Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, con là thợ làm bánh mì, cách đây 3 hôm trong lúc làm bánh và con trọn vẹn với nó như những gì con đã được học từ thầy thì con tự nhiên thấy ra 1 điều, con xin trình bày mong được thầy chỉ thêm cho con. Trong khi con hoàn toàn trọn vẹn với việc làm (không tham, sân, si…), không suy nghĩ tùm lum (có khi là đố kị, không hài lòng với những người làm chung…) thì con chợt thấy để làm ra 1 cái bánh thì mình chỉ có duy nhất 1 vai trò là trợ duyên cho nó, để nó có sự hữu dụng trong bữa ăn cho mọi người, còn ngoài ra thì từ quá trình nó là 1 cái hạt lúa mì, rồi nó được trồng, nhờ tự nhiên mà nó tự phát triển thành cây lúa… cho tới khi được xay ra bột để mình làm, rồi trong quá trình làm của mình thì công sức của mình cũng không là bao so với tự nhiên, cái bánh nhờ có đất, nước, lửa, gió và tất cả mọi điều kiện xung quanh (khí hậu, thời tiết, máy móc)… mà được tạo ra, vậy mà mình thì lại cho nó là công sức của mình, rồi mình chấp vào nó, cho là mình tạo ra nó rồi sinh lòng tham, sân, si cũng ở đó. Từ việc đó nên con lại thấy ra được nhiều vấn đề khác trong cuộc sống mình nữa, ví như mình trồng một cái cây, một ngày tưới nước cho nó 1-2 lần, còn lại nó lớn cũng chính nhờ tất cả các yếu tố tự nhiên (kể cả nước của mình tưới cho nó) vậy mà mình lại cướp công của tự nhiên, cho rằng cái cây đó là của mình; rồi cái thân mình cũng vậy, ngày ăn 2 bữa, mà thức ăn đó cũng từ tự nhiên cho mình rồi mình cũng chấp nó là của mình nữa thầy. Thực ra nói nó không phải là của mình cũng không đúng vì mình mượn nó từ tự nhiên để học nên mình chính là người cần phải có trách nhiệm với nó, chính mình phải thương yêu, bảo vệ nó. Nhưng khi đã biết là có trách nhiêm, thương yêu và bảo vệ nó thì hơn ai hết mình phải hiểu nó, phải biết đâu là cái đúng, cái cần cho nó chứ không phải như trước đây là mình cứ làm theo bản ngã, thích gì thì ăn đó, rồi làm việc, ngủ nghỉ, chơi bời… tất cả mọi thứ mình ép nó để tự thoả mãn cái bản ngã, nhiều khi vui, buồn, không vui, không buồn hay không hài lòng chuyện gì đó mình cũng đem nó ra mà trút lên hết, nghĩ tới đây sao con thấy thương nó, thấy mình có lỗi với nó, với tự nhiên quá thầy ạ. Từ những cái thấy trên con đã nhận ra được hầu như mọi thứ trong cuộc sống là mình vay mượn từ tự nhiên (đất, nước, lửa, gió, kim loại, không khí…) để làm cái dụng cho con người mình sống và học tập, con bỗng thấy quý mọi thứ xung quanh mình, từng giọt nước mình uống (trước đây con có thói quen lãng phí nước vì nghĩ kệ nó, để nó chảy ra ngoài thêm tí cũng không sao, tiện cho mình và tiết kiệm thời gian… nhưng bây giờ con đã bớt được tính cách đó, thà đợi thêm chút cho nó đầy rồi tắt hoặc ráng canh thời gian đầy của nó chứ không bỏ đó để đi làm việc khác), từ đó con cũng thấy ra được vô số thứ trong đời sống hàng ngày mình phải thay đổi. Thật lòng khi con thấy mình sai nhiều quá con cũng hơi nản thầy ơi, sai quá trời sai bây giờ sửa sao hết đây. Nhưng mà con cũng nhớ đâu đó Phật có dạy, bởi vì sai nên mới phải sửa (giống như trong kinh Phật dạy 1 tôn giả câu “quét bụi trừ bẩn”, bởi vì tâm trí mình có nhiều bụi nên mới phải quét, càng có thêm bụi thì càng phải quét) nên con cũng tập quét thầy ạ. Con không rõ là cái thấy của con đó có phải là tính Vô Ngã của Pháp không nhưng con lại thấy nó có phải hay không cũng không quan trọng nữa, quan trọng là con thấy mình thanh thản hơn với mọi sự việc, quý trọng những gì mình đang có, những gì mình mượn của tự nhiên, từ đó mà thận trọng, chú tâm, quan sát hơn trong từng việc mình làm như lời thầy dạy. Phần trình pháp của con hơi dài, mất nhiều thời gian của thầy, mong thầy chỉ bày cho “cái thấy” của con để con biết đâu là đúng, là sai. Con cảm ơn thầy! Con mong thầy nhiều sức khoẻ để giúp đỡ con và mọi người trên con đường học tập.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, con đang có một ý nghĩ rằng hiện tại với trình độ của con, trong công việc và cuộc sống thì “vong ngã” sẽ đem lại hiệu quả tốt hơn so với khi chỉ sáng suốt định tĩnh trong lành, vì lúc sáng suốt định tĩnh trong lành không có tâm sân để làm động lực thúc đẩy “mình phải làm xong việc này”, “mình phải đến nơi này cho bằng được” (tâm sân này thực sự rất bé nhỏ, không biểu hiện ra bên ngoài thành giận giữ trên khuôn mặt hay sự gào thét tức giận), trong khi “vong ngã” thì tâm sân vẫn còn nguyên nên không rơi vào tình trạng đủng đỉnh, có ra sao cũng được của chỉ có thấy nghe. Tất nhiên cái quả phải trả của tâm sân mình phải chịu, trước hết là sự mệt mỏi của tâm sau khi sân, và sự chán nản khi đã cố gắng (sân) mà không được như ý. Nếu con dùng tâm sân như vậy có sai không thầy? Hay là có thể có một tâm động lực khác thay cho sân để thúc đẩy bản thân mình? Thầy giảng cho con với ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kinh Bach Thầy, con muon Quy Y Tam Bao ở Ha Noi ma hiện nay con dang làm việc ở nước ngoai. Con muon quy y tam bao nhung con không biet thoi khoa quy y nhu the nao. Thoi gian nghi phép thi co han nen con kính xin Thay tuỳ hủy cho con được biet lịch quy y tam bao trong dịp he thang 7-8 duong lịch a. De con co the sap xếp thoi gian ve nước du le quy y a.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy con có câu hỏi xin Thầy khai thị ! Con thấy rất nhiều người, trong đó có con, thường phán xét người khác qua cái suy nghĩ chủ quan của mình, (điều này chắc chắn là sai) nhưng con muốn biết tâm này thuộc về tâm nào. Và cần lấy pháp nào để đối trị? Hay chỉ cần quan sát để thấy ra thôi bạch Thầy? Sadhu sadhu lành thay!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, Từ khi nghe pháp thoại của thầy và tập sống chánh niệm, tỉnh giác, con thấy mình ít dính mắc và ít mong cầu hơn. Nhưng gần đây thi thoảng con hay ngủ mơ. Trong giấc mơ con thấy mình rất đau khổ: những chuyện buồn trong quá khứ, những người làm tổn thương con, những nỗi sợ hãi… cứ lần lượt tái hiện lại. 1) Xin thầy cho con hỏi đó có phải là từ vô thức hiện lên ko ạ? Vì ban ngày gần như không bao giờ con nghĩ đến chuyện cũ và nếu có nghĩ đến thì tâm con cũng rất bình thản. 2) Giấc mơ không ảnh hưởng đến tinh thần vì lúc ngủ dậy con không thấy đau khổ, con thấy rất bình thường. Nhưng cơ thể thì lại rất mệt mỏi, con gần như bị rút cạn năng lượng vậy. Con không hiểu tại sao lại như vậy ạ? Xin thầy chỉ dạy thêm cho con! Con cảm ơn thầy nhiều ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy, Trong audio số 79/422, mở đầu Thầy có dạy đại ý là cần phải hiểu rõ Chân đế và Tục đế, để tránh sai sót khi hành thiền và đồng thời cũng phải biết/ hiểu các nội dung liên quan trong Vi diệu pháp, kinh điển. Chân đế và tục đế con đã nghe Thầy giảng, nhưng Vi diệu pháp và kinh điển thì con chưa học. Theo đó con hiểu là con phải học Vi diệu pháp và học/ đọc/ hiểu nhiều kinh điển hơn nữa. Nhưng con cũng có nhớ là Thầy dạy là không phải học/ nhớ nhiều. Con đang phân vân, chưa biết làm thế nào ạ. Con kính mong Thầy từ bi chỉ dạy cho con rõ ạ. Con Kính Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy cho con được hỏi. Con hiện làm nghề môi giới bất động sản. Có người nhờ con tìm lô đất để mở nhà hàng kinh doanh hải sản tươi sống, vậy con có nên kiếm cho họ không? Việc con làm có liên quan đến nghiệp sát không? Kính mong thầy từ bi giải đáp.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con là Phật tử của cô Liễu Pháp, con xin hỏi như sau: Con đã nghe Thầy giảng về “thức” và có loại “thức” cứ nạp vào lưu trữ như cuốn album. Con đã thực tập thiền và thiền ở mọi nơi trong cuộc sống. Chứ không chỉ thiền khi ngồi an tịnh. Nhưng tại sao trong tiềm thức của con vẫn không buông bỏ được sự đau khổ khi nghĩ về cha (đã mất 11 năm), về mẹ (đã mất 16 năm), con hối hận thương tiếc vì lúc đó con không có khả năng tài chính như bầy giờ, cha mẹ con không có dịp tham dự các khóa tu thiền, tu bát quan trai, tu an lạc… như bây giờ và cứ thế nước mắt tuôn trào bất cứ nơi đâu. Đến mùa vu lan, đọc bài tác bạch con ngậm ngùi không đọc được chữ, Quý Thầy cũng đã hoan hỉ bỏ qua cho. Mặc dù đã nghe bao nhiêu lời dạy của Quý Thầy nhưng dường như cái khổ đau đó quá lớn không thể xóa nhòa được trong con. Vậy con xin hỏi phần “thức” ấy có cách nào quên đi, mất đi hay cách buông bỏ nào để con đừng dung nạp như đã đang dung nạp như hiện nay. Con cám ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy tôn kính! Con xin đảnh lễ ơn Thầy vì đã trả lời con và khai tâm mở trí cho con. Thưa Thầy! Mấy hôm nay tuy đau bệnh, nhưng con luôn quay về thận trọng chú tâm quan sát thân, tâm và thấy ra nhưng điều như sau: Đúng là những hoạt động bình thường của thân như đi, đứng, cúi, nằm trở qua lại, tự ngồi dậy tự đi được là một điều rất hạnh phúc. Và biết trân trọng những gì mà trước đây chưa từng biết trân quý. Con cũng thấy cái ảo tưởng tham cầu mong muốn khoẻ mạnh, muốn người khác quan tâm mình. Rồi tâm sân trách cứ người nọ. Yêu người này oán người kia. Nghĩa là vọng tưởng liên tục dấy khởi khi thì tham khi thì sân, đang làm việc này lại nghĩ đến việc khác. Thường thì rất ít khi trọn vẹn với thực tại đang là. Nhưng con cũng rất tin rằng Thầy đã dạy chỉ thấy ra thôi. Không thêm tư ý tư dục gì hết, vọng tưởng không thật nên thấy ra thì nó sẽ tự mất. Và lạ thay con cứ nghe pháp thoại của thấy giảng không biết chán. Vì nghe hiểu và thấy an lạc và bổ ích. Có điều con cũng đã 60 tuổi rồi nên trí nhớ đã giảm nên nghe hiểu nhưng rất nhanh quên nên cũng gặp đôi chút khó khăn. Con viết lan man, vì khả năng văn phạm ngữ pháp mong Thầy chịu khó đọc và khai thị thêm cho con ạ. Con luôn nguyện cầu hồng ân Tam Bảo gia Hộ để Thầy khoẻ và hoằng pháp như tình thương và ý nguyện của Thầy. Con, Chân An Bình.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con đã được đọc bài “Kính Lễ Bậc Thầy Chân Tu Đạo Hạnh” của Thầy viết về Ngài Tăng Trưởng! Mạch nguồn vô lượng ân đức của Thầy cùng quý Ngài động dụng gội nhuần cho con. Đọc từng chữ, từng câu của Thầy mà con trọn vẹn như đang được cùng hầu Thầy và quý Ngài vậy. Nước mắt con giàn giụa mà thân tâm con thì phỉ lạc vô cùng, thưa Thầy. Cảm niệm ân đức sâu dày mà Thầy và quý Ngài luôn khéo thương tưởng đoái hoài đến con, con xin thành kính dâng lên Thầy cùng quý Ngài mấy dòng thơ như vầy, ngưỡng mong Thầy cùng quý Ngài hoan hỷ cho tấm lòng tri ân mộc mạc của con. Mạch nguồn Như Thị khéo khơi thông, Diệu Hữu bi hùng đức Chơn Không! Theo Thầy con được cùng Cố Quận, Cảm ứng Đạo giao nguyện một lòng. Con đem hết lòng thành kính cúi đầu làm lễ dưới chân quý Ngài, cúi xin quý Ngài hằng thương tưởng chú ý cho chúng con. Con, Pakativijjā Nguyên Minh

Xem câu trả lời