Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy! Con đọc được bài “muốn xa lánh bố mẹ” của bạn viết ngày 6/4, con cảm thấy đồng cảm với bạn lắm, con muốn chia sẽ câu chuyển của mình đến bạn ấy! Nhưng là một câu chuyện của sự đối lập hoàn toàn, mong Thầy hoan hỷ chia sẻ giúp con. Con cảm ơn Thầy! Bạn ạ! mình cũng đã có những nổi niềm như bạn, nhưng ngược lại hoàn toàn, mình hi vọng qua câu chuyện của mình bạn thấy được tính 2 mặt của cuộc sống, được cái này thì mất cái kia. Mình cũng 29 ngấp nghé 30 như bạn, cũng là mẹ của một bé con 1.5 tuổi Nếu như tuổi thơ của bạn là những ngày tháng xa cha mẹ thì mình lại ấm cúng bên gia đình, luôn có ba mẹ ở nhà. Ba mẹ mình hầu như không có nghề nghiệp ổn định nào. Mình ngại những khi bạn bè hỏi đến! Nếu ba mẹ bạn lo kiếm tiền thì ba mẹ mình chỉ biết lo cho con cái, bản thân đầy đủ như người ta, sống khỏe mạnh né tránh mọi áp lực từ xã hội và việc đi làm. Nếu tuổi thơ bạn là những mong mỏi có ba có mẹ yêu thương thì mình lại mong sao ba mẹ kiên định với công việc và không phải bấp bênh về chuyện tiền bạc. Bạn cũng như mình đều gắng học: bạn học để mong ba mẹ bớt làm lụng có thời gian bên gia đình, mình học để mong kiếm nhiều tiền phụ ba mẹ. Bạn bị lạm dụng lúc bé, mình tuy gần cha mẹ mà cũng không tránh khỏi người xấu đụng chạm nhiều lần, nên cũng đừng nghĩ ngợi nhiều do ba mẹ xa nhà. Ba mẹ bạn không hài lòng về nhau, ba mẹ mình cũng thế, nhà mình lúc mình học năm cuối nợ hàng trăm triệu, mình tự đi làm trang trải chi tiêu bản thân vì không thể vay mượn thêm, vừa nghe ba mẹ đổ lỗi cho nhau, thậm chí là đòi chết. Đến bây giờ hoàn cảnh nhà mình cũng đỡ dần, nhưng mà cách sống của mình lại trái với ba mẹ, mình lo chuyện kiếm tiền hơn sự quan tâm tình cảm, nên dù lấp đầy khiếm khuyết kinh tế gia đình nhưng giờ cũng cứ hay gặp mâu thuẫn với ba mẹ. Mình cũng không biết nữa, cuộc sống nó cứ bất toàn vậy à, cũng không biết nói sao, nhưng mà ba mẹ cũng khổ nhiều rồi… Nếu bạn đổi hoàn cảnh lại, e cũng sẽ không hoàn hảo… Nên thôi cố lên bạn nhé! Thầy chúng mình dạy tự nương tựa chính mình là quý nhất đó.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy! Xin Thầy giảng cho con rõ hơn vè tánh, tướng, thể, dụng… Xin cho ví dụ để chúng con dễ hiểu ạ. Cám ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy! Con có đọc phản hồi của một đạo hữu ở nước ngoài về audio book “Thực Tại Hiện Tiền” có quảng cáo. Con xin xác nhận là hoàn toàn không phải chủ ý của người upload video và kênh không bật quảng cáo. Do khi ghi âm người đọc đã chèn một đoạn nhạc nền bài “Morir De Amor (Dying Of Love)”, TuneCore sở hữu. Con đã thử tách nhạc nền. Nhưng khi tách nhạc nền thì ảnh hưởng đến nội dung audio. Nên con đã để nguyên. Youtube vẫn cho phép chia sẻ, nhưng tự động chèn quảng cáo cho TuneCore. Audio book “Thực Tại Hiện Tiền” có 2 người đọc. Một phiên bản giọng nam thì có chèn nhạc nền, còn một phiên bản giọng nữ đọc không chèn nhạc nền. Con biết nhưng vẫn để cả hai vì có người thích nghe giọng nam, có người thích nghe giọng nữ. Kính mong đạo hữu thông cảm! Con xin cám ơn Thầy và đạo hữu! Con Quán Nguyên

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thầy ạ! Con có thói quen nghe pháp thoại của thầy trước khi đi ngủ. Thỉnh thoảng con có nghe thêm 1 số bài giảng hoặc đọc sách khác. Khi nghe pháp thoại của thầy con được hiểu, nhận ra và biết những gì đang diễn ra bên trong mình. Hôm kia con nghe 37 phẩm trợ đạo của thầy giảng và các bài giảng của thầy đều quay về để nhận ra. Con có nghe thêm 37 phẩm trợ đạo của thầy khác giảng thì con thấy: ngoài 37 phẩm trợ đạo ra, thầy ấy còn giảng: không có Đức Phật A-di-đà. Con kính thầy, con không dám có ý so sánh. Ngoài thầy con không biết tin ai để hỏi. Con không hiểu vì sao? Nhiều người tụng kinh A-di-đà. Con cảm ơn thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, Con muốn chia sẽ chút trãi nghiệm với bạn bị áp lực công việc. Chào bạn, công việc mình cũng rất áp lực và có liên quan đến tiền, mỗi sai lầm nhỏ nhất cũng ảnh hưởng đến tiền của công ty, nhưng nhờ mình áp dụng 4 nguyên tắc phân loại công việc theo tầm quan trọng của nó mà công việc của mình trở nên ít áp lực. Mình chia ra như sau: 1- Việc quan trọng và khẩn cấp: 10% 2- Việc quan trọng nhưng không khẩn cấp: 80% 3- Việc khẩn cấp nhưng không quan trọng: 5% 4- Việc không khẩn cấp và không quan trọng: 5% Tổng cộng là 100% thời giờ của mình. Công việc vừa quan trọng vừa khẩn cấp, nó gây áp lực lớn, tiêu hao nhiều nặng lượng và sẽ gây ra nhiều phiền não. Bạn đừng để nó chiếm nhiều thời gian của bạn. Đối với mình khoảng 10% là được. Mình chỉ gợi ý tóm tắt. Bạn có thể lên mạng đọc tìm hiểu thêm chi tiết cho công việc của bạn. Mình cũng học được điều này trên mạng và ứng dụng rất hiệu quả trong công việc. Chúc bạn thành công. Cảm ơn thầy đã cho con chia sẽ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Namo Tassa Bhagavato Arahato Sammāsambuddhassa. Kính bạch Thầy! Con là nam giới, con sống ở miền Bắc, năm nay con 33 tuổi và con chưa lập gia đình, cha mẹ con đều làm công chức nhà nước và đều có lương hưu, con có một em trai đã lập gia đình. Con biết đến Đức Phật từ bé khi mẹ con mượn cho con quyển truyện cổ tích Phật Giáo (con rất ấn tượng với các hạnh bố thí và nhẫn nhục của các vị Bồ Tát trong những câu truyện đó). Lớn lên con có tìm hiểu và đọc qua một số bộ Kinh Điển bên Bắc Tông (như Kinh Thủ Lăng Nghiêm giảng giải của Hòa Thượng Tuyên Hóa, Kinh Vô Lượng Thọ, Kinh Dược Sư, Chú Đại Bi…), con có ý nguyện xuất gia từ khi ấy. Nhưng hồi đó khi đọc những Kinh, Chú đó con chỉ đọc với ý nghĩ là mình đọc nhiều sẽ tiêu trừ được nhiều nghiệp chướng trong quá khứ và hiện tại của mình, con nghĩ đấy là tu tập, và con đã nhận ra đó là sai lầm khi hơn một năm gần đây con biết đến và đọc qua Kinh Phật giáo nguyên thủy của Hòa Thượng Thích Minh Châu dich Việt, khi đọc những Kinh Điển nguyên thủy thì chí nguyện xuất gia của con ngày càng gia tăng, và thật may mắn thông qua mạng internet con đã được biết đến Thầy và trang web Trung Tâm Hộ Tông. Con có nghe Pháp thoại “Sống trong thực tại” của Thầy khi đấy con mới biết đến Chánh Pháp và con đường tu tập đúng hướng. Theo như sự hiểu của con thì tánh biết trong sáng rỗng lặng tịch tịnh, còn thân thọ tâm pháp và ngũ uẩn như dòng chảy của một dòng sông hoàn toàn vô ngã – nó chỉ như vậy mà thôi. Nhưng đó chỉ là sự hiểu trên suy luận logic của con, chứ chưa phải là thực chứng vì trong con còn nhiều vô minh tiềm ẩn. Dạ kính thưa Thầy! con còn có nhiều điều muốn viết, nhưng sợ dài dòng mất công đọc của Thầy nên con không viết ra nữa. Hiện tại con làm nghề tự do nhưng những công việc con làm đều không thể tránh phạm phải ngũ giới là thường giới, con thấy sống ở đời để giữ gìn được Phạm hạnh trong sáng giống như Đức Thế Tôn và các vị đệ tử của ngài thật khó. Thưa thầy trong tháng 4 dương lịch này con có thể đến Chùa Bửu Long xin làm công quả nếu thuận duyên xin được xuất gia được không ạ. Nếu trong khi con đến mà không gặp được Thầy thì con có thể liên hệ với quý Sư nào ở Chùa được ạ. Vì con xem trên web thấy 14/4/2019 Thầy đi giảng Đạo ở bên Mỹ đến tháng 7 mới về hay là con phải đợi đến tháng 7 thầy về thì nên vào gặp thầy sau ạ? Con kính chào Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con đảnh lễ Thầy! Con xin trình pháp như sau: Trước đây con thường quan sát tâm mình, mỗi khi có ý nghĩa phóng dật, tâm tham, tâm sân sinh khởi con nhận ra nó và quay về với thân tâm ngay hiện tại. Con thực hành như vậy và có tiến bộ nhiều trong đời sống và tu tập. Tuần rồi con nghe lại bốn bài pháp của Thầy của khóa thiền thứ 11, trong đó Thầy dạy: buông bỏ, quay về, trọn vẹn và sáng suốt với hiện tại. Con thực hành trọn vẹn như sau: con không quan sát tâm mình, con chỉ cảm nhận thân tâm của mình ngay hiện tại như: đang ngồi con trọn vẹn trong sự ngồi, đang nghe pháp trọn vẹn trong nghe pháp… con thực hành như vậy và mỗi khi con buông lung phóng dật con đều nhận ra ngay và tự dưng con trở lại thực tại mà không cần phải quan sát thân tâm mình. Con ví như trước đây con ngồi dưới gốc cây nhìn lên cây quan sát xem có chiếc là nào rụng xuống hay không? Bây giờ con chỉ ngồi dưới gốc cây, trọn vẹn sự ngồi, mỗi khi có chiếc là nào rụng xuống con liền biết là lá rụng cũng đồng thời luôn trọn vẹn trong sự ngồi của mình. Xin Thầy chỉ bảo. Con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy cho con hỏi: trong lúc trọn vẹn chú tâm quan sát, thì lúc nào là định và lúc nào là niệm con xin thầy cho con 1 ví dụ cụ thể.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Con xin mạn phép gọi Ngài là Thầy để cho gần gũi, và quả thực con đã học hỏi được nhiều điều quý báu từ hai cuốn sách và các pháp thoại của Thầy. Thư con hơi dài mong Thầy từ bi xá lỗi. Hôm qua 5/4 Thầy từ Huế về mạnh khỏe chứ ạ. Tình cờ con được biết Thầy có lịch ở Huế đến ngày 5/4 nên chiều 5/4 con ở Hà Nội vào đến Huyền Không, may quá kịp lúc khoảng 4g Thầy đang ban pháp thoại đến Đại Giới đàn. Có duyên lành được thấy được nghe Thầy trực tiếp, được đứng từ xa cảm nhận thực tại đang có hiện diện của Thầy ở không gian ấy, được xá tri ân Thầy đã từ bi viết sách và giảng pháp, và thấy Thầy đi, đứng, ngồi nhanh nhẹn mạnh khỏe con thấy vô cùng vui. Con mong Thầy từ bi chỉ dẫn cho con hai điểm sau đây ạ. Câu hỏi 1 là: Từ hồi giờ con có gặp một vấn đề băn khoăn khá “đau đầu”. Là mặc dù bản tâm con luôn giữ tâm cung kính với một đối tượng nào đấy (đối tượng có thể khác nhau tùy hoàn cảnh tiếp xúc), nhưng đôi khi, khi con đang giữ tâm cung kính hoặc đang tự nhắc nhở phải giữ tâm cung kính thì bất chợt từ đâu nhảy ra một niệm có chút bất cung kính hoặc có ý đùa cợt. Mặc dù trong những trường hợp đó, con nhận ra ý niệm đấy và “xóa” nó đi (mà con hay dùng hai cách là niệm Phật hoặc nói thầm to lên “Bậy quá” “xóa nó đi”, nhưng thường là nó sẽ kéo theo một loạt diễn biến trong tâm ví dụ như là: thôi chết rồi, mình lại mất cung kính, tội quá, phải sám hối, chắc tại mình tích lũy hạt giống suy nghĩ bất thiện v.v và v.v và kết quả là con bị cuốn vào dòng suy tư ấy một lúc lâu, và có sự băn khoăn, day dứt, tức là khổ thọ trong tâm. Tối qua lúc trên đường về lại Hà Nội, con lần giở lại các bài pháp của Thầy, con nghe đúng bài “Khóa giảng thứ 17 tại Bửu Long của Thầy Viên Minh – Ngày 3A: Đừng đặt giải thoát (đạo đức) trước giác ngộ – Thấy ra sự thật và thích ứng với sự thật” ở link http://trungtamhotong.org/index.php?module=phapthoai&function=detail&page=1&id=468 Con nghe và con học thấy ý: Niệm Thiện hay Bất Thiện không quan trọng, quan trọng là Thấy ra được cái niệm ấy tại đấy lúc đấy như nó đang là, thật ra khi Thấy như vậy tự nó đã bị quét đi, và ngay sau đấy vẫn duy trì trạng thái thấy các pháp như đang là, bám sát trên thời – vị – tính thì quả thật các dòng suy tư kéo theo như con kể ở trên sẽ không còn “chỗ” mà chen vào, mà khởi lên nữa. Hơn thế nữa con cũng thấy vì các pháp đều là vô ngã, vậy có cái ta nào đâu, có cái “đối tượng” nào đâu, có cái danh từ bất kính nào đâu để mà suy diễn, mà tất cả chỉ như một đám bọt nổi lên rồi đương nhiên lại tan biến đi như những chớp nháy điểm ảnh pixel trên màn hình tivi hay máy tính lóe rồi tắt liên tục. Vậy đương nhiên nó không thực. Và cái dòng suy tư “Tại sao mình lại có ý nghĩ bất kính, tội quá” v.v chỉ là biểu hiện rõ rệt của cái gọi là Khổ do mình tự dựng lên, tự chịu khổ. Trong khi thực tế thì thực tại thân – tâm – cảnh vẫn đang chảy đang trôi qua một cách trong sáng. Vậy Thầy từ bi cho con hỏi cách thấy ấy của con có thuận pháp không ạ? Câu hỏi 2 là: Mong Thầy chỉ cho con cách thấy sau có đúng không ạ: Con thấy khi thực hành niệm Thân Thọ Tâm Pháp, phải thấy cả bốn xứ đồng thời trong một “cảm nhận” tổng quan. Ví dụ con đang ngồi, thì đương nhiên khi ngồi có cả diễn biễn nơi thân nơi thọ nơi tâm nơi pháp. Vậy con chỉ cần chú tâm quan sát tại thời điểm đang ngồi ấy, “cảm giác tự tri” thân ra sao, thọ ra sao, tâm ra sao, tương quan thân tâm cảnh ra sao phải không ạ?. Còn nếu khi quan sát tâm, mà dẫn đến một luồng suy tư thì có phải là đã “nhảy” ra khỏi thực tại thân tâm cảnh, đã bị “cuốn đi hoặc chìm đắm” phải không ạ? Trường hợp con suy tư, nhưng biết mình đang suy tư, có phải là đang quan sát không? Tuy nhiên con thấy ý này hơi sai sai, vì chỉ “biết mình đang suy tư” nhưng không quay về bám sát trên Thân Thọ thì đã nhảy ra khỏi thực tại “Đang Ngồi” mất rồi. Con thấy trong Kinh sách hay kể lại việc có lần Ngài Xá Lợi Phất lấy quả Địa cầu làm chứng, con mạn phép liên tưởng đến ý như là phải y cứ trên thực tại thân đang ngồi, đang đứng.. trên Đất mẹ. Mà con thấy quả thật Đi đứng nằm ngồi trên Đất mẹ là một thực tại vĩ đại và vô cùng hiển nhiên. Con vô cùng biết ơn Thầy đã từ bi đọc thư ạ. Kính mong Thầy khỏe mạnh để tiếp tục chỉ hướng Chánh Pháp cho nhiều chúng sinh được lợi lạc ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con bị áp lực về công việc. Con cảm tưởng con không thể nào làm xong được việc đúng giờ hay làm được như mong muốn của sếp. Con nên làm thế nào ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời