Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, xin thầy nhẫn nại thêm với con một chút! Ý thầy có phải là cứ rèn luyện tục đế nếu cần, và trong đó thấy chân đế, ai cần mặt nào thì giúp? (chắc con hiểu sai rồi) Con thì thấy vướng mắc ở chỗ là: cuộc sống của con giờ khá đầy đủ có nhà, vợ, con, có tiện nghi đủ sống. Con cũng ít thấy cần phải thêm gì nữa. Nếu cứ vậy thì con chẳng cần phải phấn đấu thêm gì nữa, cứ kệ mọi việc chẳng cần tạo tác gì, tâm an. Nhưng khi kệ mọi việc thì lại không có mục đích sống, người uể oải không cần gì, làm gì! Khi đó tâm lại tạo ra gì đó (như đi chơi thể thao để hơn thua, rèn luyện chuyên môn để có thành tích gì đó, tập đánh đàn để biểu diễn khoe khoang, gây sự chú ý với người khác, ham muốn người khác giới…), nhưng khi định làm gì đó thì ngay đó lại có mệt mỏi và phiền não do tâm tạo tác. Mà như các thiền sư thì không tạo tác, cứ để pháp tự vận hành. Vậy mình giống người thường trong XH trần tục. Như trong các bài pháp của thầy thì tạo tác còn làm cho mất trật tự của thế giới tự nhiên nữa nên con cũng chẳng muốn rèn thêm kiến thức chuyên môn (con ngày nào cũng nghe pháp của thầy mà vẫn chưa nhận ra chân lí) Xin thầy từ bi chỉ chi tiết câu này dùm con! Con là chúng sinh hạ căn mãi mà chưa hiểu được chân lí của thầy chỉ, phải hỏi nhiều phiền thầy (con chỉ hỏi câu này nữa thôi rồi “ra sao thì ra” ạ!) Con xin cảm ơn thầy nhiều!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, vừa rồi con đến thăm và đảnh lễ Thầy, tình cờ lại gặp những người thân lâu ngày không gặp cũng từ phương xa đến đảnh lễ Thầy. Ngồi nghe Thầy nói đạo, cảm nhận niềm hạnh phúc an nhiên từ Thầy, con cảm nghe một sự bình yên sâu lắng, con có thể cảm nhận được trạng thái tâm con lặng lẽ không xao động. Con cám ơn sự gặp gỡ tình cờ này, để biết rằng tâm con đã rất bình yên; con biết ơn những lời dạy của Thầy, và hiểu rằng những lời Thầy dạy đã dần thẩm thấu trong con: “Khi xúc chạm việc đời Tâm không động không sầu Tự tại và vô nhiễm Là phúc lành cao thượng!”

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy Con đang rơi vào lúc bế tắt của cuộc sống, giờ con không biết phải làm sao để mình có thể vui sống được. Từ nhỏ ba mẹ ly hôn nên tạo cho con 1 vết thương lòng lớn, khi hiểu chuyện con buộc mình phải mạnh mẽ, phải giỏi giang để không phụ lòng mẹ mong đợi ở mình. Cả thời đi học con không quen tình cảm với ai nhiều, vì con cần tập trung cho kinh tế gia đình và mọi việc cũng tốt đẹp. Con học xong ra trường sau 5 năm đã có được nhà cửa tươm tất và dư chút đỉnh không phải lo về kinh tế nữa. Thời điểm đó con lại bị rơi vào một hoang mang khác, con thấy mất đi ý nghĩa cuộc sống, thấy mình chênh vênh lạc lối… thì con gặp được người ấy, 2 đứa rất vui vẻ bên nhau cùng nhau đi khắp mọi nơi, ng ấy làm cho con thấy mình cần lắm ng ấy bên cạnh và tạo cho con động lực để vượt qua mọi khó khăn, giúp con mạnh mẽ thay đổi mọi chuyện…. Và gần 1 năm nay thì bắt đầu rạn nứt, con đã sai vì đam mê đuổi theo 1 tình cảm không có kết cuộc…. người ấy dứt khoắc sẽ ko ở bên con, chỉ xem nhau là tri kỷ… và con cũng hiểu là không đi đến cuối đời nhưng con không sao buông bỏ được… Và gần đây con càng say mê, càng không dứt nỗi thì càng làm người ấy mệt mõi, con bị trầm cảm nhiều hơn…. con đi học thiền, đi nghe pháp giảng, đi du lịch và cả thôi việc để bình tâm nhưng cũng không sao thoát ra được cái khổ luỵ này… Đặc biệt ng ấy đã có người mới nên càng quyết liệt từ bỏ, làm con tổn thương đau lòng và đôi lúc đã nghĩ đến việc tự tự… con thật sự bế tắc, con mệt mỗi vì mối quan hệ này, luôn tự nhủ bản thân hãy thoát ra và hãy nương tựa chính mình nhưng sao con ko làm được… cứ dây dưa, cứ đâu khổ, cứ mệt mỏi… Con như bị nghiện cảm xúc với ng ấy, ở bên nhau là bao giận hờn sẽ mất, ng xa nhau là bao oán hờn, nghi kỵ lại ùa về, thật lòng con không biết mình muốn gì??? Cần gì trong cuộc sống này nữa Xin thầy cho con lời khuyên… nếu được thầy cho con xin 1 cái hẹn để gặp thầy vì giờ con không biết làm sao nữa. Xin thầy tư bi mà giúp đỡ con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy và tri ân thầy ! Con mong thầy mau hết bệnh và khoẻ mạnh để cống hiến cho phật pháp ạ ! Con ngu dốt cho con hỏi thầy 2 câu hỏi, nếu có lòng vòng quanh co khó hiểu thì mong thầy bỏ qua cho con vì con không diễn tả hay nói chuyện được ạ ! 1/ Nếu con nghe pháp của thầy thường xuyên mọi lúc con rảnh hay không làm gì trong khi lúc ngủ con vẫn muốn nghe, thì nó có hại gì trong con đường tu hành và giác ngộ không thầy … Con chỉ sợ khi nghe nhiều nó thấm nhuần vào con nhưng do căn cơ con thấp kém và ngu dốt nên sự hiểu vấn đề vẫn khó mà thực hành. Tại vì khi nghe pháp thầy xong con nhìn nhận vấn đề thực tế nó có phần khả quan hơn trong cuộc sống, đôi lúc con có hiểu nhưng ít chắc do con ngu dốt. Con chỉ sợ sự hiểu biết của con không tột cùng mà chỉ là lý trí và lý thuyết khi phân biệt đúng sai chứ không phải là giác ngộ. Khi con điềm tĩnh lại và thả lỏng hết mọi thứ thì con nhớ lại lời thầy giảng và con thấy nó thực tế và nhớ những ví dụ của thầy nhưng con sợ đó có bản ngã con xen vào thì lâu dài cứ vậy sẽ không tốt cho sự tu tập, vì con hay chiêm nghiệm những lời thầy nói vào cuộc sống thì con thấy có đúng có sai những chuyện đó lại không đến với con trong cuộc sống của con vì con chưa trải qua và nhìn nhận nó nên con sợ con nhìn nhận vấn đề sẽ sai. Khi nghe lời thầy nói chứ con không có hành và trải qua việc đó nhưng nó là thực tại của cuộc sống . Con sợ mượn trí tuệ lời nói của thầy rồi cho nó như là theo ý con thì sai. Con k biết như vậy sai hay đúng , và thầy chỉ giùm cho con sự ngộ không có bản ngả và có bản ngã nó khác nhau như thế nào không thầy 2/ con nghe pháp thầy thầy nói là cứ xem nó như là . Ví dụ con nhìn một cái cây và cái cây đó mọi người nói nó là cây cam nhưng bản thân con không biết nó là cây cam mà chỉ biết đó là cái cây . Thì con không biết thì cũng nhìn nó như là như vậy thôi hả thầy . Chắc do con ngu và tánh biết con ít ỏi nên con không biết đc nhiều việc trong cuộc sống . Nếu như vậy thì sao biết được đúng được sai thầy và sẽ mãi không biết nó là gì luôn hay sao thầy, chỉ nhìn vậy là đang tu hả thầy và mình không biết về nó nếu trả cho nó trở về tâm trong sáng thì cái ví dụ của con nói cây cam mà con không biết về lâu dài thân tâm con có thể trả lời cho con biết nó là cây gì không thầy hay phải đi hỏi một ai đó cho mình biết rồi từ đó mình mới biết nó là gì thầy . Xin thầy chỉ giúp cho con

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy, nếu như đứng trước một công việc khó khăn quá sức với năng lực và tinh thần của bản thân thì ngay lúc này mình nên đối diện, cố gắng để vượt qua nó. Hay là quay trở về tìm kiếm tìm một việc khác phù hợp với khả năng của mình ạ? (Vì khi đối diện thì ngay đó thấy được độ khó của việc và khả năng hạn chế của bản thân mình mà thôi, nếu quay về tìm kiếm việc khác nằm trong vùng an toàn của bản thân như vậy thì tránh thực tại đang là sẽ không học được bài học lúc đó và mất đi sự cố gắng phấn đấu.) Con đang có suy nghĩ mông lung như vậy. Thầy hướng dẫn giúp con với ạ. Con xin cảm ơn thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy Con cảm ơn Thầy, Thầy cho con xin gặp Thầy ngày vào ngày 11/11 Con thành thật cảm ơn Thầy

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy! Câu trả lời “do con chưa đủ đô” của thầy hay quá! Cứ sáng thì hết tối thôi thầy nhỉ! Con chúc thầy mạnh khoẻ ạ! Con hứa sẽ chỉ hỏi thầy khi đã đủ sáng ạ! Con chào thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Thời gian ở chùa Bửu Long, con cảm thấy luôn được sự hỗ trợ cho việc tu học một cách tốt nhất. Con rất ấm áp vì điều này, trong tâm con luôn có lòng biết ơn và kính ngưỡng đối với Thầy, Cô & các vị khác! Con cảm thấy mình thực sự may mắn & hạnh phúc! Namo Buddhaya.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi! Nhà con chỉ có 3 mẹ con. Nhưng không khí gia đình rất nặng nề. Em con là con gái nhưng tính rất nóng. Mỗi lần mẹ rầy la thì em con hay nói lại mẹ với những lời lẽ rất nặng nề. Mẹ vì thế cũng rất buồn. Nay chỉ vì chuyện mẹ buồn quá có than với một người hàng xóm mà e con giận, chửi mẹ và không nhìn mặt mẹ. Mẹ thì cũng buồn giận quá đòi bỏ nhà đi. Em con cũng hay so bì là mẹ thương con hơn. E ấy nghĩ rằng mẹ vui vẻ với con và luôn khó chịu với em. Nên con cũng không khuyên em con được. Mỗi lần con khuyên thì e giận lẫy bảo rằng mẹ là người biết buồn, còn em ấy là súc vật nên không biết buồn, không ai hiểu đến lòng tự trọng của em ấy. Khuyên mẹ buông bỏ vì e còn khờ cũng không được. Nhìn cảnh này con đau lòng quá Thầy ạ. Thầy dạy con phải làm sao thưa Thầy?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy Sáng nay con mua được mấy quả Lê Ki Ma ( quả trứng gà), sau khi để lên bàn thờ, đang cầm hương chuẩn bị cắm thì tự nhiên con “ngộ” được 1 việc, con muốn trình Thầy. Những năm 1978, đang là sinh viên, thời đó đói quá, bọn con ăn cơm chẳng no, lúc đó quả Lê Ki Ma rất nhiều và rất rẻ, con thấy nhiều khi ở chợ họ còn vứt vào cuối chiều, là món bọn con hay mua hoặc đi lượm ăn để chống đói. Mấy chục năm nay con chẳng thấy nó đâu nữa, mặc dù thỉnh thoảng con có đi tìm, con nghĩ nó bị tiệt chủng rồi. Mà sáng nay, cũng đã 40 năm kể từ ngày đó, con vui mừng vì mua được nó, và ngay khi đang chuẩn bị cắm cây hương con “Ngộ” ra lời Thầy có dạy trong 1 bài khá lâu rồi: “Luân hồi cũng tốt chứ sao, quay lại để học bài học chưa xong…”. Đó là con thấy các quả trứng gà đang luân hồi lại và nó làm nhiệm vụ khác, ngày xưa là “cứu đói”, còn hôm nay với con nó đơn giản là món quê dân dã, là tấm lòng con cúng lên Phật. Có thể nói ra thì buồn cười, nhưng con học bài luân hồi đơn giản như vậy và đúng với tinh thần Thầy vẫn dạy: Pháp trong cuộc sống. Mà con thấy các bài Pháp thầy giảng rất hóm hỉnh khi nói về quả mít, vậy “cách” con ngộ như vậy có đúng không Thầy?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời