Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa Thầy! Con thấy mình thật vô tâm khi không thường xuyên gửi thư hỏi thăm Thầy. Dạo này Thầy có khỏe không ạ? Con chỉ mong Thầy sao cho thật khỏe mạnh là con mừng. Về phần con thì cũng có nhiều cái tốt và cũng còn nhiều vấn đề chưa tốt. Cái tốt là con tin Đạo Phật, tin Thầy, con vẫn thực hành hàng ngày (mặc dù có lúc con cũng hay quên một số bài). Từ ngày con theo Đạo, nhờ có Thầy, con đã khai mở được đầu óc, con nhìn thấy bản chất cuộc đời rõ hơn, đau đớn hơn và cũng dần quen với thực tế của cuộc sống trần tục. Trước những xấu xa, tiêu cực của cuộc sống con cũng bình tĩnh hơn. Con cám ơn Thầy, con biết ơn Thầy rất là nhiều. Thầy như là người Cha ruột của con. Về công việc, thời gian gần đây tự nhiên con cảm thấy tự ti, nhìn thấy người ta thành công còn mình vẫn chưa làm được việc gì. Hay do thất bại nhiều nên cái hứng khởi trong công việc cũng bị giảm sút. Ngoài ra, thì công ty cũng đang có sự chuyển đổi mô hình rất lớn, hiện đại hơn và cách tiếp cận cũng khác so với mô hình cũ. Điều này cũng làm cho con lúng túng khi định hướng bước đi của mình. Con còn có một vấn đề là con thấy mọi người thường được nạp năng lượng sau kỳ nghỉ lễ hoặc đi chơi đâu đó, nhưng ở con thì ngược lại. Sau kỳ nghỉ con cứ lo công việc nên bắt đầu như thế nào. Cuộc sống hiện tại không tránh khỏi lo nghĩ cho cuộc sống gia đình, con cái để làm sao có thể duy trì đuợc sự sống và phát triển được, vì vậy nó cũng là cản trở trong quá trình tu tập định tâm. Con xin phép Thầy cho con được dừng bút tại đây. Con kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe, bình an. Con,

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Khi gặp chuyện về tình cảm là tâm si nó lại hành hạ con trong quá khứ, rồi tưởng là, cho là đủ kiểu. Con tự biết tâm si đang khởi mà dường như một phần trong con cứ để yên để nó hoành hành rồi chìm đắm trong nó. Phải chăng con khổ nhiều quá rồi nên quen với khổ, không muốn thoát khỏi nó nên con chọn khổ. Kính mong Thầy cho con một lời khuyên.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy khi quá khổ, khi quá mệt mỏi với bản ngã con người mới dễ quy y Pháp, quay về quy y Pháp, dễ buông ra để lắng nghe Pháp vận hành, lắng nghe tham lắng nghe sân lắng nghe si, lắng nghe khổ lắng nghe vui, lắng nghe thành lắng nghe bại, lắng nghe được lắng nghe mất, lắng nghe hơn lắng nghe thua v.v… Chỉ có lắng nghe mà không xen gì vào trong đó cả, lắng nghe trọn vẹn và để Pháp tự vận hành, không có mục tiêu mà chỉ thấy việc cần làm, trọn vẹn chú tâm làm một cách tự nhiên. Tâm mình khi ấy không quan trọng giác ngộ hay không giác ngộ, thiền hay không thiền, khi ấy không là gì cả nhưng rất được việc. Buông bản ngã thì ngay đó quy y pháp, ngay đó tự trọn vẹn chứ không cần cố gắng. Tâm không khởi ý muốn đạt được bất cứ một điều gì thì lúc ấy chính là trọn vẹn chứ không phải trọn vẹn nào khác. Trọn vẹn và trong sáng tự nhiên. Tâm không có việc gì làm chỉ có quy y pháp. Lúc này con thấy mệt mỏi với bản ngã và con hiểu như thế. Con xin cảm ơn Thầy đã từ bi khai thị và lắng nghe.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con sinh sống tại Pháp, nhưng từ 3/1/2019 => 7/1/2019 con sẽ về Saigon, nên con muốn biết lúc ấy thầy có ở chùa Bửu Long không? Nếu có, con xin phép thầy cho con được tới gặp gỡ để chúc mừng sức khỏe và tri ân thầy. Ngoài ra con cũng xin hỏi là thầy có dự định chương trình hoằng pháp bên Pháp và Mỹ trong năm 2019 không? Nếu có xin thầy cho con biết sớm để con thu xếp đi nghe pháp hay theo khoá tu thiền của thầy ạ. Con kính chúc thầy bình an, khỏe mạnh.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con đang không hiểu chính mình, trong con có những điều mâu thuẫn. Lúc còn nhỏ, con sống rất vui vẻ, không bao giờ để những chuyện vẩn vơ trong tâm trí, con vẫn còn nhớ cảm giác lúc đó và ao ước một lần được sống như vậy. Lúc đó con luôn cảm nhận rõ chính mình, sự tồn tại của mình, điều khiển được những ham muốn mà con nhận thấy không hữu ích. Sau này, khi sống xa gia đình, con bị trầm cảm một thời gian và từ đó đến nay, trong con lúc nào cũng có cảm giác lo lắng, sợ hãi vô cớ, không còn có cảm giác hạnh phúc. Tìm đến thiền, con dần dần tháo gỡ được những lo lắng đó, đôi khi con cảm thấy an lạc, bình an. Gần đây, con có đi xa một chuyến, khi trở về, con cảm thấy sức sống mạnh mẽ, các cảm nhận về bản thân xưa kia lại xuất hiện, con cảm nhận được sự tồn tại của mình, mọi suy nghĩ nhanh nhẹn, trong đầu không lộn xộn với các ý nghĩ, cảm giác về buồn phiền, lo lắng như chưa từng tồn tại, nhận thấy được suy nghĩ tạp niệm nổi lên và dẹp bỏ một cách tự nhiện, và lúc đó con cũng cảm thấy thiền là không cần thiết nên buông bỏ, không còn điều hòa hơi thở, chậm rãi như mọi khi. Một thời gian sau, con lại rơi vào trạng thái lo lắng, thiếu năng lượng. Kính Thầy, qua kinh nghiệm của bản thân sau một thời gian tìm đến thiền, con thấy thiền chỉ đưa con đến sự an lạc bình an, nhưng con vẫn chưa cảm nhận mạnh mẽ về chính mình. Con đang mất niềm tin, con phải làm sao ạ. Con xin thầy chỉ giáo.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, Hôm qua con và sếp trao đổi công việc, do bất đồng quan điểm nên con rất bực bội. Tuy bề ngoài con vẫn giữ phép tắc, lịch sự nhưng bên trong con chống đối. Con tự đóng lại khả năng tiếp nhận ý kiến của sếp, tức là sếp nói gì kệ sếp, con nghe nhưng không tiếp thu. Con quan sát được tất cả những điều này và biết rõ nó đang diễn biến như thế nào. Ngay lúc đó con biết điều này là không nên vì con đang phản ứng với cái con không vừa ý và rất bực bội (khổ) nhưng con vẫn để cảm giác này xảy ra. Và con lý giải là con người thì phản ứng như vậy là bình thường. Con hiểu là không nên loại bỏ cảm giác này mà chỉ cần thấy nó. Rồi lúc trên đường đi làm về, con nghe pháp và nghe được 1 bài giảng nói ngay tâm trạng của con và con thấy con rất may mắn khi được thức tỉnh đúng lúc. Nhưng con vẫn chưa hết cảm giác bực bội. Và tệ hại hơn là con lại để cảm giác đó dẫn dắt tiếp và con đã cư xử không phải với 1 người khác. Con có thái độ, lời nói làm người khác lo sợ, buồn phiền (con đi mua đồ và người bán hàng cung cấp dịch vụ không tốt). Ngay lúc con phản ứng với họ thì con vẫn đang nghe pháp, con vẫn biết là con đang bị cái bực bội dẫn dắt nhưng con vẫn nói lời khó nghe, dù chỉ 1 câu nói nhưng con biết bạn đó phiền lòng. Sau đó thì con hối hận, dằn vặt, cứ tự hỏi tại sao mình biết điều đó là không nên mà sao mình vẫn cứ làm, mình biết bực bội khó chịu như thế nào tại sao mình lại trút bực bội lên người khác… Rồi tối qua con đọc bài Sám nguyện và chưa bao giờ con thấm từng lời từng chữ trong bài Sám nguyện như vậy. Con muốn hỏi Thầy là tại sao con biết sai mà con vẫn làm ngay cả lúc đó con đang được nghe pháp? Làm thế nào để bỏ được tính này vì đây không phải là lần đầu? Ngoài ra, con cũng muốn chia sẻ thêm là từ nhỏ mỗi lần con có ý niệm không tốt hoặc định làm 1 việc gì không tốt thì tự nhiên có 1 dấu hiệu nào đó nhắc con dừng lại, ví dụ như vô tình con đọc được 1 câu trên tờ lịch có liên quan đến việc con định làm và con dừng lại; hoặc tự nhiên con mở tủ lấy 1 quyển sách và mở ngay 1 trang, đọc được 1 câu gì đó nhắc con dừng lại, mà cuốn sách đó con cất trong tủ nhiều năm rồi mà không hiểu sao lúc đó con lại đi mở tủ lấy ra đọc; hoặc con nghe được người khác nói chuyện và con liên tưởng đến việc con định làm rồi con dừng lai… Con cảm thấy mình rất may mắn và rất trân quý điều này. Từ ngày con nghe pháp thoại, học thiền (khoảng 1 năm nay) thì các tín hiệu này càng ngày càng rõ, càng nhiều. Đôi khi con có những suy nghĩ tiêu cực thì ngay đó con nghe được bài pháp thoại liên quan đến điều này. Vậy mà, đôi lúc con vẫn làm những việc như: đi kể lể, than thở về người khác khi bực bội người nào đó; Trước khi đi kể lể, than trách thì con vẫn hiểu là do khác quan điểm nên mình không hài lòng về họ, việc kể lể là không nên, không cần thiết, nhưng con cũng chỉ im lặng được 1,2 ngày mà thôi. Sau đó, một cách vô thức, gặp đúng người con sẽ kể lể… sau khi nói ra thì con lại thấy việc nói ra chẳng có ích lợi gì, chẳng giải quyết được vấn đề mà còn mất thời gian thêm… nhưng sự việc cứ lập đi lập lại. Con xin lỗi đã kể lể dài dòng làm mất thời gian của Thầy, con muốn thoát ra cái vòng luẩn quẩn đó mà không biết làm như thế nào. Kính mong Thầy hướng dẫn giúp con. Con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Hôm nay tình cờ lại khởi lên những bài kệ của Thầy, con lại nhớ Thầy quá nên con làm bài thơ gửi đến Thầy. Kính chúc Thầy nhiều Sức khỏe. Phong lưu phiêu bạc ở chốn này Mình con lặng lẽ, mình con hây Nhớ Thầy con viết lời thăm hỏi Thưa thầy! “Thong thả giữa trời mây”.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con có tâm nguyện xuất gia nhưng không biết đời sống xuất gia có phù hợp với mình không nên con muốn được đến chùa Bửu Long ở, làm công quả để theo thầy và các sư học Đạo và trải nghiệm đời sống ở chùa thì có được không ạ? Nếu được thì con liên hệ với ai trước khi đến chùa ạ? Con cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! từ lâu con thấy rất nhẹ lòng không còn lo toan, con đã dẹp bỏ suy nghĩ lấy chồng sinh con, bởi con biết con sẽ xuất gia, nhưng gần đây con nhận ra rằng con không thể bỏ mặc ba mẹ mà ra đi, thế nhưng giờ đây con không còn muốn lấy chồng sinh con, bây giờ con hoang mang vì con không xuất gia nữa cũng không lấy chổng sinh con, cháu chắt, không có vậy sau này con về già không người chăm sóc để tu hành con thực sự cảm thấy bế tắc mong thầy chỉ dạy cho con, con xin chân thành cảm ơn thầy, con kính chúc thầy nhiều sức khoẻ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy. Kính bạch Thầy, mỗi lần nhớ đến phước duyên được học với Thầy, được Thầy khai thị để thấy ra sự thật, con cảm động muốn khóc luôn, con thấy thật là hạnh phúc biết bao! Con ước mong cho ai cũng đươc học với Thầy hết. Con có người nhà và một số bạn Đạo, hơn 20 năm qua, họ tu để cầu sanh về cõi Thiên Đường hoặc chỉ tu một đời cho xong, họ nghe băng giảng của những thầy đáp ứng đúng điều mà họ mong cầu. Con cảm thấy tu như vậy là chưa đúng nên con đã cố nhiều lần giải thích cho người nhà và bạn bè con hiểu để họ không còn những hiểu biết sai lầm lệch lạc về Phật Pháp như vậy. Nhưng người nhà và bạn bè con vẫn ôm chặt quan kiến của họ, nên cuối cùng con đã quyết định con sẽ không góp ý nữa, ai muốn tu kiểu nào tu. Kính bạch Thầy, nếu con hành xử như vậy con có quá ích kỷ hay không? Con thành kính tri ân Thầy và thành kính lắng nghe huấn từ của Thầy. Con.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời