Câu hỏi:
Chào thầy con nghĩ như thế này thầy cho con ý kiến? Nếu tôi còn làm bác sĩ, tôi không giúp mà chỉ hại cho mọi người? 1/ Tôi không có tình yêu thương. Một khi tôi còn trói buộc bởi tiền bạc, kiến thức, địa vị, chỉ dẫn… thì còn tạo rối loạn cho mình và người khác, nghĩa là tôi không có tình yêu thương. Nếu không có tình yêu thương với bệnh nhân thì sự tương giao trong đời sống đó là từ phản ứng của sự rối loạn với những điều kiện trói buộc đó. Vậy thì chỉ hại bệnh nhân chứ giúp gì họ? 2/ Tôi bị trói buộc bởi tiền bạc: Tôi cho thuốc bệnh nhân là để có tiền từ tiền thuốc, tôi phẫu thuật quý vị là có tiền từ phẫu thuật. Có thể quý vị nói rằng cho thuốc đúng và phẫu thuật đúng lấy ít tiền thôi? Khi bắt đầu bị trói buộc tiền bạc thì dần dần sẽ đánh mất mình, đến một lúc nào đó làm việc chỉ vì để kiếm tiền chứ không phải vì bệnh nhân như những gì tôi nghe nói và được học từ những lời rao giảng ở nhà trường. Làm sao có thể vì bệnh nhân khi xuất phát ban đầu tôi không có tình yêu thương? 3/ Tôi nương tựa vào kiến thức. Kiến thức có giúp cho bệnh nhân không? Khi tôi học và đọc sách càng nhiều, có nhiều kiến thức. Khi biết nhiều thứ từ sách vở tôi có thể chẩn đoán nhiều bệnh, sẽ cho chỉ định nhiều xét nghiệm, rồi sẽ cho thuốc nhiều loại, tôi sẽ mổ giỏi hơn và ngày càng nhiều bệnh nhân nương tựa vào tôi. Có thể quý vị cho rằng lâu nay trong một số tình huống nào đó tôi cho thuốc giảm đau và phẫu thuật hết đâu là giúp bệnh nhân. Quý vị có biết những kiến thức mà lâu nay tôi học từ sách vở của y học hiện nay chỉ là giải quyết phần ngọn thôi không? Điều gì xảy ra khi cả nền y học thế giới chạy theo ngọn bỏ quên gốc và bị thương mại hóa. Vậy tất cả kiến thức đó có giúp gì tôi hay quý vị hay chỉ là đống giấy lộn? 4/Tôi nương tựa vào địa vị: Có thể quý vị cho rằng nếu có kiến thức, địa vị tôi sẽ giải thích, cho thuốc phẫu thuật đúng sẽ giúp cho bệnh nhân? Nhờ địa vị này như là phương tiện tiếp cận mọi người và giúp họ nếu tôi có tâm. Thực tế không phải như vậy. Điều đầu tiên quý vị nên nhớ khi còn nương tựa vào bên ngoài thì chẳng có tâm nào cả nên quý vị đừng ảo tưởng về tôi. Khi tôi còn làm bác sĩ thì sẽ còn có nhiều người đến tìm tôi với vai trò là bác sĩ như bao bác sĩ khác, quý vị sẽ nhờ tôi cho làm xét nghiệm, nhờ tôi cho thuốc, nhờ tôi phẫu thuật theo chỉ dẫn. Quý vi nên nhớ rằng, hầu hết những người tìm đến tôi là họ nương tựa bác sĩ, họ là những người lâu nay quá lệ thuộc vào phương tiện y khoa, thuốc men hay những thứ bên ngoài …Điều gì xây ra nếu tôi nói họ không nương tựa vào những điều đó? Tôi không trao cái mà họ đang tìm? Nếu tôi làm hài lòng quý vị trong thời điểm đó khi cho xét nghiệm cho thuốc hay phẫu thuật hết đau, nhưng quý vị đâu có biết là tôi lại tiếp tục tạo tác và tạo sự rối loạn cho mình và người khác. Tôi chỉ giúp mọi người khi tôi không còn làm bác sĩ nữa. Đó là lúc khi không còn nương tựa bất kỳ điều gì bên ngoài. Khi đó tôi mới thực sự trở về tìm hiểu con người bên trong của mình. Việc đầu tiên là để chữa lành những vết thương trong tôi nhận được từ phản ứng của sự rối loạn qua nhiều thế hệ. Chỉ khi nào tôi thực sự cảm nhận những gì xây ra trong tôi và sự tương giao của chúng ta là ngẫu nhiên trong đời sông, khi đó tôi mới cảm nhận và thấu hiễu những rối loạn hay niềm đau của quý vị, khi đó mới có tình yêu – tình yêu thương con người – mới có thể gọi là giúp. Bởi vậy, nếu quý vị gặp tôi khi tôi còn là một bác sĩ thì quý vị hãy tự giúp mình và đừng có ảo tưởng về tôi sẽ giúp gì cho quý vị.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời