đợt ngủ đông.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con xin hỏi: 1- Trong tiến trình giao tiếp với bên ngoài hay suy nghĩ về một vấn đề nào đó (hữu sự) quan sát tâm thấy đúng sai hay nói cách khác không thấy cảm xúc gì, chỉ thấy và không thấy tham hay sân nổi lên thì đó chính là tánh biết có phải không ạ? 2- Chủ động hướng suy nghĩ – để tâm đến một vấn đề nào đó, lập kế hoạch… Đó có phải hoàn toàn là do ngã không ạ? 3- Vô sự – Hữu sự lúc nào ra sao cứ để cho pháp quyết, chỉ quan sát cái tâm có phải vậy không ạ? Vậy phân biệt phát hiện sự thụ động cần lưu ý điểm mấu chốt nào trong tiến trình quan sát. Con cảm ơn Thầy chúc Thầy luôn khỏe mạnh dẫn dắt chúng con.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Sư, Con là người mới sơ cơ vào Phật Pháp hơn nửa năm nay. Ngày xưa con cũng suy nghĩ nhiều về vấn đề siêu hình: con người từ đâu mà sinh ra, ta là ai, rồi ý nghĩa của một cuộc đời là gì. Rồi cũng học hành như bao người khác, con đã đọc nhiều sách: từ lịch sử, khoa học đến các sách dịch lý, âm dương ngũ hành. Con gần đây mới thấy rằng các kiến thức mà thu nạp được của thế gian đều học bằng trí, dùng trí mà nhớ, mà suy luận vẫn chưa vượt qua được ngôn ngữ văn tự. Mọi vật thị hiện trên đời đều không phải vì con người mà có mặt đặt tên. Dù ta có hay không, dù Phật có ra đời hay không thì vạn Pháp vẫn cứ là như vậy. Đức Phật là người đã toàn giác đã hiểu biết tất cả, vậy chắc chắn phải có một phương pháp để Ngài đạt được điều ấy. 30 pháp ba-la-mật mà Ngài tích lũy thực chất là sự buông bỏ rốt ráo, buông bỏ tất cả trong nhiều kiếp trong quá khứ. Và trí tuệ Ngài chứng ngộ được không phải bằng trí năng mà bằng phát triển Tâm trong sáng tĩnh lặng ly dục ly ác pháp. Những Pháp mà Ngài giảng giải chỉ là ngôn ngữ giả danh để tạm thời nương nhờ vào đó mà người có trí học hỏi tự suy ngẫm. Đến chỗ rốt ráo thì phải lìa xa văn tự, “Chánh pháp còn phải bỏ huống chi là phi pháp”. Khi đến chỗ không phân biệt chẳng còn chấp vào của ta của người, xấu đẹp, thiện ác, đúng sai. Và sống được bằng cái Tâm bình đằng, từ ái, không giận hờn, bao dung ấy thì hốt nhiên an lành tự tại mà phiền não dần dần biến mất. Như đèn Sáng thì bóng tối tự tan biến. Chẳng có ai khổ đau chỉ có khổ đau hiện tiền. Sống được với tâm như thế thì thật bình an và hạnh phúc. Mọi chuyện để Pháp tự vận hành vì nó vô ngã. Đây là tri kiến của con về Phật Pháp. Như một người khát nước đi trong sa mạc tìm lõi cây, các bậc đạo sư đã cho ta Nước “Pháp” đỡ khát và chỉ cho ta tấm bản đồ mà lên đường, còn tìm được lõi cây hay không là do Niềm tin, trí tuệ, tinh tấn nhẫn nại và Nhân duyên. Nhờ Phật Pháp mà con thoát được “điên đảo mộng tưởng” giữa thời mạt Pháp này. Con xin thành kính tri ân ơn Đức Phật, Ơn Đức Pháp, Ơn Đức Tăng, đặc biệt là các thầy tổ Phật giáo Theravada VN. Cuộc đời quả thật có nhân duyên thầy ạ. Con đang khám phá dần dần sự vi diệu của cái Tâm này. Khi nào đủ nhân duyên con xin đến đảnh lễ thầy. Chúc thầy nhiều sức khỏe để tiếp tục công việc hoằng Pháp! Namo Phật Pháp Tăng!

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính chào Thầy, Thưa Thầy hơn một năm nay con may mắn được nghe Thầy thuyết pháp đã giúp cho cuộc sống của con thoải mái và vui vẻ hơn xưa. Nay con sắp sửa về Việt Nam kính mong Thầy hoan hỷ cho phép con có cơ hội đến đảnh lễ Thầy và ở lại chùa vài hôm trong thời gian từ 30 tháng 10 đến mùng 5 tháng 11 (dương). Xin Thầy nhận nơi đây lòng chân thành biết ơn của con. Kính chúc Thầy vạn sự an lành!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, Thầy hay nói về chuyện cây xoài là chính nó thì đủ rồi, không cần phải cố làm gì giúp xung quanh khi bản thân chưa tu sửa xong. Pháp dạy con bài học về “giá trị” đã lâu nhưng con vẫn không hiểu, cứ hễ làm gì để bản thân mình có giá trị thì đều thất bại, đôi khi còn hại ngược lại mình. Nhưng trong tục đế, sống mà không có khả năng làm gì dù chỉ là việc nhỏ (như rửa chén bát) cũng làm con thấy mình “không có giá trị” gì và sinh ra bất an, phiền não. Khi con cố làm gì đó, không thất bại thì cũng bị người cản lại không cho làm, nên con sinh ra chán nản và mệt mỏi vì tìm cầu không được. Trong tục đế nơi mà mọi thứ đều có giá trị và vai trò, nhưng nếu không thấy bản thân mình có giá trị hay giúp được gì hết thì làm sao Thầy ạ? Hằng ngày nhìn người ta làm này làm nọ còn con bất lực không làm được gì, như gánh nặng của họ, nên tâm con dần mở ra lỗ trống để bản ngã tham lam tìm cái gì thu vào lắp đầy, rồi tâm con lại chùng xuống khổ sở. Từ đó mà nó như một quả bom ngấm ngầm, châm ngòi là nổ ngay. Thầy ơi, cái khổ sở đó nó sinh ra và phát triển nhưng nó vẫn còn đó chưa diệt. Bản ngã vẫn xen vào cho là, nên là, phải là, làm con chông chênh không biết tục đế và chân đế là như thế nào? Con xin Thầy chỉ dạy cho con được rõ, con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, nhân nghe lại bài giảng chủ nhật vừa rồi, các bạn hỏi lại về nhiệt tâm, cần mẫn, về định… nên con có dành thời gian thoải mái, tĩnh lặng thấy biết sự thở. Sau khi xong, con nghiệm ghi lại bài học thế này ạ, con xin trình pháp: Sự thở vốn nhiệt tâm, cần mẫn, đều đặn không ngừng, không cần động lực, người hối thúc hay truyền cảm hứng, không dựa vào ai, không cần mong chờ ai giúp đỡ. Sự thở tự mình là điểm tựa vận hành của mình, không bị và không ảnh hưởng, dính mắc trực tiếp lên ai, chỉ có mối tương giao với các pháp (các bộ phận khác trong cơ thể) đang vận hành. Sự thở tĩnh lặng, vô ngại, có lúc khỏe lúc không, lúc thế này thế khác nhưng bản thân không xao động, không lo sợ, không cô độc và tìm sự che chở. Sự thở dù có thay đổi nhưng bản chất khí vẫn có đó. Sự thở không quay đầu tìm sự thở trước đó, không cố nắm giữ sự thở hiện tại, hay mau chóng muốn đến sự thở tương lai. Sự thở giống như 1 người bạn nhưng bền lâu, ở bên trong, có sẵn trong ta, không có tham sân si. Trong cuộc sống, ta nên nhớ và lấy sự thở làm gương những khi thiếu nghiêm túc, nhiệt thành, cô độc, nuối tiếc sự chở che, muốn tìm cầu sự chở che khác, tham cầu, sân giận, nản, buồn chán, không nhớ dục tín tấn, không nhớ tin vào pháp tự vận hành theo luật tự nhiên. Con xin cảm ơn Thầy ạ. Con cũng thắc mắc là: 1. Khi con ngồi rỗng lặng trong sáng cảm nhận sự thở, ý tưởng gì hay ho đến thì con biết nó đến, chứ không cố nhớ thì đây có phải là cách trải nghiệm, trực nhận chánh kiến và chánh tư duy bằng sự thở không? 2. Con làm vậy có bị lọt vào “thiền tưởng” gì không ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con lâu nay vẫn theo dõi trang mạng của Huyền Không Sơn Thượng, nhiều khi con thấy có những bài thơ, ví dụ như: “ta gánh sầu thu lên vai gầy tu sĩ “nghe nỗi buồn rớt giọt giữa trang kinh “thiên thâu đó mãi vo tròn hạt lệ “ta bước qua, ngôn ngữ rụng vô tình (Minh Đức Triều Tâm Ảnh) Con xin hỏi: như lời Phật dạy, “thấy cảnh, tâm không động”. Với những bài thơ như vậy, phải chăng là có sự đối cảnh sinh tình không ạ? Và thầy có ngại rằng hàng Phật tử chúng con khi đọc thì có bị huyễn hoặc theo không ạ? Xin Thầy thứ cho những ý con đã có như vậy, và mong được Thầy giải đáp a, con đang mong đợi.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Khi chánh niệm tỉnh giác, thận trọng chú tâm quan sát trong mỗi hành động, trước mỗi hành động khởi sanh thì “ý muốn” trong tâm xuất hiện trước rồi mới đến hành động xảy ra, vậy phải biết ý muốn trong tâm trước rồi mới biết hành động theo sau đang xảy ra phải không ạ? Nhiều lúc hành động với phản xạ tự nhiên hay có những hành động tuy ta gọi là vô tâm vô ý nhưng thật ra ý xảy ra rất nhanh mà ta không nắm bắt được thì phải làm sao ạ? Con thực hành chánh niệm tỉnh giác, thận trọng chú tâm quan sát còn yếu quá thầy ạ, có lúc do ngoại cảnh chi phối khiến con quên, có lúc do tâm sân khiến con không làm chủ được, có phải do nghiệp con còn dày phải không thưa Thầy? Con phải làm sao ạ? Con cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con xin phép trở lại với câu hỏi của con vài ngày trước về mong muốn của bản ngã và có đánh số 1, 2, 3, 4 các dẫn chứng mà Thầy có bảo lần sau con hỏi mỗi lần chỉ một câu thôi. Hôm nay Thầy cho con hỏi một lần nữa về sự muốn và chỉ lần này nữa thôi. Một ngày 24 tiếng cũng khó nếu không đặt câu với từ muốn, cho dù là to want, to need, to wish, to hope, to demand… Ví dụ như con kiểm soát được những mong muốn thuộc dạng biết đủ của con, thì con vẫn phải tương tác với rất nhiều mong muốn của người xung quanh: đi học thì có của thầy cô, bạn bè; đi làm thì có của sếp trên, đồng nghiệp; và mong muốn của những người trong gia đình có tần suất dày đặc không kém. Nhà chồng con muốn một cái nhà rộng, to. Con đã thấy khổ. Họ lại muốn bên trong bên ngoài bên trên bên dưới ngóc ngách chỗ nào cũng phải sạch như li như lau. Lại thêm khổ. Kiếm được người giúp việc đã khó, không cho họ lau nhà bằng cây mà bắt ngồi lau bằng giẻ lại càng thêm khó. Làm được ít bữa họ nghỉ, lại càng thêm khổ. Nếu con không cộng hưởng với cái khổ của mọi người mà chống khổ thì con tự cô lập. Và vì con chống lại cái muốn của mọi người một cách thiếu nghệ thuật, thiếu sáng suốt nên con đã thật sự cô lập. Nhiều người bảo con hư, con chấp nhận mình hư. Họ cũng bảo con sai rồi, con cũng biết mình sai. Nhưng giờ bảo con làm lại khác đi thì con không thể và cũng không muốn, như thuyền đã đi xuôi dòng, không thể tự vận động ngược lại, trừ khi phải gắn máy vào. Nếu con cố gắng sống như một vai diễn trên sân khấu, cố hòa đồng, cố ngoan, thì phải cố muốn, thoải mái với các kiểu mong muốn, cho vui người vui mình. Con thấy cái gì đó sai sai, và lẩn quẩn như con kiến leo cành cụt, leo ra leo vào. Cụ thể do chống muốn nên con đã không là một người con hiếu lễ, một người vợ đủ nghĩa, một người mẹ gương mẫu. Con chỉ biết chiều chuộng bản năng chống lại cái muốn của riêng mình, chỉ còn lại cái tôi, trong khi cái tôi không tồn tại độc lập. Con mong nhìn thấy cái sai thật của mình để vững bước đi tiếp con đường còn lại, dù ngắn hay dài. Kính thư. (PS: con tưởng chừng như con được đọc tiếp quyển Thư Thầy Trò và con rất là trân trọng)

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời