Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy, Con xin trình bày nội tâm con hiện giờ mong được Thầy chỉ dạy thêm. Con thấy trong con có một khối vô thức, con không biết định nghĩa nó như thế nào nữa, con chỉ biết là khi con không tỉnh giác và vô tình rơi vào biển trùng trùng duyên khởi thì nó lũ lượt kéo đến làm tâm con trôi miên man, khi tánh biết con thấy ra mình đang bị miên man, con liền trở về với thân tâm cảnh thật (nghe thấy biết như thật) nhưng chưa đầy 1s sau đó thì dữ kiện khác tinh vi hơn kéo đến đánh lừa con làm con chạy theo, sau đó con lại trở về thân tâm cảnh để lắng nghe nhưng chưa kịp lắng nghe thì đã bị nó lừa bịp dẫn đi. Có những lúc đang chạy xe trên đường con rơi vào trùng trùng duyên khởi đó, nó che mờ tâm con rất nhanh chóng, tánh biết con biết là mình đang bị hôn trầm thụy miên, sau đó con dừng lại tấp vào bên đường an trú chánh niệm lắng nghe và cảm nhận thân tâm cảnh thật, được một lúc thì tâm tỉnh ra. Sau đó con tiếp tục chạy xe thì lại rơi vào trùng trùng duyên khởi, con lại dừng xe tấp vào lề…. Khối vô thức đó nó rất tinh vi, núp lén dưới hình thức bịp người, các dữ kiện nó khởi lên rất khớp với dữ liệu mà con đã từng nghe thấy và suy luận trước kia. Chính vì thế khi con không còn tỉnh giác, bị rơi vào biển duyên khởi thì mê mờ ngay, hễ trở về thì bị lôi đi, lôi đi rồi trở về đến khi sức kiệt thì hôm trầm thụy miên. Con phải dừng tất cả mọi chuyện lại tấp vào lề an trú chánh niệm thì tâm mới trở về được. Bình thường nếu con làm việc tay chân thì con trở về được với tánh biết để thấy pháp thực tại dễ dàng, nhưng khi lái xe hay lúc làm việc đầu óc thì thường hay bị khối vô thức chi phối. Con vẫn đang thực tập sống thiền nhưng còn lúng túng vụng về lắm thầy ạ. Vì trước kia hay sử dụng lý trí suy luận, bây giờ thường trở về với tánh biết đơn giản nên hay lúng túng. Đôi khi chú tâm quá nhưng thiếu quan sát làm mất bén nhạy, đôi khi mãi quan sát nhưng thiếu trầm tĩnh thì chạy theo vọng. Khi ngũ thì con ngũ rất dễ dàng, chỉ cần nhắm mắt, không cần tỉnh giác nữa là vài giây sau đi vào giấc ngũ trùng trùng duyên khởi. Khi tỉnh dậy thì rất mệt vì trong giấc ngũ con bị luân hồi trong biển vô thức. Lúc nghe đồng hồ báo thức, con chưa tỉnh hẳn và tánh biết mơ hồ thấy các vọng khởi trôi miên man, các dữ kiện lắp ghép không đầu không đuôi, như một cuốn phim chẳng dính vào đâu cả, cái hình này, cảnh này, tư tưởng này, tư tưởng kia đan xen nhau. Tuy biết vậy nhưng khi con không đủ tỉnh giác thì vẫn bị cuốn theo và làm tâm mê mờ. Con biết khối vô thức này là do trước kia con đã dùng ý chí quá nhiều, con đã dồn nén nó. Trước kia con bị rất nhiều áp lực trong việc học hành, sau đó ra trường đi làm thì bị áp lực cơm áo gạo tiền, lo cho gia đình… Thời gian đó con đã dùng ý chí quá nhiều, cộng thêm phương pháp thiền, khí công không đúng cách làm cho tâm bị dồn nén vào vô thức. Sau này con đã may mắn gặp được pháp Thầy dạy, con đã thấy lý rồi con không còn nghi ngờ về việc sống thiền nữa. Con xin hỏi Thầy là chỉ cần tiếp tục nhẫn nại lắng nghe sẽ đoạn giảm từ từ khối vô thức đó đúng không Thầy? Con biết là để đoạn giảm nó thì không được dùng ý chí nữa, không được trốn chạy, không được đối trị nữa, chỉ việc trở về thân tâm cảnh thật, nhẫn nại lắng nghe cảm thọ sinh khởi nơi thân tâm cảnh, cho dù lúc đó là cảm thọ gì đi nữa thì hãy trọn vẹn lắng nghe và đừng phản kháng. Đúng như lời Thầy dạy là tu không khó vì không tốn sức, nhưng không dễ vì có chánh tinh tấn, phải trở về và nhẫn nại với thực tại khổ đâu, lắng nghe đau khổ trổi dậy mà tâm không phản kháng, cứ vô tâm trong sáng như nó đang là. Khi trải lòng viết thư cho thầy con thấy tự tin lên rồi. Ồ… Nó vừa mới khởi lên và nói rằng không nên gửi thư cho Thầy vì sẽ làm Thầy nhọc tâm. Nó thật vi tế và bịp người rất tinh vi như vậy đó Thầy. Con xin dừng lại ở đây, con cám ơn Thầy đã đọc thư con!