Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con đảnh lễ thầy và kính biết ơn Thầy vì những lời Thầy dạy. Thật tiếc thay, nếu như con biết Thầy thật sớm thì con đường học Phật của con ngày hôm nay đâu phải vất vả. Lời Thầy dạy giản dị và tâm huyết của một người đã thấy ra sự thật, con cảm nhận được tất cả những gì Thầy dạy qua pháp thoại, nhưng thật gian nan để sống được với những gì Thầy dạy con đã thấy ra, vì việc tu tập trước đây với những pháp môn vô ích đã trở thành tập khí trong con bây giờ khó thể một ngày, một bữa có thể gột rửa được. Con cám ơn Thầy đã trả lời câu hỏi của con và con hết thắc mắc trong lòng. Tâm sáng suốt luôn hiện hữu nhưng sống được với những gì mình đã nhận ra không dễ chút nào. Bây giờ con phải tập xả bỏ những thói quen do mình huân tập tu trước vì tâm luôn bám víu, có nắm giữ những gì mà nó đã cho là đúng, thật khó quá Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, Trước khi đi chữa bệnh, con khỏe mạnh. Nhưng 5 năm rồi, từ khi con gặp người bấm huyệt chữa bệnh, cô ta chữa chỗ này, rồi lại phá chỗ khác. Mọi người can ngăn con, nhưng con vẫn đến chữa bệnh. Cuối cùng, cả người con đều bị cô ấy làm cho bị thương. Vai, lưng, hông,… Con trai con cũng bị cô ấy làm cho bị thương cả người. Lúc cháu 12 tuổi, giờ thì con không biết có nên trở lại cô ấy hay không nữa? Con biết trong hoàn cảnh này, con khó chánh niệm được vì suốt ngày cứ nghĩ làm sao để chữa bệnh. Thưa thầy, đó có phải là nghiệp mà con cần phải trả trong kiếp này không, hay là tại con quá si mê nên con phải nhận kết quả này. Con có thể buông bỏ mọi chuyện trên đời này để sống trong chánh niệm, nhưng sao chuyện này con không thể qua được. Kính xin thầy giúp con. Con chúc thầy luôn có sức khỏe để hướng dẫn chúng con trên con đường giải thoát.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Cho con hỏi khi con mệt mỏi, buồn ngủ, lừ đừ… tâm con thường phóng dật nhiều nhất, con phóng mà con không biết con đi đâu luôn, đợi một lâu lắm con mới nhận ra. Mà thường ở trạng thái như thế con cũng nhớ tới phải chánh niệm nhưng lúc đó ý thức con cũng không muốn chánh niệm và để tâm nó trôi lang thang tiếp, hướng ra ngoài nhiều hơn. Có phải như vậy là con giãi đãi không Thầy? Nhờ Thầy chỉ cho con, con cảm ơn Thầy nhiều.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thầy, Con không dám làm mất thời gian quý báu của Thầy với nhiều công việc Phật sự Thầy phải làm hàng ngày. Trong lúc tâm thần lo âu cho sự an ổn của đứa cháu vô tội con mong được một lời dạy của Thầy cho con biết phải hành xử ra sao cho thích đáng mà không làm phương hại đến sự liên hệ giữa gia đình em con và người con dâu. Con xin được nói rõ thêm trong hoàn cảnh hiện tại mà nguyên nhân là do cháu bé của con không ngủ được ngon giấc vào ban đêm. Cháu hay thức giấc mỗi đêm một đôi lần và mẹ nó không bằng lòng với điều ấy. Em con cố gắng phụ giúp hết lòng nhưng người con dâu không muốn và chỉ muốn làm theo cách của mình. Cách đây hơn tuần thì có mang con mình đến một trung tâm dạy cách huấn luyện các bé nhỏ làm sao ngủ được thẳng giấc đến sáng mà không bị thức giấc nữa đêm. Người ta cũng cho lời khuyên là giúp cháu bé ngủ lại bằng cách bồng cháu vào lòng để cháu cảm thấy yên ổn mà ngủ lại. Đó cũng là cách em gái con khuyên nên làm và ngay cả để em gái con phụ làm việc ấy cho nhưng người con dâu vẫn muốn cho cháu bé phải tự động ngủ lại vì không muốn giấc ngủ của chính mình không được trọn vẹn mỗi đêm vì cháu bé thức giấc và khóc. Cháu trai con cũng giúp rất nhiều cho vợ mình mỗi đêm và cũng bị ảnh hướng đến sức khỏe và tinh thần vì mất ngủ và phải đi làm hàng ngày. Điều làm cho tình trạng bất ổn thêm là cháu bé sẽ khóc không dứt nếu không được vỗ về để ngủ trở lại. Thầy ơi những việc như thế này đâu phải là những điều khó khăn không giải quyết được nếu cháu bé con có được một người mẹ thương con mình với tấm lòng của một người mẹ đơn thuần biết đến sự an vui của con mình mà không làm tổn hại đến con. Con lo ngại nếu sự việc tiếp tục xảy ra trong một thời gian 2 tuần lễ tới đây khi người con dâu tự quyết định sẽ để con mình khóc mà không để ai làm việc giúp cho cháu bé ngủ lại. Từ lúc sinh ra đến giờ cháu bị mẹ đối xử một cách vô tâm như thế. Con thương xót quá và ước mong tìm phương cách giúp cháu. Con nghĩ về duyên nghiệp của đứa cháu nhỏ bé của mình và cảm thấy không an nhẫn nỗi khi nghĩ đến đoạn đường mà cháu bị hành hạ trong một cách nào đó không biết là hậu quả sẽ tai hại đến mức nào cho thân tâm của một em bé 10 tháng tuổi. Đã trôi qua một đêm và cháu đã tỏ ra sợ hãi và không muốn ngồi chơi một mình và đêm nay là ngày thứ 2 trong 2 tuần lễ mà người con dâu muốn thử thách với đứa cháu vô tội. Con nghĩ đến làm một việc lành nào để nguyện cho cháu được an ổn và bình an. Con xin Thầy thứ lỗi cho con đã làm mất thời gian của Thầy trong việc thưa chuyện này với Thầy vì lòng con đầy nỗi bất an. Con xin một lời dạy của Thầy trong mục Hỏi đáp. Con thành kính tri ân Thầy. Nguyện mong Thầy luôn an vui và được nhiều sức khỏe. Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con có một thắc mắc nhỏ là gia đình con không ăn chay, riêng con thì 1 tháng ăn chay 3 ngày. Con hiểu được ý nghĩa của hành động phóng sanh và muốn làm thật nhiều để hồi hướng cho những người thân đã mất, cho gia đình mình nhưng liệu con mua động vật sống để phóng sanh mà lại mua động vật chết để cho gia đình ăn thì có được xem là hợp lý không? Xin thầy chỉ dẫn cho con. Con kính chúc thầy dồi dào sức khoẻ. Con xin cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Namo buddhāya. Con kính lễ ngài, Bạch ngài con đang học và nghe Pháp tại 1 ngôi chùa, khi xưa vì nghe được Pháp nên rất hân hoan và siêng năng mỗi chủ nhật đều đến chùa ấy. Thời gian gần đây con thấy có sự lệch lạc từ các vị Phật tử đến chùa thường bàn chuyện chính trị với các thầy. Bạch ngài theo con biết vị sa-môn khi nói Pháp không được nói đến chính trị và các thứ ngoài Pháp đức Phật đã từng nói. Bạch ngài vậy con có nên học Pháp tại ngôi chùa đó nữa không? Con đảnh lễ và tri ân ngài.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con muốn tham gia khoá tu thiền Vipassana 10 ngày, chùa Bửu Long có tổ chức không thưa thầy?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy Tôn Kính, Con theo Pháp Thầy gần 2 tháng, thành tựu thì con không hay chưa có nhưng điều rõ ràng nhất là: * Cái mệt nhọc khi phải chạy xe máy hàng ngày 14 km đi về vì đối mặt với kẹt xe, ngập nước, mưa, khói bụi, ồn ào, người khác chạy ẩu (nam nữ già trẻ) mà còn gây sự… lúc trước con luôn về nhà trong tình trạng tả tơi về tinh thần và thể xác thì giờ đây đã GẦN NHƯ BIẾN MẤT! Trên 10 ngày nay con luôn bước vào nhà với TÂM TRẠNG THƯ THÁI & THỂ XÁC THÌ MỆT RẤT ÍT. Giờ con mới thấy ra là sự mệt mỏi tinh thần & thể xác trước giờ khi chạy xe 80% là do cái Tâm (cái Ngã) tạo ra mà con cứ lầm tưởng là do các yếu tố, nhân tố, thành tố bên ngoài. Với con đó là đã quá tuyệt vời, con không mong cầu gì thêm, không có Thầy thì con không được như vậy đâu. * Tuy nhiên chiều hôm qua con gặp 1 trạng thái rất lạ, đó là tầm 4h30 chiều qua khi con đang chăm chú chạy xe trên đường Nguyễn Trãi là con đường rất đông đúc xe, rất ồn ào, nắng, bụi… thì đột nhiên con cảm thấy (rất khó nói chính xác) rất tịch mịch, dù tai con vẫn nghe đủ loại tiếng ồn xe chạy, tiếng còi, tiếng người nói, con vẫn phải tránh né.. đủ loại xe đang vây quanh con 4 phía nhưng con vẫn cảm thấy rất tịch mịch như chỉ có 1 mình con là người đang đi trên đường (con không biết cách diễn tả chính xác). Con xin Thầy cho con biết đó là gì ạ (cảm giác đó chỉ khoảng 10-15 giây) Con cám ơn Thầy & Kính chúc Thầy luôn luôn vui khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con xin cảm ơn cảm thầy vì câu trả lời hôm qua ạ! Thật sự con thấy cuộc đời này ảo lâu lắm rồi. Toàn là những vai diễn để thỏa mãn cái tôi của mình. Nhiều lúc con thấy mình không hợp với cuộc sống này. Tuy cũng có lúc con thấy nó giúp cho con nhận ra chính mình rất nhiều. Mối quan hệ ràng buộc và làm con khổ nhất là gia đình con. Con và ba mẹ con không truyền thông được với nhau vì cái thấy và nhận thức rất khác nhau và hay bất đồng quan điểm. Hồi nhỏ con rất ghét ba con tại sao lại như vậy. Nhưng đến khi còn vào đại học con đã biết tình thương ba con lớn đến nhường nào nhưng tại thể hiện ra không đúng cách làm con bị áp lực mà thôi. Con đã nhận ra được nên chỉ âm thầm thay đổi nhận thức hành vi của con đối với ba mẹ con mà thôi chứ con không nói gì cả. Ba mẹ con tin lời người ngoài hơn tin con. Con đi học ở xa nên ba rất lo lắng. Ba hay đi coi thầy đồng để coi con hiện giờ như thế nào. Rồi lại sinh ra lo lắng mất ngủ. Ba điện vào và dặn dò con rất nhiều thứ. Bây giờ thầy đồng nói con có người nào đó theo nên ba má con gọi vô nói cẩn thận này nọ miết. Ba lo lắng hay bực mình gì về con cũng xả hết cho má con. Mà má con lại không hiểu được nữa lại khổ rất nhiều. Con lại không muốn ba má con suy nghĩ nhiều nên lại nén lại tất cả áp lực lại. Và con biết bây giờ là lúc con phải buông mọi thứ ra mới thực sự trọn vẹn với mình được. Từ nhỏ giờ con luôn mong muốn ai đó giải thích cho con bản chất của cuộc đời là gì? Nhưng con hỏi ai cũng la con cả. Con không hiểu sao mọi người lại suy nghĩ thiển cận như vậy? có hành động như vậy? Con đã tự đi tìm chính mình và đã vấp ngã rất nhiều. Và con đã được cuộc đời dạy cho bài học khá lớn, may thay đến tận cùng nổi bế tắc đó con đã thức tỉnh và thông suốt được. Nhưng vẫn còn phần nào đó e dè với cuộc sống vì suy nghĩ con khác với mọi người nhiều quá. Ba con thì nói mày làm gì thì làm chứ tao chết sớm đó nha. Vì 2 đứa con mà em con thì không nên sự nghiệp rồi. Bao nhiêu hi vọng gia đình nội ngoại đổ dồn vào con. Có lúc con đã rất áp lực muốn từ bỏ tất cả rồi. Con đã từng hành hạ bản thân mình đến cùng cực. Nhưng rồi mọi thứ là bài học quý giá đối với bản thân con. Mỗi thứ đến đi con đã chấp nhận được. Nhưng ba mẹ hay em con buồn là lòng con như thắt lại vậy Thầy. Ba con lo lắng là đi tìm thầy đồng về nói tốt thì không sao, chứ mà có chuyện gì là về ổng lo với nói miết à. Con áp lực cũng vì gia đình vì cái tôi ba con quá lớn nên thành ra con cũng bị ảnh hưởng không ít. Con phải như thế nào để ba tin tưởng con mà không tin vào bên ngoài hả Thầy?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô phật! Con kính đảnh lễ Thầy! Hôm nay con có ghé chùa nghe Thầy giảng, con vui lắm Thầy ạ, con nghe pháp thoại của Thầy đã gần 3 năm nhưng đây là lần đầu tiên con trực tiếp đến gặp Thầy. Cùng với Đức Phật Gotama, Đức Krishnamurti, và Thầy là những vị Ân sư khai sáng con đường quay về với cái Bản lai diện mục của mình. Con kính cẩn cảm ơn Thầy! Lúc chiều con nghe tới phần cõi atula, ngạ quỷ cùng chung với cõi người, khi con định tĩnh, chú tâm quan sát nơi con và mọi người xung quanh, con cảm thấy sao xung quanh mình toàn tập khí của atula và ngạ quỷ, con xem việc thu phục những tập khí này là ưu tiên hàng đầu của mình, mong Thầy cho con lời khuyên về cách để giảm hay loại trừ nó ạ, nếu chỉ thấy không thôi, con vẫn bị tập khí này dẫn dắt. Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời