Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, Tâm không khởi niệm, khởi tư tưởng khi tiếp xúc pháp trần được xem là tâm thanh tịnh, rỗng lặng không? Thầy từ bi giải đáp.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ thầy. Trong quá trình sống con thấy một vài điểm như sau ạ – Tâm khi tiếp xúc với cảnh sẽ nảy sinh suy nghĩ, ý nghĩ này hay ý nghĩ khác tuỳ vào mỗi người và tuỳ vào trạng thái tâm lúc đó như đang sân hay đang lạc mà nảy sinh suy nghĩ khác nhau. Khi những suy nghĩ đó nảy sinh kéo theo những cảm thọ khác nhau, ví dụ đang sân nảy ra suy nghĩ huỷ diệt thì thân sẽ khó chịu thêm, nảy ra suy nghĩ cứ để sân như vậy thì sân sẽ giảm đi. Nếu nảy ra suy nghĩ “để sân như nó đang là” với mục đích để diệt sân thì sân vẫn nguyên vẹn hay có khi còn tăng thêm. Nếu thực để tự nhiên thì mình hài hoà với sân nên sân dịu lại và giảm bớt. Những suy nghĩ về “sân giảm bớt”, “hài hoà với sân” là sóng trên mặt nước cũng tương tự như tham, ái dục hay những suy nghĩ về tham, ái dục cũng như sóng trên nước. Khi con nghĩ vậy con thấy mình hiểu con đường để chấm dứt khổ là cứ trải nghiệm như vậy, khi đã thấy thì mọi việc tự hoá giải chính nó theo tiến trình sinh diệt, bản ngã hay những tập khí lâu đời cũng tự hoá giải khi mình để nó y nguyên như vậy. Những điều con nói đang ở trạng thái “lý tưởng” chứ trong thực hành con còn nhiều va vấp lắm ạ. Con xin thầy chỉ dạy những thiếu sót trong nhận thức của con ạ. Con cảm kính ơn thầy. Con chúc thầy sức khoẻ dồi dào cho chuyến hoằng pháp thuận lợi ạ. Con kính đảnh lễ thầy. Con biết ơn thầy nhiều lắm.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Được nghe Thầy giảng pháp thoại là một niềm may mắn lớn của chúng con. Con kính dâng lên Thầy bài thơ con làm họa lại ý thơ trong bài Tao ngộ của Thầy ạ. “Bên bờ suối vô vi Trăng vẫn chờ ta đó Ngàn xưa từ ngàn xưa Chưa một lần trăng lặn…” Buồn xa vắng con ưu phiền mấy thửa Bước lang thang giữa sa mạc sầu miên Nắng quay quắt bơ vơ miền cát trắng Mưa mênh mang phiêu lãng khắp thung triền Chân lạc bước giữa dòng phố thị Khoác gánh sầu nặng trĩu đôi vai Tìm nỗi vui phút giờ sao ngắn ngủi Thêm suy tư chất chứa tháng ngày dài. Tan sương khói tỏ lối về cố quận Bình minh lên rõ mặt quê hương Mây thong thả đến đi tự tại Gió an nhiên rong chơi nẻo vô thường. Con cảm tạ cuộc đời vốn thế Đã cho con thấm thía những buồn vui Đường về thả bước thảnh thơi Ngắm nhìn hoa cỏ dưới trời vô vi

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô phật! Con xin đảnh lễ Thầy! Khi ta buông xả, vô sự, trong lành, định tĩnh, sáng suốt trong để các pháp vận hành như nó đang là. Thì ta đang sống với vận mệnh mà vũ trụ đã sắp đặt cho ta như theo các kinh thuyết, hay các bậc Thánh nhân cổ xưa nói đến phải không Thầy?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi con chân thành cảm ơn thầy đã khai thị cho con tìm về được với chân tâm của mình! Bây giờ con đã phân biệt và biết rõ ràng tâm sinh diệt và không sinh diệt ngay chính mình. Chân tâm hay tánh biết là cái tâm tĩnh lặng và thường biết rõ ràng, ở đó chỉ có cảm nhận, lắng nghe những pháp đến với mình mà không có phán xét, khái niệm gì cả. Đó là cái biết mà không khởi lên gì cả, không thêm thắt gì vào hết, đơn giản là chỉ có biết một cách hồn nhiên. Có lẽ dùng ngôn từ để nói ra thì khó diễn tả hết được nhưng con nghĩ thầy hiểu rõ được những gì con muốn nói. Hiện tại con chỉ mới bắt đầu như vậy thôi, bản ngã vẫn chưa diệt hoàn toàn nhưng con đã thấy rõ nó rồi thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy cho con hỏi, tâm linh là gì, có phải ai cũng có tâm linh đúng không ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

CON XIN KÍNH ĐẢNH LỄ NGÀI HÒA THƯỢNG VIÊN MINH. CON LÀ MỘT TU SĨ TRẺ MỚI SƠ CƠ HỌC ĐẠO, NHƯNG GẦN ĐÂY CÓ MỘT VẤN ĐỀ LÀM CON VÔ CÙNG ĐẮN ĐO, SUY NGHĨ VỀ CÁI ĐÍCH TU HÀNH. ĐÓ LÀ TẠI SAO CÓ NHỮNG VỊ TU HÀNH ĐẠO CAO ĐỨC TRỌNG ĐƯỢC NGƯỜI ĐỜI XƯNG TÁN LÀ THIỀN SƯ MÀ KHI VỀ GIÀ LẠI BỆNH HOẠN NẰM LIỆT GIƯỜNG HOẶC PHẢI ĐI XE LĂN…? CON CŨNG NGHE QUÝ THẦY GIẢNG TRÊN MẠNG THÌ NHƯ NGÀY XƯA ĐỨC PHẬT CŨNG KHÔNG QUA ĐƯỢC NGHIỆP LỰC, NHƯNG CON THẤY ĐỨC PHẬT RA ĐI NHẸ NHÀNG THẢNH THƠI CHỨ ĐÂU CÓ NẶNG NỀ ĐÂU Ạ. ĐIỀU ẤY LÀM CON MẤT NIỀM TIN VÀO TĂNG GIÀ VÀ TÂM CỦA CON BỊ THỐI THẤT, CON KHÔNG BIẾT PHẢI LÀM SAO XIN THẦY CHỈ DẠY CHO CON. A DI ĐÀ PHẬT

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con chào thầy, trước đây con do muốn học thiền nên đã thọ Tâm Ấn của 1 vị thầy, con được biết đã mở luân xa nào đó trên người. Sau đó 1 thời gian, tâm hồn con không được ổn định, tâm bị rối loạn nên đã phải vào bệnh viện tâm thần. Con uống thuốc 1 thời gian thì cũng đã đỡ, nhưng thời gian gần đây con tình cờ thấy bài giảng của thầy trên mạng nên đã xem và cảm thấy giáo pháp của thầy rất hay nên đã tập trung xem nhiều bài giảng của thầy hơn. Nhưng con không hiểu sao mấy hôm nay con lại có triệu chứng hoang tưởng như trước trở lại. Con thấy lo rằng sẽ bị bệnh lại như trước đây và con mong thầy chỉ cho cách để vượt qua chuyện này ạ. Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Hôm nay, con chợt nghĩ việc gì là quan trọng nhất? Người trẻ tuổi hay mông lung trăn trở thế, học theo thầy dạy: tỉnh thức trong thực tại đời sống của chính mình, con đã bình an và vững vàng hơn rất nhiều ạ. Con tự thấy điều quan trọng nhất là điều cần làm trong giây phút hiện tại, mình tỉnh thức học hỏi trưởng thành trong mỗi giây phút đó. Con thấy vậy cũng là giác ngộ bản thân và hoàn cảnh của chính mình. Cuộc sống muôn màu, mỗi người có sinh nghiệp, lựa chọn nghề nghiệp khác nhau, nhưng Pháp thì trùm khắp. Mình tỉnh thức thấy đúng sự thật, sống thuận theo. Nếu có mong muốn phụng sự tốt đẹp nào đó, mình cũng dựa vào “sự thấy đúng” đó mà cố gắng. Con nghĩ vậy là sống hợp chánh pháp và cũng cầu tiến nữa ạ. Con kính mong được thầy chỉ bảo thêm cho con ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con dần quen với thận trọng, chú tâm, quan sát. Mỗi khi con đang làm gì thì con biết con đang làm gì, tâm lăng xăng lỡ có đi xa đến khi trực nhớ biết con lại nhắc con trở về với hiện tại. Với hiện tại con không đánh giá, thêm thắt việc đang xảy ra, nhớ biết là nhớ, buồn biết là buồn, vui biết vui mà không có những câu hỏi tại sao và nên làm gì. Con đang có cảm nhận vậy có đúng không Thầy? Nhưng hôm nay, con cãi nhau với bạn đời của con, lúc đó con thấy cơn giận của con, tim con đập nhanh, cổ họng con nghẹn lại. Và cuối cùng con không kiềm chế được, con lại hét và nói những lời buộc tội. Để rồi cả hai phải đau khổ không nhìn mặt nhau. Thầy cho con hỏi, nếu chỉ quan sát cơn giận của mình lúc đó có khác nào một người đang bị cấp cứu mà không có thuốc đặc trị ngay. Có những sự việc có thể nhẹ nhàng quan sát và đợi nó tự lặng. Nhưng khi cơn sân nó lên đến đỉnh điểm, phải có cách nào giúp mình bình tĩnh hơn. Con quan sát, nhưng não con lúc đó nó bấn loạn, sân si ập tới con không cách nào định được thưa Thầy. Con xin Thầy chỉ dạy cho con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời