Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con cũng không có thắc mắc gì cả nhưng con cũng mong muốn được Thầy hoan hỷ chỉ dạy thêm cho con về sống tuỳ duyên thuận Pháp. Hàng ngày con vẫn thường hay biết thân tâm nhưng cũng rất nhiều lần con cũng quên mất. Từ ngày phát hiện ra bản ngã đến nay, con không còn chạy theo ảo tưởng nữa mà con lại thấy tâm con có nhiều sân hận, độ kỵ, nhiều cái xấu xa… ẩn ngầm. Càng ngày con càng thấy nhiều điều bất toại nguyện trong tâm ngay khi khởi lên một vọng tưởng. Ngẫm nghĩ lại con cũng thấy do Ta tạo ra nhưng con chỉ thấy thôi và sống trọn vẹn với nó chứ con vẫn chưa buông xuống được, nó vẫn con rất dai dẳng. Con chỉ có cách thay đổi thái độ thì từ từ cũng sẽ chuyển hoá được nhiều sân hận. Con rút ra bài học cho mình là không cần tu gì nữa mà chỉ hay biết thân tâm và thấy tất cả những tập khí xấu xa và chuyển hoá nó. Con kính mong Thầy hoan hỷ chỉ dạy thêm cho con. Kính mong Thầy thân tâm thường an lạc.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con cám ơn Thầy. Con thấy được tâm là gốc và bản chất tâm vốn trong sáng. Con mong nhiều người đọc được sách “Sống trong thực tại” của Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Thầy giảng: “…Khi vô sự, buông xả, chánh niệm tỉnh giác là trở về trọn vẹn tỉnh thức với thực tại một cách tự nhiên, không có sự cố gắng miên mật, không có sự can thiệp chủ quan của bản ngã. Nhưng khi đang làm công việc thì tinh tấn chánh niệm tỉnh giác ứng ra dưới hình thức thận trọng, chú tâm, quan sát…” Thận trọng, chú tâm, quan sát tức là có sự cố gắng miên mật, có sự theo dõi đối tượng, như vậy có điều gì mâu thuẫn không? Những khi làm việc gì mà không phải tập trung tư tưởng nhiều, con thấy như mình đang lặng lẽ đứng bên cạnh và quan sát thân mình đang làm gì, tâm mình đang nghĩ gì. Khi con sân, con biết là bất thiện nên không sân nữa. Thầy giảng: “… Khi thất niệm thì tham sân mới sanh khởi. Trọn vẹn với tham sân mà không phê phán, kiểm duyệt hay can thiệp gì cả chính là chánh niệm. Ngay khi chánh niệm thì tham sân liền tự diệt.” Con không hiểu, tại sao tham sân liền có thể tự diệt được. Con nghĩ, tham sân bị diệt là nhờ có lý trí, nhờ có chánh kiến, chánh tư duy (mang tính tục đế). Lý trí có phê phán, kiểm duyệt hay can thiệp vào không? Lý trí có phải là sản phẩm của bản ngã cá nhân hoặc của bản ngã tập thể không? Con chưa thấu đáo, nhưng nhận ra sự tự kiểm điểm là việc tốt nên làm thường hơn. Nhưng nếu con “muốn” mình không bất thiện, thì rõ ràng là có cái bản ngã xen vào. Xin Thầy giải thích. Con cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con ở nước ngoài, con nghe pháp thoại về Thiền trên mạng, con thực tập theo, con không có cơ hội để theo khóa tu về Thiền tại chùa cho nên nhiều lúc tâm con vẫn chạy nhảy lung tung. Con xin Thầy chỉ dạy giúp con, con xin cám ơn!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, Con cảm ơn thầy vì lời khuyên và động viên của thầy đối với câu hỏi của con gửi ngày 2-1. Mấy hôm nay con tập thiền chánh niệm theo pháp “Đang bơi trong nước chớ tìm nước, đang ở trên non chớ tìm non” và con thật sự thấy mình đã sai khi lâu nay thực hành theo lối quán tâm kiểu chờ niệm khởi lên rồi mới quán vì làm như vậy không khác gì cố ép tâm làm công việc quán. Con thấy vui vì cái duyên được gặp thầy đúng lúc này, nếu không con lại đi sai đường. Khi thực hành với cái tâm luôn luôn từng sát-na tỉnh giác khi nhìn sự vật, hiện tượng và cả thân tâm mình như đúng bản chất của chúng tức là không khởi lên khái niệm, phân tích, nhận dạng, đánh giá, liên tưởng về chúng hoặc bất cứ suy nghĩ mang tính logic vi tế nào về chúng, tự nhiên con nhận ra một điều khá rõ ràng về con đường giải thoát. Con xin tóm tắt con đường phát triển tuệ thức theo thời gian tu tập của THIỀN mà con nhận ra trong sơ đồ đơn giản như thế này: Không còn khái niệm, nhận dạng, phân tích, liên tưởng sự vật hay hiện tượng —–> không còn phân biệt sự vật, hiện tượng, thân tâm này với sự vật hiện tượng, thân tâm khác ——> nhận biết tất cả chỉ là “một” vì đâu còn phân biệt “cái này” với “cái kia” ——> không còn biết cái “một” ở trên vì: chỉ có “một” thôi thì không thể biết được nó vì khi biết được nó tức là đã nghĩ đến “hai” (cái này – cái kia), không còn biết “một” thì “một” cũng không là gì cả ——> không còn gì để bám víu và mê đắm vào được nữa cả vì đâu còn cái gì nữa đâu mà bám víu —–> GỈẢI THOÁT. Đó chỉ là tri kiến con rút ra từ một chút cảm giác manh nha sau khi thực hành pháp thiền. Đó mới chỉ là con đường con nhận ra thôi, con không dám nói là đi xong rồi dù chỉ là những bước đầu tiên. Kính mong thầy chỉ dạy cho con nếu con còn sai sót.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Sadhu, con kính chào Sư. Con cảm ơn Sư đã phản hồi tin nhắn cho con. Dạ, Sư cho con xin hỏi con muốn đến chùa làm công quả để tìm hiểu pháp tu thì bây giờ con phải làm sao thưa Sư? Con cảm ơn!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con cảm ơn thầy rất nhiều. Con mong một ngày sẽ thấy được chân lý bằng tánh biết tự chiếu đó.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, con không ngờ Thầy lại trả lời thư con, con đã xúc động, cảm ơn Thầy. Giờ con đã hiểu cái nhà là cái thực tánh đang là.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy! Con có ba thắc mắc, con mong thầy chỉ dạy cho con. 1. Phật pháp là kinh điển của đức Phật để lại hay là sự vận hành tự nhiên của pháp? 2. Vấn đề mình làm từ thiện hay giúp đỡ người đang gặp khó khăn có phải mình đang can thiệp vào quy luật nhân quả hay can thiệp vào sự vận hành hoàn hảo của pháp không? 3. Thầy cho con biết khi mình sắp lâm chung thì mình nên làm gì, suy nghĩ gì hay giữ tâm mình như thế nào? Con xin tạ ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, sống trong thực tại có phải để đạt được một trạng thái thư giãn, dễ chịu nào đó không ạ? Nếu như thế thật thì con nghĩ sẽ rất nhiều phải thất vọng và đâm ra còn khủng hoảng hơn sau khi thử “sống trong thực tại”. Con nghĩ có nhiều người cho rằng sống trong thực tại là nhằm đạt được sự an ổn trong thân tâm lắm ạ. Như vậy có phải là một ý tưởng đúng đắn không ạ? Xin Thầy chỉ dạy cho con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời