Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy Thời gian qua con đã thực hành như lời thầy dậy qua video, lúc đầu con còn hoài nghi lời thầy dậy thiền là dễ nhất không phải làm gì chỉ thấy thôi, sau đó con cứ thấy biết như thầy đã dạy và con đã thấy kết quả rõ rệt. Con vẫn còn tham sân si sợ hãi nhưng càng nhìn trọn vẹn thì tham sân si sợ hãi càng ít đi, con đã tự tin và binh thản hơn. Nhưng khi trọn vẹn với thân tâm thì con thấy thân con nhẹ và tê nhè nhẹ toàn thân vậy có đúng không thưa thầy và con cứ nhìn như nó đang là thôi phải không thầy? Mong thầy chỉ dạy cho con. Con xin cám ơn thầy, mong thầy luôn luôn khỏe mạnh.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Thấy lỗi người thì không khó, nhưng thấy được lỗi mình không dễ. Xin Thầy dạy con làm sao để thấy ra nhược điểm của chính minh. Con kính tri ân Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy! Con cảm ơn Thầy đã trả lời những câu hỏi của con. Nay con chỉ muốn trình với Thầy những gì con đã cảm nhận được từ khi đọc những lời Thầy dạy. Con nhận thấy bấy lâu nay con và những người thân con bị đau khổ bởi quá nhiều những tính toán đúng sai, sợ khổ. Yêu thương cũng suy nghĩ đúng sai, người đó xứng đáng hay không. Rồi việc làm cũng suy nghĩ tính toán chi li lợi hay không lợi. Nhưng rồi khi có biến cố xảy ra không như ý mình thì lại giá như thế này, giá như thế kia. Trách mình trách người đủ thứ. Thấy khổ thật Thầy ạ. Nhưng từ ngày nghe lời Thầy dạy thấy như nó đang là, con thực tập nhìn sự việc diễn ra như nó đang diễn ra, không thêm bớt suy luận, không sợ hãi tương lai (vì con nghĩ thật sự đâu biết ngày mai có chuyện gì xảy ra), rồi không nghĩ sao người này lại đối xử với mình thế này thế kia. Tự dưng tâm con trở nên lành mạnh hơn, nhẹ nhàng hơn. Khi con thương người nào đó thì con biết là con đang thương, khi con giận lên thì con biết là đang giận. Cứ như thế yêu thương hay giận giữ cũng trôi qua một cách bình lặng. Không mong cầu, không mong mỏi điều chi. Cũng không nghi ngờ bất kỳ đối tượng nào nữa. Trước đây con đặt cho mình những nguyên tắc của người Phật tử rồi làm, nhưng trong cuộc sống đời thường thì con không thể trọn vẹn được rồi con tự dằn vặt mình, trách móc mình. Nhưng giờ con lại để mọi việc tuỳ duyên, cứ tự nhiên diễn ra. Như vậy dường như con ít bị ức chế hơn. Nhưng con không biết sự tuỳ duyên vậy có dễ dẫn mình tích nghiệp không lành không nữa! Diễn biến tâm con như vậy có tu đúng hướng không Thầy! Con mong Thầy chỉ dạy con thêm. Con thành kính tri ân Thầy. Con chúc Thầy thật nhiều sức khỏe!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy Con xin phép được hỏi một điều về pháp hành như sau ạ: Trước kia, khi đi ngoài đường, con nhìn mọi vật chạy qua mắt, và thấy vật ấy như nó là. Nếu tâm khởi lên (tham, sân, thích, ghét…), con liền thấy rõ tâm, lúc này, tâm khởi là đối tượng nổi lên trong cái thấy. Nhưng nếu tâm không khởi (hoặc khởi rồi lại lắng), thì vật đang là lại trở thành đối tượng nổi trội trong cái thấy, lúc ấy thì con lại không thấy rõ tâm (vì nó không khởi), khi vật chạy đi, vật khác đến con lại thấy vật liền (có vẻ là bị cuốn đi theo vật, dù không bị cuốn đi theo tâm lăng xăng). Ngoài ra, dù tâm khởi hay không khởi thì thân thường bị quên mất (con chỉ thấy thân khi một mình, không có vật gì và tâm không khởi, nhưng khi một mình thế thì tâm lại lăng xăng nhiều hơn nên đối tượng là cái tâm lăng xăng đó và vẫn bị quên thân). Dường như, khi ấy con khó mà thấy thân-tâm-cảnh cùng một lúc, vì thế mà khi hữu sự là dễ bị cuốn đi theo sự vật sự việc dù tâm không có lăng xăng (trạng thái này có lẽ giống khi tập trung làm việc hơn, không thấy tâm khởi lên để mà thấy, chứ không phải thấy rõ tâm không khởi). Hôm nay, có một sự khác biệt, khi nhìn một cái ô tô chạy ngoài đường, thay vì nhìn thấy vật đang là ấy, con lại nhìn mỗi cái tâm phản ứng trên những gì nhìn thấy ấy. Tâm khởi tham sân si thì biết liền, nhưng nếu tâm không khởi gì thì nó lặng yên rỗng lặng, đối tượng của Thấy vẫn là cái tâm rỗng lặng ấy, không phải vật đang là kia như trước… Nhưng, với cái tâm rỗng lặng ấy thì vật đang là vẫn hiện ra rõ, cái gì đi qua con vẫn biết, và thân đang như thế nào con cũng biết rõ. Vì vẫn ở cái tâm đó, nên nó có khởi gì lên thì con cũng biết, biết rồi nó lại rỗng lặng trở lại, và lại lặp lại thấy rõ cả vật lẫn thân. Lúc này, có vẻ con chỉ cần biết mỗi cái tâm thôi, rồi tự nó soi sáng cho con thấy tất cả mọi thứ (nó có trót lăng xăng thì do vẫn chánh niệm trên nó nên nó lại lặng liền và tiếp tục soi sáng). Con không biết diễn tả như thế nào, mong Thầy hiểu cho và chỉ cho con thấy con đúng-sai chỗ nào ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa thầy nhiều lúc con tự hỏi mình tại sao cần học những kiến thức trong sách vở vậy ạ? Con cũng không chán ghét việc học, nếu nói con tập trung học con cũng làm được, nhưng con thật sự không thấy ý nghĩa của việc học ạ. Câu hỏi thứ 2 con xin hỏi là, nhiều lúc con thấy mình trong trạng thái đầu trống rỗng, không có suy nghĩ gì, khá sáng rõ về mọi thứ ở hiện tại, con cũng không yêu thích trạng thái đó, chỉ là con thấy nó như vậy thầy ạ, trong lúc đó con lại muốn trong đầu con có 1 gợi ý gì đó để con làm cho đỡ để trống thời gian, nhưng lúc đó đúng là đầu óc trống rỗng thật sự, và con không biết nên làm gì cả… Con đã ở trong trạng thái gì vậy ạ? Con xin thầy giảng dạy, con cảm ơn thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con có điều này chưa hiểu biết rõ. Kính Thầy chỉ dạy. Con không tới chùa làm phước hồi hướng được. Nhưng ngày nào cũng vậy, khoảng chừng 10h35 trở đi, con ngồi xếp bằng đọc í tí pí sô á rá hăng sam ma sam bút đờ hô (3 lần), sau đó đọc tiếp: Con họ tên pháp danh, xin hoan hỷ thọ lãnh quả Phước báu mà chư Phật tử, thí chủ cùng tất cả việc Thiện lành lợi người lợi mình mà tất cả chúng sinh đã làm trong ngày hôm nay… xin hoan hỷ thọ lãnh, hồi hướng chia quả Phước báu này đến tất cả chư thiên 10 muôn triệu sa-bà thế giới, thầy tổ, thân bằng quyến thuộc, thiên binh thần tướng, thiên long bát bộ, long thần hộ pháp, tứ đại thiên vương, chư Phật, bồ tát, sơn thần, thọ thần, thổ thần, thần hoàng thổ địa, 5 cô ngủ hành, ngài tri diện đại sỹ, ông bà tổ tiên, cửu huyền thất tổ cùng tất cả chúng sinh khi thọ lãnh quả Phước thì được an vui, siêu thoát… như vậy đúng pháp chưa Thầy? Kính bạch thầy nhận xét chỉ điểm. Con thành tâm cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy! Bầu trời xanh thăm thẳm Trong vắt màu thiên thanh Mây trắng đến thật nhanh Che đi màu xanh ngắt Mắt nhìn không dính mắc Chẳng đuổi trắng giữ xanh Sẽ thấy giữa thiên thanh Vạn pháp đều tuyệt đẹp. Dạ thưa Thầy, nếu bầu trời kia là Niết Bàn tịch tịnh, mây trắng kia là vui khổ phù du, thì nắm giữ Niết Bàn hay nắm giữ vô thường cũng đều là khổ cả. Cuộc đời này như bầu trời ấy, bao gồm cả Niết Bàn và vui khổ (dù vui khổ là ảo và Niết Bàn thì vẫn còn đó không sinh không diệt). Không tu để sa đà và vui khổ chẳng khác nào muốn bầu trời lúc nào cũng phải có mây, nhưng tu tập để hằng thấy Niết Bàn, chẳng khác nào muốn bầu trời không bao giờ có mây cả. Cả hai điều này đều đi ngược với chân lý của đất trời, dẫn đến khổ, đến ngụp lặn trong sinh tử luân hồi. Tại đây, tất cả đều đang đứng dưới bầu trời xanh này, đều đang ở ngay trong Niết Bàn, nhưng không thể nắm giữ Niết Bàn, không thể xóa mây để hằng thấy Niết Bàn. Đã đứng ngay đây dưới bầu trời này rồi, thì còn đi tìm bầu trời làm chi nữa, đã biết mây đến rồi đi, thì nắm giữ hay xua đuổi mây để làm gì? Biết rõ như vậy, thì chẳng còn việc gì để làm nữa. Con nhớ đến câu thơ “Cứ để mây bay” của Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy Thưa thầy con ngu muội chưa học gì về kinh. Nay con học đòi tìm hiểu về bát nhã tâm kinh. Bởi nghĩa hán nên con không hiểu nên tìm bài dịch. Con vô trang: https://goo.gl/xWzCTe của phật giáo nguyên thuỷ đọc thì thấy chữ “cố” trong trang web này giải nghĩa không đúng. Người giải nghĩa là cố gắng, cố công. Theo con thấy theo sự cảm nhận ngu muội của con chữ cố này là chắc chắn, rạch ròi, và có thể là miên mật, liên tục không ngưng… Con ngu si cúi xin thầy khai sáng.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy! Nếu như vạn pháp đều là do nhân duyên thì có nghĩa chánh niệm cũng là do nhân duyên mà có. Vậy nếu nói giữ chánh niệm thì có phải đi ngược với tiến trình của nhân duyên không? Còn nếu để tùy duyên (lúc đủ duyên thì chánh niệm, lúc không đủ duyên thì thất niệm) thì cũng không đúng vì con người bản chất vốn buông lung. Con phải hiểu thế nào cho đúng ạ? Mong thầy từ bi giải thích giúp con ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời