Câu hỏi:
Thưa thầy, xin thầy nhẫn nại thêm với con một chút! Ý thầy có phải là cứ rèn luyện tục đế nếu cần, và trong đó thấy chân đế, ai cần mặt nào thì giúp? (chắc con hiểu sai rồi) Con thì thấy vướng mắc ở chỗ là: cuộc sống của con giờ khá đầy đủ có nhà, vợ, con, có tiện nghi đủ sống. Con cũng ít thấy cần phải thêm gì nữa. Nếu cứ vậy thì con chẳng cần phải phấn đấu thêm gì nữa, cứ kệ mọi việc chẳng cần tạo tác gì, tâm an. Nhưng khi kệ mọi việc thì lại không có mục đích sống, người uể oải không cần gì, làm gì! Khi đó tâm lại tạo ra gì đó (như đi chơi thể thao để hơn thua, rèn luyện chuyên môn để có thành tích gì đó, tập đánh đàn để biểu diễn khoe khoang, gây sự chú ý với người khác, ham muốn người khác giới…), nhưng khi định làm gì đó thì ngay đó lại có mệt mỏi và phiền não do tâm tạo tác. Mà như các thiền sư thì không tạo tác, cứ để pháp tự vận hành. Vậy mình giống người thường trong XH trần tục. Như trong các bài pháp của thầy thì tạo tác còn làm cho mất trật tự của thế giới tự nhiên nữa nên con cũng chẳng muốn rèn thêm kiến thức chuyên môn (con ngày nào cũng nghe pháp của thầy mà vẫn chưa nhận ra chân lí) Xin thầy từ bi chỉ chi tiết câu này dùm con! Con là chúng sinh hạ căn mãi mà chưa hiểu được chân lí của thầy chỉ, phải hỏi nhiều phiền thầy (con chỉ hỏi câu này nữa thôi rồi “ra sao thì ra” ạ!) Con xin cảm ơn thầy nhiều!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời