Kính thưa thầy,
Con hiện đang sống ở ngoài Đà Nẵng, cách đây 2 tháng con có đến tham quan chùa Bửu Long và thích khung cảnh nơi này. Con có mong muốn đến ở lại chùa mình trong thời gian 2 tuần (từ ngày 12/11/2018 đến 26/11/2018) để làm công quả, nếu được thì sẽ liên hệ với ai khi đến chùa ạ.
Con cảm ơn thầy!
Thưa Thầy! Lâu rồi con không viết thư thăm Thầy, nhưng hàng ngày con vẫn được gặp Thầy đều đặn qua mục “Hỏi đáp” và “Pháp Thoại”, riêng bài pháp thoại nào con cũng nghe hai lần, có lẽ đối với con nghe hai lần thì con mới “thấm” được, con nghe và càng ngày càng nhận ra mình hơn.
Bây giờ con đang có cảm giác vừa lạ vừa vui và vừa sợ khi thấy được mình lúc đắc ý, thấy được mình lúc thất chí… thì ra mình không tốt đến vậy, bớt lý tưởng hóa mọi người mọi việc hơn và dễ chấp nhận các tình huống khác nhau một cách ít phản kháng hơn xưa.
Trước đây con không hiểu lắm việc nếu thực tập chánh niệm tỉnh giác đúng thì sẽ có lúc con biết được mình “đang sân” hoặc “sắp sân”. Lúc đó con không thể hiểu nổi “đang sân” thì có thể biết chứ làm sao biết được mình “sắp sân” (nhưng con cứ để mình trải nghiệm việc thực hành chánh niệm tỉnh giác trong đời sống một cách tự nhiên và con nhận ra mình thường xuyên thất niệm). Cho đến lúc con tự trải qua một tình huống phát hiện ra mình đang chuẩn bị đánh con mình thì con khựng lại… có phải đây là một cái nhận biết “sắp sân” không thầy? Và một điều nữa, chánh niệm tỉnh giác quả là có “năng lực kỳ lạ” thầy ạ, khi con mắng con mình mà biết rằng không chỉ do lỗi con mình mà do chính tâm con đang có bức bối và phạt con cái chỉ là một cách “giải tỏa ức chế” nào đó của bản thân thì con nghĩ rằng sau này mình khó có thể phạt con của con theo cái cách tiêu cực này được nữa.
Mặc dù con vẫn chưa một lần đến gặp trực tiếp để thăm thầy, nhưng con luôn hạnh phúc vì một pháp danh thầy đã ban cho con, một pháp danh vô cùng ý nghĩa và sẽ là chủ đề tu học của con ở kiếp này.
Con, DH
Sādhu lành thay! Chúc mừng con ngày càng thâm nhập đạo pháp!
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa thầy, con cám ơn thầy rất nhiều!
Con đã thấy ra là trong lúc đối diện với cơn giận của mẹ con, con bị sợ hãi và bực bội chi phối mà chưa nhìn nhận vấn đề một cách chân thực. Con đã hiểu mình cần thấy ra thân tâm và ngoại cảnh diễn tiến ngay lúc đó nữa thì mới có hành động đúng tốt.
Con kính chúc thầy sức khỏe!
Sādhu! Thường người ta cứ lo giải quyết vấn đề bên ngoài mà quên đi chính mình. Thực ra vấn đề bên ngoài dù lớn cách mấy cũng không ưu tiên bằng vấn đề trong chính mình. Trong an ngoài mới ổn.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Bạch Thầy. Con thưa Thầy con có 1 thắc mắc mà con chưa hiểu được đó là “vạn pháp vô ngã” nhưng sao còn bảo “sinh tử luân hồi”. Vậy thì cái gì “sinh tử luân hồi”, rất kính mong Thầy làm rõ để con hiểu ạ. Con xin cám ơn Thầy.
Thầy đã trả lời câu hỏi này nhiều lần chắc con chưa đọc. “Vạn pháp vô ngã” nên đâu có cái gì “sinh tử luân hồi”. Chỉ có “cái ngã ảo tưởng” mới sinh tử luân hồi thôi! Xem ra con chưa thấy ra sinh tử luân hồi là gì rồi. Thấy ra con mới biết cái gì sinh tử luân hồi, cái gì không.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính Thầy. Con kính đảnh lễ Thầy từ Virginia.
Con xin Thầy dạy cho con về phương pháp niệm thọ. Gần đây con có được tham dự khóa tu niệm thọ 10 ngày.