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy kính mến! Hôm nay con không hỏi gì nữa đâu ạ. Con sẽ chủ động nghe, đọc, và chiêm nghiệm… Con tin là cứ thả lỏng trôi theo dòng sông Pháp thì con sẽ ra tới biển khơi thôi, khi nào và bao giờ thì khi ấy con ắt biết. Con thích thơ của Thầy lắm. Chỉ đọc thơ Thầy thôi con cũng ngộ ra nhiều điều, cũng chính những bài thơ ấy dẫn con tới học Thầy, đó là phước hạnh lớn của con. Thứ 7 này con dự định tới chùa Nam Thiên nghe Thầy giảng pháp. Tuy bận con nhỏ và di chuyển bằng xe buýt nên có thể con sẽ đến muộn và về sớm, nhưng không sao, con cứ tùy duyên mà hành thôi. Con kính chào Thầy và luôn mong Thầy khỏe mạnh, bình an!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy nếu con vì công việc gia đình nên con chỉ có thể nghe Pháp mà không đăng ký khóa thiền 15 ngày được không ạ. Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính Bạch Thầy! Vừa khởi tâm phân biệt Tham ái liền theo sau Nhốt mình trong ý nghĩ Tự tạo nhiều khổ đau! Phân biệt – rất vi tế Nơi bản ngã dấu mình. Thấy Khổ liền soi sáng Thấy Tập được an nhiên. Dạ con cảm ơn Thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa thày! xin thày chỉ dẫn cho con. Khi con làm việc mà vẫn mở pháp thoại của thày nghe như vậy là không đúng theo cách thày giảng “Thận trọng, chú tâm, quan sát” phải không thưa thày? Công việc có thể là công việc về chân tay nhưng cũng có lúc là công việc làm cần suy nghĩ, nhưng sao lúc đó con vẫn cứ muốn mở pháp của thày nghe và nữa là khi bắt đầu ngủ con cũng mở pháp thoại nghe, khi ngủ thiếp đi có khi tới sáng pháp thoại vẫn được mở như thế có đúng không ạ? Con cảm nhận là có gì đó chưa đúng nhưng con chưa làm chủ được bản thân con, có gì đối nghịch trong đây thưa thày, con vừa muốn buông theo sở thích vừa muốn chống đối lại nó. Mong thày giải thích cho con ạ, con cám ơn thày!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Mô Phật. Con thưa sư. Tu phải chăng càng ngày càng làm nhiều người hài lòng khi mình sống chung với mọi người? Môi trường không ảnh hưởng gì đến tu tập, tất cả đều do tâm. Vậy tại sao quí sư lớn thời nay lại không cho những người tu trải nghiệm những môi trường khác nhau để nhận ra những bài học giá trị? Con cám ơn sư.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy! Con hiểu câu trả lời của Thầy như sau: Bản ngã là “mật hạnh” như “người thầy” đến dạy học cho con, con học được thì “người thầy” đó sẽ đi phải không ạ? “Nên không vội kết luận nó là gì hay xử lý nó làm sao”, và “con cứ thấy thôi là được!”. Con nghe Pháp thầy giảng con ngộ ra nhiều lắm. Như hôm trước đang đau buồn mà không hiểu sao con nghe đúng bài pháp thầy nhắc lại lời Đức Phật “cơn đau này không phải là ta”, là tâm con tự sáng ra ngay tại chỗ và lắng hẳn xuống như một phép mầu, hoàn toàn không thông qua tư duy, suy nghĩ. Tối qua con thấy được cơn giận “từ đầu tới cuối”, nó cũng ra đi ngay trước mắt con như một phép mầu. Thì ra xưa kia con thường đè nén nó, dùng suy nghĩ để đàn áp nó, thuyết phục nó không khởi dậy rồi con toàn thua cuộc, nay vừa buông nó ra thì nó biến mất, con chẳng thắng chẳng thua. Con thấy lòng vô cùng hoan hỷ! Con xin tri ân Thầy!
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa thầy, xin thầy giúp con giải đáp thắc mắc. Khi có sân, con ghi nhận thì sân lắng xuống, rồi một lúc nào đó con quán chiếu về cái sân đó, như vậy có đúng pháp hành hay là con đã quay về quá khứ mà không quán chiếu ở giây phút hiện tại? Xin thầy giải đáp giúp con ạ.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi: