Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Theo dõi trên mạng thấy Thầy luôn bận rộn với Phật sự, di chuyển liên tục. Phật tử khắp nơi vẫn cần nghe những thời pháp của Thầy, được Thầy trả lời thắc mắc khi tu tập thật không gì hoan hỷ hơn. Sau đây con chưa hiểu ý này kính mong Thầy khai mở. Con đọc sách có nói, “nói vô thường là theo chiều kích của thời gian. Vô ngã là theo chiều kích của không gian”. Con kính chào Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con vừa có thắc mắc, Thầy đã trả lời, căn cứ vào câu trả lời của Thầy con có ví dụ cụ thể sau. Kính Thầy nhận xét dùm con. Ví dụ, khi ngắm cơn đau, vì vô thường nên cơn đau cũng có sinh-trụ-diệt, đó là thời gian; ngắm cơn đau tan dần đến không còn đau là không gian. Nếu ngay khi đó ngắm trọn vẹn cơn đau với tâm rỗng lặng, trong sáng thì bản ngã không còn chiều kích nữa. Kính Thầy nhận xét dùm con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con xin phép được hỏi Thầy về cảm nhận ạ. Nếu con không hiểu sai thì Thầy dạy rằng khi một cảm xúc hiện lên thì con chỉ cần cảm nhận hay quan sát nó như nó đang là thôi mà không thêm bớt gì cả. Gần đây con bắt đầu tập làm như vậy thì con thấy cũng “có tác dụng”, nghĩa là khi con quan sát thì cảm xúc đó thường sẽ nhanh chóng tự biến mất. Nhưng thình thoảng có những lúc con cũng làm như vậy thì con lại như là bị cuốn theo cảm xúc và có các hành động một cách vô ý thức, và đến lúc con “tỉnh” lại thì đã trải qua một vài tiếng đồng hồ mất rồi. Con xin được hỏi rằng như vậy có phải là con đã làm sai rồi không ạ? Và nếu con muốn học cách làm cho đúng thì con phải làm gì ạ? Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy con xin trình pháp. Thưa thầy con đã thấy ra con đường cần phải đi. Con xin viết vài dòng để thầy rõ vậy. Thì ra trước giờ con vẫn bị cái ta núp bóng dưới dạng tu tập, nhận cái biết là ta biết, ta minh sát, ta tuệ tri (sự ghi nhận để muốn biết pháp). Buông ra hết cái lý trí muốn biết ngũ uẩn, tiến trình tâm, tập khí, thái độ… Thì cái biết vốn sẵn có vẫn tiếp tục với dòng chảy của nó. Chỉ là cái ta khởi lên nhận cái biết tự nhiên của pháp mà cướp công, cản trở pháp như cái đập ngăn dòng nước vậy. Và con nhận ra thực tại. Tối nay tự dưng con nghe đến bài giảng của thầy về trọn vẹn với thực tại (khóa 11) thì con thấy hoàn toàn trùng khớp với tâm biết như nó đang là và như thầy nói đây là khởi đầu. Khởi đầu khám phá thực tánh pháp (tuệ danh sắc). Tuệ gì thì cũng chẳng có ý nghĩa nữa, tánh biết sẽ tự trọn vẹn với các pháp đến đi, sinh diệt để tự động thông suốt cơ cấu vận hành của thân, tâm, pháp. Có một câu nói con từng được nghe: “Khi chưa thấy pháp thì thầy độ con, khi con đã thấy pháp thì con tự độ mình”. Có lẽ ý nghĩa là điều con vừa trình bày. Con thành kính tri ân thầy. Con chúc thầy luôn mạnh khỏe.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy, Cho con thông báo với chị Vân là hiện tại bên anh Bình chưa nhận được số tiền 100$. Chị kiểm tra giùm em. Có thể mạng ngân hàng chuyển tiền chậm. Em cám ơn rất nhiều.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy! Con cũng buông, cũng xả, cũng chánh niệm, tỉnh giác nhưng phải chăng do buông xả chưa rốt ráo; chánh niệm tỉnh giác chưa trọn vẹn (có thể do có đầu tư ý chí buông xả, do có bản ngã xen vào) nên định chưa được mạnh, tuệ chưa được sắc bén. Con kính đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con tên Vân, đã chuyển vào tk của Lê Quang Bình (Tâm Như Phúc) ngân hàng Đông Á $100 để giúp em Nguyễn văn Đại nhưng ngân hàng không có mục ghi chú. Con kính mong ban biên tập thông tin cho phật tử TNPhúc dùm con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, bài này con viết khá dài, Thầy có linh cảm không cần xem thì không xem cũng được ạ, cho đỡ mỏi mắt, con xin cảm ơn Thầy ạ. Ban đầu con thấy người ta làm điều không tốt, hại mình hại người, con còn thương và thông cảm cho người ta rất nhiều, vì con biết họ đang trồng trái đắng. Nhưng một thời gian dài sau con thấy họ vẫn như cũ, vẫn sống rất tốt, con bắt đầu nghĩ là chắc chúng ta nợ họ nên họ đòi, họ không có lỗi. Sau một thời gian nữa, con thấy họ vẫn vô tâm vô phế, con biết tiềm thức và tánh biết của họ biết họ làm sai, nhưng có lẽ do phước lớn quá nên không biết kiếp nào mới trả quả. Vậy là con uất ức khi thấy họ làm khổ những người xung quanh con và con, lại còn hay làm ra vẻ. Họ vô tri nhưng không ai dạy được họ, con cứ nghĩ pháp/cuộc đời sẽ dạy dỗ họ, nhưng không có, con chỉ thấy phước họ xài mãi không hết. Vậy nên kì rồi con còn nói với thầy, phước báo không có tính giáo dục gì hết. Giống như thầy miêu tả, một đứa cả đời sống trong sung sướng, và một đứa cả đời bươn chải, thì đứa sống sung sướng sẽ lâu tiến bộ hơn. Nhưng quy luật tự nhiên là như vậy, kiếp trước hành thiện, mấy kiếp sau sống bừa bãi thế nào cũng đều sung sướng, không thấy có quả báo, nên muốn làm gì thì làm, không cần suy nghĩ hay sửa sai, vì họ có thấy sai ở đâu để sửa đâu, họ chỉ biết oán trách và thù hận những gì nghịch ý, động chạm tới cái ngã của mình. Con cứ tự nhủ là họ có sinh nghiệp của họ, mình quan tâm họ là mình bị phóng dật rồi, trong quá trình mình uất ức bất bình là mình tự làm hại mình nhiều hơn họ làm hại mình nữa. Nhưng con căn cơ thấp kém, cứ tự làm khổ mình, cho đến khi khổ quá không chịu nổi thì trở về chân đế, mới thấy không có cái khổ nào để khổ cả. Nhưng con không phải luôn ở chân đế và luôn tỉnh giác, nên cứ bị cái ấm ức đó nó đeo bám và bị nó lôi kéo thành ra cố chấp. Ai cũng nói là không đáng, đừng quan tâm chi để khổ nữa, đó cũng là những gì pháp nói với con, nhưng con biết trong lòng con còn có sân hận bất bình, nhiều lần con đau khổ tới không thở được vì họ đã đối xử với cha mẹ con và con như thế. Họ bắt chước con giao tiếp ngọt ngào nhưng chỉ đối với người ngoài là chính, vì lấy lòng người ngoài, và vì lo cho cái thân của họ, họ đối xử với người nhà ích kỷ tệ bạc thế nào cũng được, nên người ngoài và cả bản thân họ đều cho là họ tốt lắm. Con thì thấy mình thật cố chấp si mê, bị đắm chìm trong đó, nhưng vẫn không muốn tỉnh giác để thấy rõ vốn mọi chuyện chính là như vậy, vẫn không chấp nhận nó được, luôn luôn không cam lòng, đau khổ tại sao họ có thể làm như vậy, và ấm ức rất nhiều chuyện. Con đọc sách thấy mỗi lần các vị tăng ni gặp những chuyện thắc mắc về nhân quả nghiệp báo, Đức Phật đều kể rõ là vì sao. Như vậy làm sao để không biết nhân quả nghiệp báo gì cả, mà tâm con có thể bỏ đi phần uất ức bất bình ngày càng sâu đó? Con biết là mình đã u mê không sáng suốt, vì cái khổ ảo đó mà tự làm khổ mình, cha mẹ nhìn thấy con như vậy cũng khổ theo luôn, là con làm khổ người. Và họ cũng đã dạy cho con nhiều bài học, ví dụ như cứ thoải mái cho đi, vì con đối với họ như vậy mà họ còn phũ phàng, oán độc như vậy, nên khi con giúp một ai đó, con không nghĩ hay cầu gì nữa cả, con giúp hết lòng mà người ta có thù ghét con cũng được, cũng là bình thường. Nhưng vì họ làm con quá đau đớn, con còn sinh ra cực độ sợ hãi họ, quỳ xuống cầu xin, lạy họ hằng ngày cũng được. Cứ như vậy, chắc con chìm đắm đến sâu nhất mới tỉnh ngộ ra thôi, nhưng con sợ có một ngày họ trở thành người tốt, lúc đó chắc con đã thành người xấu chỉ muốn nhằm vào họ không rồi, và ấm ức sao họ luôn gặp điều tốt đẹp, và sẽ tự thấy bản thân mình xấu xí. Con làm sao để chấp nhận và ngưng việc hại mình hại người đây Thầy ơi, con không muốn tiếp tục như vậy nữa vì đã gần 2 năm rồi. Con mới 25 tuổi, đã dành hơn nửa thời gian sống của mình để khóc và đau khổ, rồi ngộ ra, cứ như vậy cho đến hôm nay, con không còn sức khỏe nữa.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con có đọc được thư của một Phật tử chia sẻ về sự tức giận khi người khác làm việc bất thiện và thấy bất lực vì Pháp không đem lại gì bài học cho họ cả. Con có lời khuyên cho Phật tử đấy thế này, nếu Pháp không làm, thì cô/cậu hãy thay Pháp làm cái việc trừng phạt đấy. Nhưng cần cân nhắc trước 4 điều như sau: 1. Có khả năng thực hiện không 2. Có chấp nhận được hậu quả đến với mình sau đấy không 3. Việc trừng phạt đấy là để thỏa mãn mình, hay là để cứu giúp người khác 4. Kết quả của việc trừng phạt đấy có thay đổi được tình trạng hiện tại không Việc chấp vào pháp thiện mà nhẫn nhục cho dù không hại người nhưng lại hại mình, thì không phải là tùy duyên thuận pháp, mà chính là tùy ngã nghịch pháp. Không chấp vào gì cả, cho dù là thiện hay bất thiện cũng tùy duyên mà vận dụng, không cần quan tâm mình sẽ nhận lại cái gì cho mình, mà chú trọng vào đem lại cho người khác cái gì, như thế sẽ luôn có được sự lựa chọn sáng suốt.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy con nhìn đời theo nghĩa tục đế. Viết theo kiểu làm thơ. Đời có trắng có đen Có bình minh, trưa, tối Có thật, giả. Có chân Có thương có ghét, giận Có đúng, sai, có hờn Có phải, trái, bon chen Có trung, nịnh, trung dung Có thành công, thất bại Có thế, có quyền, tiền Có thanh cao, chân thật Có tào lao thiên tướng Có…. Có vũ trụ bao la Có vô cực, thái cực Có âm, dương, ngũ hành Có bát quái, kỳ môn Độn giáp… Có nhân quả báo ứng Lưới trời lồng lộng tuy… Thưa mà không lọt gì Trong âm mà có dương Trong dương mà có âm Âm trong âm Dương trong dương Âm âm, dương dương Dương dương âm âm Thật mà giả… Giả mà thật… Đúng mà sai… Sai mà đúng… Đời đâu ai biết được chữ “ngờ” Chữ “ngờ” mà khoa học mấy nghìn năm vẫn không chứng minh được. (chữ ngờ… “Vô thường”) Kính bạch thầy nhận xét chỉ dạy. Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời