Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, câu trả lời của Thầy hôm nay con trải nghiệm thì con mới hiểu, không biết có đúng không. “Thấy khổ, biết khổ và hiện quán khổ” là thấy ra được sự sanh lên khổ và khổ trụ rồi khổ diệt thì cái khổ ảo này cũng là vô thường. Khổ ảo này chính là do con tạo nên làm sao bỏ được mà phải thấy ra sự vô thường của chúng thì tâm không còn dính mắc vào chúng nữa, chứ không phải loại bỏ chúng. Vì hôm nay khi con buông xả thì con ngộ ra như vậy, khi ấy chỉ còn thọ khổ. Con xin cảm ơn Thầy đã nhắc nhở con.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô Phật, kính bạch Hòa Thượng, kính mong Ngài chỉ giúp con. Con mới thực tập thiền, lúc trước con ngồi mặc dù không chú tâm hoàn toàn nhưng con vẫn ngồi được nửa tiếng, mấy ngày gần đây con ngồi khoảng 5 phút là không ngồi được nữa, con cảm thấy khó thở, thân đau nhức bức bối. Mong Ngài chỉ con phương pháp để có thể tu tập.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô Phật. Bạch Sư. Trong kinh Đại Bát Niết Bàn Tập 2 Phẩm Quang Minh Biến Chiếu có đoạn tả về 2 vị tỳ kheo. 1 trước là thợ giặt, 1 là thợ kim hoàn. Phật dạy thợ giặt nên hành bạch cốt quán, thợ kim hoàn sổ tức quán. Cúi xin Sư khai thị giúp con hai nghề ấy liên quan thế nào đến pháp môn hành trì. Tri ân Sư.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy. Lúc con người tuyệt vọng và đau khổ Cô Đơn nhất thì phải làm gì đây bạch thầy? Con kính chào thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con xin chia sẻ hiểu biết của con về cuộc sống con người mong Thầy chỉ dạy. Cuộc sống của con người là tiến trình trải nghiệm vô cùng đa dạng và phong phú, mọi cảm xúc, cảm nhận vui buồn, đau ốm, khỏe mạnh… trên thân trong tâm đó đều là thực. Tuy nhiên nguyên nhân cơ bản tạo nên các trải nghiệm, cảm nhận cảm xúc trên thân và tâm lại xuất phát từ cả thực cả ảo. Điều mỗi người luôn cần làm trong tiến trình sống là luôn có thái độ bình thản, thận trọng chú tâm quan sát, là thấy và thấy ra rõ ràng thực ảo mọi lúc mọi nơi. Tiến trình, lộ trình, thực trạng đến đi là việc của pháp, bao gồm cả việc rèn luyện kỹ năng trau dồi kiến thức… của mỗi cá nhân thực ra cũng là do pháp mà thôi. Con cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa sư, con xin nguồn tài liệu bài giảng vi diệu pháp của sư. Xin sư hoan hỷ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Niết-bàn là sự dập tắt phiền não. Vậy khi trở về với thực tại thân tâm rỗng sáng và lặng lẽ, thấy vắng bặt phiền não và chỉ có tánh biết vẫn rõ trong ngoài minh bạch, thì Niết bàn vẫn hiện diện ngay đây khi nào ngừng tạo tác, buông xuống và trở về. Con xin tri ân Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy. Năm nay con 30 tuổi. Con đã có 10 năm tìm hiểu đạo Phật, không sâu sắc, chỉ nắm những thứ đơn giản dễ hiểu đối với mình. Theo một vị sư nổi tiếng, con tập an trú trong hiện tại. Con tu rồi bỏ, bỏ rồi lại tu… vì thấy có gì đó không ổn. Chỉ mới đây được nghe thầy giảng, con mới nhận ra khuyết điểm của phép tu ấy. Phép tu này giúp con nhận thức được vô thường, khổ, vô ngã bằng lý trí (chứ không phải bằng trực cảm), giúp con an trú trong hiện tại nhưng lại bị tê liệt trước sự bất an khi va chạm với thế giới bên ngoài. Thưa thầy, lý trí và hiểu biết đúng là chẳng ăn thua gì với bản thân con. Giờ con học cách nhìn vào khổ mà không sinh tâm đối kháng (trước thì khó nhưng vài ngày qua con đã làm được ít nhiều). Sáng nay có một việc xảy ra (do người khác làm) khiến con cảm thấy lòng tự tôn của mình bị tổn thương sâu sắc. Hóa ra đến những thứ gọi là tự tôn, danh dự cũng không phải của con. Chúng có thể dễ dàng bị tước đi bởi bất kỳ ai. Nhìn vào đó, con thấy mình trần trụi, chẳng có gì cả. Đầu con trở nên tỉnh táo hơn và lòng con trở nên nhẹ nhàng hơn. Nỗi khổ dạy con từng chút một. Nếu không có duyên gặp thầy thì chưa biết chừng từ nay đến cuối đời con cũng chẳng biết cách học từ cuộc sống. Con biết ơn thầy rất nhiều!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Mấy ngày qua con tinh tấn nghe pháp Thầy giảng và hưởng rất nhiều an lạc. Con quả thật thấy ra rất rõ câu nói “tâm thanh tịnh thì tất cả các pháp đều thanh tịnh”. Tuy nhiên con xin phép được trình pháp với Thầy vào một dịp khác ạ. Hôm nay con trải qua một sự đau đớn vô cùng. Từ nhỏ, tuy là con gái nhưng con luôn ước mơ trở thành một siêu nhân, bởi con xem phim thấy Siêu nhân có thể nhìn thấy nguy hiểm và bất hạnh ở khắp nơi và trong tích tắc có thể đến nơi và giúp đỡ người gặp nạn. Con thường bị trách là chỉ lo chuyện bao đồng, mất thời gian vào những việc vô ích, và có thể con sẽ bị lừa bởi thế gian nhiều kẻ giả nghèo giả khó để hại người khác. Mỗi lần phải bước qua những hoàn cảnh khó khăn mà không làm gì cả, con cảm thấy áy náy và đau khổ lắm. Con thường tìm cách quên đi. Tuy nhiên, hôm nay là lần đầu tiên con dũng cảm bước tới và hỏi thăm một người nằm giữa đường. Sau khi nhận ra ông ấy bị say rượu, lòng con thấy vui vì may quá ông ta không bệnh tật gì cả. Hỏi ra sự tình rồi ông ấy nhờ con bắt xe về quê (xa Hà Nội hàng trăm km). Trong người ổng không có tiền, con có thể cho ông ấy. Nhưng sau khi rất cố gắng hỏi xe và nhờ xe ôm chở ông ra bắt xe, thì xe buýt họ không cho lên xe vì trông ông ấy bẩn thỉu quá (dù con đã giúp ông lau sạch mặt mũi và chân tay). Ông ấy phải bắt hai tuyến xe mới về tới quê mà nay xe ôm còn tỏ ra không muốn chở thì làm sao lên được xe buýt, dù ông ấy đã có tiền. Con thấy bất lực quá Thầy ạ. Mọi người xung quanh đều bảo con hãy quay về đi và kệ ông ấy, ai cũng đẩy con, khuyên con không nên tự rước họa vào người (ý rằng ông ấy sẽ bám lấy không cho con đi). Ông ấy thì trách con không giúp tới nơi tới chốn, nhưng trong lời trách ấy của một người vẫn còn hơi rượu, con thấy sự bất lực và thất vọng. Con đã quay bước đi, và bật khóc như một đứa trẻ. Con cảm thấy giống như con là người gây ra đau khổ cho ông ấy vậy. Con không thể tâm sự với người thân, vì họ sẽ lại càng lo lắng và giận con vì cho rằng con không thấy những hiểm nguy mà tự bảo vệ mình, lao vào những chuyện không lợi ích. Con quan sát đau đớn bên trong mình, thấy nó sao mà dài dài quá. Con cảm nhận cảm giác đau trong tỉnh giác và thấy nó đau hơn nhiều so với mọi khi con tìm cách che giấu nó. Con từng đọc bài pháp của Thầy về cái chết, con không cảm thấy sợ khi nghĩ đến cái chết dù của mình hay người thân… Nhưng con lại đau khổ vì những đau đớn của người còn sống. Có phải vì trước kia con thường né tránh và không chịu học bài học này nên còn phải học nhiều không Thầy?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính thưa Thầy trong pháp hành con còn bị kẹt 1 chỗ đó là Ví dụ khi con trở về quan sát rất kỹ con đang đau, có lúc con trọn vẹn cơn đau thì con thấy không có vấn đề gì, rồi có lúc cũng cơn đau ấy trong tâm con lại có 1 ý khởi sanh lên muốn loại bỏ cơn đau ấy tạo lên 1 lực chóng lại cái đau ấy, con thấy rất rõ thì lúc này mới tạo lên vấn đề là khổ khổ. Con thấy rất rõ cái tâm này nhưng con không biết làm sao nữa vì chính cái tâm này tạo lên 1 cái khổ tâm lý rồi sinh thêm tưởng tượng. Khi 2 cái khổ cùng khởi sanh 1 khổ đau là thật 1 khổ là ảo 2 cái cùng sanh con không biết làm sao con chỉ nhẫn nại rồi nhìn sự sinh diệt của chúng. Con xin cảm ơn Thầy

Xem câu trả lời