Con thấy các buổi giảng Pháp thật tuyệt, tuy nhiên vì vô minh con không thể nào biết được rằng có phải thật sự các sankhara trong quá khứ biểu hiện thành cảm thọ trong thân thể hiện tại hay dùng bình tâm xem các cảm thọ trên thân thực sự chuyển đổi vô thức.
Và con cũng xin được hỏi là phép quán thọ với tâm di chuyển từng phần trên cơ thể là phép Định hay Quán và là vô ngã hay hữu ngã Thiền.
Con tri ân và ngưỡng mộ Thầy đã dạy cho con và các bạn hữu con đường đạo nhiệm màu Thầy thân chứng.
Kính
Con, Tâm
Thầy chỉ trả lời trên nguyên lý thôi, con chỉ cần căn cứ trên nguyên lý để biết điều gì đúng hay sai:
– Thọ tìm thấy trên thân là sankhāra chỉ thuộc về thân khác với thọ thuộc về tâm là sankhāra đi kèm với các tâm quả và tâm vô nhân dị thục, và sâu hơn nữa khác với các sankhāra trong tiềm thức và vô thức – xuất hiện như các khuynh hướng xung động, theo Phân Tâm Học – do đó cho dù thấy được các cảm thọ trên thân cũng không thể chuyển hoá được các sankhāra trong các tâm quả, tâm vô nhân dị thục và trong kho chứa tiềm thức, vô thức.
– Khi nào tâm có nỗ lực tập trung tìm kiếm và ghi nhận đối tượng thì đều thuộc về tầm, tứ trong Thiền Định hữu vi hữu ngã. Chỉ khi thấy biết đối tượng rõ ràng ngay trong “một thoáng” (sát-na) tự nhiên, không chủ ý của một tâm rỗng lặng trong sáng thì mới gọi là Thiền Quán (Minh Sát, Quán Chiếu, Soi Sáng). Tích cực, miên mật, tìm kiếm, theo dõi và ghi nhận đối tượng đều thuộc thiền định hữu vi hữu ngã, không phải Định, Tuệ thuộc Bát Chánh Đạo.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Con kính đãnh lễ Hòa Thượng.
Bạch Hòa Thượng !
Con có vấn đề trăn trở, con kính mong Hòa Thượng chỉ hướng cho con. Con xuất gia cũng 3 năm rồi ạ nhưng kinh sách con chẳng thuộc được gì cả, học Phật pháp thì học trước quên sau, học sau quên trước. Nói theo kiểu nhà quê la “dốt như cán cuốc”. Đời sống tu sĩ con hoàn toàn phải nương vào đại chúng như tụng kinh là con phải nương theo chúng chứ con tự tụng một mình là không tụng được. Để trở thành tu sĩ phải thuộc kinh, tụng kinh, thông Phật pháp. Còn con thì trớt quớt. Con nghĩ một ngày đẹp trời nào đó con phải xả cái y này hoặc thầy con biết được thì cũng cho con về nhà thôi, vì không là một người tu chỗ nào hết.
Con thấy con tệ thiệt, lắm lúc con thấy mình như đóng rác vậy. Nhưng con có chỗ không hiểu vì sao là người tu sĩ thì phải thuộc kinh, phải thuộc lòng những khái niệm, chi pháp, mà trí nhớ con không làm được. Con cố nhéc vào đầu mình nhưng rồi nó cũng bay theo gió mây.
Bạch Ngài ! Vậy con có nên xả y từ bỏ đời sống tu sĩ mà về lại với thế tục cho đỡ gánh nặng cho đàn na tín thí ? Vì con không thể trở thành một người tu sĩ chân chánh duy trì giáo pháp của Phật được. Con mong Hòa Thượng cho con một lời khuyên ạ. Con kính tri ân và đãnh lễ Ngài.
Dạ Thưa Thầy, thì ra là vậy. Trưa hôm qua trong lúc nằm xuống nghĩ trưa thì cơ thể con đang trong tình trạng mệt mỏi con đã phát hiện ra, ngay nơi ấy mặc dù thân rất mệt nhưng chỉ còn những cảm thọ khổ đang sanh diệt mà vắng bóng cả tham sân si, chẳng còn 1 chút tham sân si ở đó. Thì con mới hiểu thì ra Niết Bàn đã có sẳn như Thầy đã nói rồi.
– Con cũng phát hiện thêm trí tuệ là khi mình đã trở về thì dù đó là trạng thái như thế nào mình chỉ cần trọn vẹn với tất cả những trạng thái ấy thôi, và mình như thế nào thì thấy mình như vậy thôi sống với cái đang là đó chính là trí tuệ. Suy nghĩ thấy suy nghĩ, ăn thấy ăn… không thêm bớt gì cả là được.
Đây chính là 2 sự kiện mà con vừa phát hiện ra không biết có đúng không mong Thầy soi sáng dùm con. Con không dám trình dài. Con xin cảm ơn Thầy.
Đúng, bình thường nhiều người vẫn có thể chạm tới Niết-bàn, nhưng họ không biết, họ nghĩ rằng Niết-bàn quá cao siêu khó mà với tới được. Thực ra càng cố gắng với tới lại càng xa Niết-bàn. Chỉ khi tâm bình thường nhất Niết-bàn liền xuất hiện, và ai phát giác được gọi là giác ngộ.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Gửi Thầy,
Thưa Thầy, con có duyên được biết đến thầy qua cha của con. Con cũng đã có duyên được gặp thầy tại chùa Bửu Long, được quỳ dưới chân thầy nguyện Quy y Tam Bảo nhưng đây là lần đầu tiên con viết thư gửi thầy và có lẽ là lần đầu tiên con viết thư cho một người để giãi bày tâm sự về cuộc sống.
Thầy ơi, năm nay con gần tròn 21 tuổi. Cái tuổi mà gần như bạn bè đồng trang lứa của con đang còn vô tư, vô lo về cuộc sống thì con đã bắt đầu đối mặt với muôn vàn khó khăn trong đời mà con nghĩ ngay cả người trưởng thành cũng khó mà đối mặt nổi. Năm 19 tuổi, sau 1 năm học đại học con đã quyết định từ bỏ con đường học hành trên giảng đường và bước vào con đường học hành ở trường đời. Thời điểm đó và ngay bây giờ, quyết định đó của con, con chưa bao giờ ân hận. Bước ra đời, con học được nhiều bài học mà có lẽ trường học sẽ không bao giờ dạy. Gia đình con không phản đối gay gắt, nhưng trong thâm tâm, con thấy được sự lo lắng của cha mẹ dành cho con là vô cùng lớn. Lần đầu tiên con thấy được nỗi buồn trong mắt của mẹ, lần đầu tiên con nắm lấy tay mẹ con và nói, “con làm được, mẹ đừng lo, con chỉ muốn nhìn thấy bố mẹ mạnh khỏe, áp lực nhường nào con cũng chịu được.”Sau một thời gian xa nhà, xa những vùng an toàn của cuộc sống, bước ra cuộc sống, đó là lần đầu tiên con cảm thấy thương cha mẹ con hơn tất thảy. Con phải làm việc, con phải kiếm tiền, con phải chăm lo được cho cha mẹ con, họ đã bắt đầu bước sang tuổi xế chiều. Tương lai của họ, tương lai của gia đình con sau này, con đều nhận thức được, chính con phải là người đắp từng viên gạch đầu tiên, con là người có trách nhiệm nhiều nhất. Vậy nên con đã chọn cách phải đắp những viên gạch tổ ấm sớm nhất có thể, con biết rằng nếu con không giỏi hơn người khác, con chỉ có thể làm sớm hơn họ mà thôi.
Con, với nhiều người có thể xem con là 1 người ngông cuồng, nhưng trong thâm tâm, con biết những việc làm của con đều xuất phát từ trách nhiệm với gia đình, hay với chính bản thân con. Con không sợ thế gian này không hiểu, con chỉ sợ và sợ một điều duy nhất: là con không thể hiểu chính mình.
Con và con quỷ trong người con, nó là một bản thể hay là hai bản thể? Con và cái tôi của con, nó là một người hay hai người? Thật sự con đang trong giai đoạn thảm thương nhất trong cuộc đời, mọi thứ với con quả là mênh mông và vô định. Con không thể làm chủ được tâm trạng, cảm xúc của mình lúc này. Lúc thì con vui, lúc con sầu muội, có lúc con lạc lõng, có lúc con tự tin, có lúc thì mặc cảm về chính mình.
Con từng nghe thầy giảng Pháp, con cũng thường đọc thư thầy trò mỗi khi rảnh rỗi hay mệt mỏi. Con thật tệ khi chỉ nhớ đến Phật Pháp, nhớ đến lời Thầy dạy mỗi khi con đau khổ. “Tự do là ung dung trong ràng buộc, hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau”. Thầy biết không, khi nghe câu nói này của thầy, có gì đó trong con thực sự được bừng tỉnh. Con đã ồ lên một tiếng trong lòng, đây chính là vị chân sư mà con phải quỳ dưới chân xin Quy y Tam Bảo. Nhưng rồi trải qua biết bao khổ đau trong nội tâm, trong công việc, con vẫn chưa thể ung dung và tự tại. Đối mặt với khổ đau, lắm lúc con chỉ muốn tránh né, con sợ lắm thầy ạ. Vì con đã thất bại quá nhiều rồi, con đường thành công của con ngày càng xa hơn, ngày càng chông gai hơn. Con không biết, liệu có phải tham vọng của con đang khiến con vội vàng hơn, khiến con khổ sở hơn. Con không biết liệu con đi thật chậm rãi có thể thành công hay không. Thậm chí con không biết, thành công là gì mà khiến con phải theo đuổi. Liệu có phải chính nó mới là ảo mộng đẩy con lún sâu vào đau khổ?
Con từng là Phật tử Bắc tông, nhiều vị sư nói về “buông bỏ”. Buông bỏ là gì hả thầy? Liệu con có buông được không khi mà con buông, gia đình con sẽ khổ sở? khi mà con buông, tương lai con sẽ như thuyền không buồm? Hay là con hiểu sai hai chữ “buông bỏ”? Con nghĩ rằng tham vọng thành công cá nhân là một điều tốt, nó thúc đẩy được sự phát triển của xã hội. Nhưng lắm khi cái tham vọng của con lại là tảng đá ngăn con bước đi ung dung, tự tại.
Con vẫn thường nghe Thầy dạy về cách tu trong công việc, cách thiền định trong những việc làm hằng ngày. Con không biết rằng, con nên trốn tránh tảng đá “tránh nhiệm, tham vọng, thành công, tiền bạc” kia, hay con sẽ đưa nó đi theo cuộc đời con với một tâm thế ung dung tự tại. Mong thầy dùng tuệ giác soi sáng cho con.
Trò của thầy, Chân An Tịnh.
Nói chung con đang tạo ra áp lực cho chính con. Con còn quá trẻ, nếu không đi học đại học thì cũng nên học một nghề gì đó phù hợp với con cho thành thạo rồi mới đi làm theo khả năng, từ đó làm bàn đạp để vươn lên. “Nhất nghệ tinh nhất thân vinh” mà. Con đừng đặt trách nhiệm và mục tiêu quá cao – kể cả mục tiêu thành công hoặc ung dung tự tại – mà nên đi từng bước một thật vững vàng. Người xưa nói “Thăng cao tất tự ti” – muốn lên cao phải bắt đầu từ chỗ thấp – là vậy.
Con đừng nghĩ chậm lại hay buông bỏ để được tự tại, cũng đừng nghĩ phấn đấu hay nỗ lực để chóng thành công. Đừng biến nguyên lý thành quan niệm gì cả, chậm lại cũng không được, vội vàng thì “Dục tốc bất đạt” mà chỉ cần sống nhiệt tình, nghiêm túc để trải nghiệm và chiêm nghiệm chính mình trong cuộc sống một cách thực tế hơn. Khi con hiểu ra chính mình thì con sẽ biết làm việc như thế nào để thành công nhất mà vẫn ung dung tự tại.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con xin đảnh lễ Thầy, Thầy cho phép con xin ở chùa làm công quả 1 tuần. Con xin chân thành cảm ơn Thầy.
Thầy ơi! Khi người khác nói oan cho con, con không muốn giải thích. Vì trước đây mỗi lần bị oan con hay giải thích, nhưng khi giải thích người ta lại hiểu theo ý khác nữa.
Và rồi con nghĩ họ đã nghĩ xấu mình rồi thì có giải thích cũng không để làm chi, càng thêm mâu thuẫn. Cứ thế là con im lặng. Chỉ muốn lặng lẽ quay về nhìn lại mình xem có phải thật tốt chưa. Nhưng người ta cứ nuôi dưỡng suy nghĩ xấu về con rồi người ta buồn khổ. Những người ấy chính lại là những người thân của con. Con cũng không oán trách họ đâu. Nhưng con chỉ thấy buồn khi họ vì hiểu sai con mà đau khổ.
Vậy sự im lặng của con vậy có thuận pháp không Thầy? Khi bị oan thì lúc nào nên giải thích, lúc nào nên im?
Mong Thầy chỉ dạy cho con. Con cảm ơn Thầy!
Con chúc Thầy sức khỏe.
Nói hay không cũng tuỳ trường hợp, nếu nói chỉ để biện minh thì không cần, nhưng nếu nói để giúp người khác không hiểu sai sự thật thì cũng tốt. Không nên chủ trương nhất định một điều gì cả.