Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Sư! Trước tiên cho con xin đảnh lễ Sư! Thưa Sư, con có đọc trong mục thư viện sách bài “Cấp Cô Độc “. Khi con đọc thấy rất hoan hỷ và biết ơn ngài trưởng giả Cấp Cô Độc vì nhờ ngài mà bài khai thị hay như vậy đến được với Cư Sĩ sau này. Theo đó con cũng có chỗ thắc mắc xin Thầy hoan hỷ chỉ dạy cho con được rõ: 1/ Bà ngoại con nay đã 95tuổi. Khi trẻ sống đúng tốt nhưng chỉ hướng đời và rất chu toàn cho gia đình. Nay 6 căn thì yếu dần và sự nhận thức đã quên hết hiện tại. Thường hay kêu và nói chuyện với quyến thuộc đã mất (điều này con chưa hiểu là ngoại hồi tưởng quá khứ hay thấy thật). Như vậy khi ngoại cận tử nghiệp con nên làm gì giúp ngoại hướng Phật hay Pháp đến như thế nào cứ thấy như vậy và làm phước đọc kinh hồi hướng công đức cho ngoại. Xin Thầy chỉ dạy cho con được hiểu a. 2/ Thầy cho con hỏi thêm là lúc trước con có thấy vài trường hợp hộ niệm khi người thân yếu xuống. Lúc đó con nghĩ tất cả trường hợp đều nên khuyên người ta niệm Phật. Niệm càng nhiêu càng tốt. Nhưng bây giờ con nghĩ nếu mình khuyên người ta quay về thấy rõ thân thọ tâm pháp để thấy ra hiện tại thì mới giúp được hiệu quả hơn trong khi đó người ta cũng không phải cố sức niệm. Chỗ này xin Thầy hoan hỷ chỉ thêm cho con a. Con xin đảnh lễ Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, dạo gần đây con có nhiều thời gian rảnh rỗi nên con hay ngồi để quan sát thân tâm. Con nhận thấy là cái quan sát của con nó chập chờn lúc có lúc không, và nó chỉ nhảy từ đối tượng này qua đối tượng khác, chứ không thể bao phủ nhận biết được tất cả mọi thứ đang diễn ra. Con nghe pháp thoại của Thầy thì con hiểu là cái thấy của con đang ở tầng ý thức thôi, chứ đằng sau ý thức vẫn còn 1 cái tánh biết nhận biết toàn bộ và không bao giờ ngừng nghỉ. Nhưng dù biết là vậy thì con cũng không thể chuyển cái quan sát ở ý thức qua tánh biết được. Con cũng không ép buộc bản thân phải nhìn được bằng cái tánh biết, bây giờ con cứ thực hành quan sát “thận trọng, chú tâm, quan sát” khi hữu sự, và “trở về, trọn vẹn, tỉnh thức” khi vô sự cho dù cái quan sát đó vẫn là của ý thức thôi. Cho đến một ngày khi đủ duyên thì tự cái thấy của con sẽ về lại với tánh biết. Như vậy là được phải không Thầy? Con cảm ơn Thầy rất nhiều ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, lâu nay con vẫn thực hành theo pháp Thầy hướng dẫn và học hỏi thêm mỗi ngày qua mục hỏi đáp.Con thấy thật lợi lạc và bình an. Gần đây con nhận thấy tâm con thật kỳ quặc mà con không lý giải được là gì: mỗi tháng con đều hoan hỉ dành ra một khoản tiền để cúng dường hoặc giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Tuy nhiên có những ngày con bị đau đầu kinh khủng phải nghỉ làm thì con rất tiếc vì mất đi một ngày lương dù số tiền đó là 500 ngàn nhỏ hơn rất nhiều so với số tiền con làm thiện nguyện. Những lúc như vậy tâm con cứ giằng co giữa đi làm hay nghỉ, thấy ra sự tiếc tiền của mình rồi bản ngã lại ngụy biện đâu phải tham vì tiền từ thiện và tiền lương là 2 chuyện khác nhau mà. Cứ như vậy làm cho cơn đau đầu của con càng mãnh liệt hơn. Kính mong Thầy phá nghi cho con, đó có phải là tâm tham vi tế trong con không ạ. Con cảm ơn Thầy và kính chúc Thầy dồi dào sức khỏe và có chuyến Hoằng Pháp thật viên mãn. Con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy muôn vàn tôn kính của chúng con! Những ngày này, khi Thầy đang mang Sự Thật đến với chúng sinh bên trời tây, thì con đang mỗi ngày lắng nghe “Tuyển tập thư Thầy” trên youtube do Quán Nguyên đăng tải. Lâu lắm rồi con không trình pháp, hôm nay cũng vậy, con không trình pháp, cũng không hỏi Thầy điều gì cả. Con chỉ muốn muốn bày tỏ cảm xúc vô vàn trong tâm con khi lắng nghe lời Thầy dạy trong những bức thư. Con đã từng nghe Thầy giảng về Bồ Tát Quán Thế Âm, con hiểu nhưng chưa thật sự Thấy. Nhưng những ngày này, con đã Thấy. Con đã thấy rất rõ, và rất THẬT một Bồ Tát Quán Thế Âm nghìn mắt nghìn tay với vô lượng tình thương dành cho mỗi chúng sinh. Con cảm thấy tình thương ấy quá lớn, với mỗi học trò thật tâm tu đạo thì dù có lớn đến bao nhiêu, cũng đều chỉ là một cô bé, cậu bé học trò nhỏ được Thầy dành cho rất nhiều tình thương và sự quan tâm. Và sự quan tâm ấy không phài là cầu chúc, là mong cho học trò đạt được an ổn và tốt lành, may mắn. Cũng không dạy học trò cố gắng đạo đức một cách giáo điều, cứng nhắc. Ngay cả khi vì hoàn cảnh mà phải bỏ đạo, Thầy vẫn chỉ ra cho họ THẤY RA SỰ THẬT, Thấy thế nào mới thật sự là Phật tử. Thật tâm thương và quan tâm là để học trò trưởng thành và giác ngộ. Ôi tấm lòng của Thầy! Con xin được ghi lại đây một trích đoạn lời Thầy: “Nếu có một sự giải thoát nào từ chối sự hiện hữu của vô thường, khổ, vô ngã thì đó là một sự giải thoát tạo nên càng thêm nhiều mâu thuẫn và khổ đau, là một sự giải thoát giả tạo do chính bản ngã dựng lên mà thôi.” Con nguyện xin các vị Chư thiên gia hộ cho Thầy luôn luôn khỏe mạnh, bình an vì sự giác ngộ của tất cả chúng sinh. Con xin quỳ lạy đảnh lễ Thầy! Con – đứa học trò nhỏ của Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, con kính chào Thầy! Cho con được chia sẻ với bạn KV mà Thầy trả lời ngày 22/4, vì hoàn cảnh của bạn khá giống con. Bạn KV Mình hiểu tâm trạng của bạn hiện giờ đang rất rối bời, cũng như khổ đau và mệt mỏi. Trước đây tình trạng của mình có thể nói là giống 90% những gì bạn chia sẻ với Thầy chỉ là gần đây mình nhận ra vấn đề thật sự của mình và có hướng giải quyết, nói gần đây vậy thôi chứ mới vài ngày. Trong giai đoạn bị trầm cảm nặng nề mình cũng rất khổ sở và cũng loay hoay tìm cách giải quyết, cũng như tham vọng rất nhiều thứ. Nhưng mà hễ làm cái gì thì cũng không tới nơi tới chốn, làm gì cũng không được, và nếu còn hoàn thành một việc gì thì mình cũng rất mệt mỏi và kiệt quệ trong khi làm việc đó cũng như sau khi xong. Và đặc biệt mình cũng như bạn rất tự ti và mặc cảm không chỉ vậy mà còn lo lắng, sợ hãi và đầy bất an. Cho đến khi gặp được lời pháp của Thầy chỉ mới khoảng gần nửa năm thôi, vừa nghe vừa trải nghiệm theo lời dạy của Thầy, nhưng những tập khí thói quen lăng xăng của cái ta vẫn khởi lên để đi tìm cái này, làm cái nọ. Nhưng rồi đâu lại vào đấy vẫn thất bại và mệt mỏi. Chỉ có khác là lần này do nhờ lời dạy của Thầy mình biết quay lại để thấy ra chính mình. Mà thật ra không quay lại không được vì khi đó như người chết đuối vớ được cọc, nhờ trải nghiệm trong đó mình vô tình thấy ra được pháp và càng lúc càng nhận ra rằng khi nào vẫn còn cái ta ảo tưởng lăng xăng thì không bao giờ thoát ra được vì hễ khởi lên ý nghĩ thoát ra những trạng thái khổ đau đang đối mặt thì nó lại càng trầm trọng thêm. Nhờ vậy mình hiểu ra không bao giờ có thể dùng ý chí của bản ngã để thay đổi được. Bạn KV bạn có thể thấy có những người họ có ý chí mạnh và dùng ý chí đó thay đổi mọi thứ. Nhưng đó là những người mà mình gọi họ là đầu óc tinh thần trong trạng thái “tạm ổn định” nên họ có thể đàn áp được những tiêu cực xuất hiện. Nhưng nhờ trải nghiệm qua kể cả việc thiền định vào một điểm nào đó, nó chỉ làm mình căng thẳng thêm. Nên đối với bản thân của mình, mình hiểu những người rơi vào trầm cảm nặng như mình không bao giờ có thể dùng ý chí cái ta để đàn áp tiêu cực cả. Nên việc mình quay lại “tu hành” cũng do hoàn cảnh thôi. Như trên mình có chia sẻ rằng vô tình mình thấy ra được pháp. Đó là khi trầm cảm quá nặng mình buông xuôi luôn thì ra đó là sự BUÔNG XẢ THÂN TÂM mà Thầy nói tới. Không biết nói sao nhưng rồi mình dần dần thay đổi mà gần như không cần phải gắng sức đàn áp tâm trí hay gì cả. Nhưng có vài điều mình muốn nói để bạn chuẩn bị sẵn để đối diện đó là: 1/ Nếu bạn có thể buông xả ra được thì việc đầu tiên có thể tâm bạn đã mệt mỏi lâu ngày nó sẽ được nghỉ ngơi bạn sẽ buồn ngủ, nên lúc đó thấy buồn ngủ thì đi ngủ thôi. Hoặc nếu không buồn ngủ thì tâm sẽ được nghỉ ngơi nhưng vấn đề là những sợ hãi, bất an, lo lắng, những chuyện khổ đau mà bạn dồn nén lâu nay sẽ khởi lên rất mạnh. Đó là chuyện bình thường vì bấy lâu nay nó đã dồn nén nay được lấy ra thôi. Ban đầu mình cũng đã rất nhiều lần trốn tránh những điều khởi lên đó, nhưng vì hoàn cảnh bắt buộc như mình nói, mình không còn lựa chọn nào khác nên đã tự động viên mình và đối mặt với những trạng thái đó. Không biết nói sao nhưng khi qua được giai đoạn này mỗi khi tiêu cực đến chỉ quay về trọn vẹn với nó hoặc khi nó trồi lên bất ngờ. Nhờ đó trầm cảm ở mình đã dần dần giảm đi. • Ở giai đoạn đầu này bạn nên kết hợp với uống thuốc điều trị trầm cảm. • Ở dòng này mình muốn chia sẻ về việc buông xả cảm giác thân tâm nếu như bạn chưa thấy ra. Hãy nhớ lại lúc còn nhỏ khi chơi đùa, đùa giỡn chạy nhảy, chơi trong sự sảng khoái mà không cảm thấy mệt, tới lúc không chơi nữa thì cơ thể rất mệt và lúc này đứa bé ngồi buông xuống buông xuôi thật lỏng ra hết toàn bộ do đã quá mệt không còn sức để chơi nữa (nếu phần này Thầy thấy con chia sẻ sai mong thầy chỉnh sửa hoặc xoá đi ạ). 2/ Thật ra mặc dù thấy ra được nhưng cái ta ảo tưởng vẫn lăng xăng và nó rất mạnh, mình vẫn chạy theo nó mặc dù hiểu mình đang sai, rồi sau đó mỗi lần như vậy mình chỉ có cách là chấp nhận mình đã sai. Nhưng không còn trách bản thân mình nữa. Rồi đến lúc, chỉ là gần đây nhờ trải qua vô số lần dùng ý chỉ của cái ta trầm cảm theo đuổi những mục tiêu nhưng đều thất bại. Mình thấy ra được rằng tất cả những ý đồ lăng xăng đó đều do cái ta. Nên mình đã hoàn toàn chấp nhận sự thật rằng mình đang trầm cảm và ngay giai đoạn này đầu óc tinh thần mình không ổn định nên dù cho làm gì cũng thất bại cả. Và việc của mình là không làm gì nữa, không kế hoạch gì nữa, chỉ thư giãn buông xả và nghe pháp, cũng như làm những công việc hằng ngày ở nhà, khi nào tỉnh thức được thì tỉnh thức, có vọng động gì thì thấy biết, hoặc bị cuốn đi một hồi thì sực tỉnh lại quay về. • Có thể bạn sẽ cảm thấy khó khăn cũng như không muốn từ bỏ những kế hoạch công việc, giai đoạn này mình cũng trải qua, như đã nói nó vẫn lăng xăng và bị cuốn đi làm cái này cái kia. Nhưng nhờ trải qua việc lăng xăng mà vẫn thất bại nên mình hiểu ra rằng nếu như lúc này không quay về để thật sự “chữa lành tâm hồn” mình thì sẽ không còn cơ hội vì càng lớn tuổi các tế bào thần kinh còn đủ sức tỉnh táo nữa. Một người bình thường không thấy pháp họ sống với cái ta cho tới già nhất là những người có cái ta cao, thì gần như trí nhớ sụt giảm rất nhiều và dễ nổi cáu. Vì sao? vì tế bào thần kinh họ đã lão hoá đi, họ không còn đủ sức của ý chí để đàn áp tiêu cực nữa. Và mình tin vào việc luân hồi , ở kiếp người này những gì trải qua đã làm cho mình nhận ra rằng làm người rất khổ và đầy sức bất toàn, hiểu ra được nếu không thấy ra được pháp để giác ngộ bằng cách đối diện thì có thể sẽ tái sinh một kiếp khác và mang theo những khổ đau này. Nhờ hiểu vậy nên mình chấp nhận buông ra mọi kế hoạch, công việc để giải quyết nội tâm ổn định lại. Đó là những gì mình đang làm và thực sự có tiến triển đối với căn bệnh của mình . Một phần cũng nhờ gia đình mình hiểu nên thông cảm và giúp đỡ mình. Và đặc biệt là những lời pháp của thầy. Mình không đưa ra lời khuyên gì, chỉ là chia sẻ câu chuyện của mình vì những gì bạn chia sẻ với Thầy rất giống mình.Đó là hướng giải quyết vấn đề của mình, hy vọng sẽ phần nào giúp bạn. Đ Con cám ơn Thầy đã chia sẻ tới bạn giúp con!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

“Chân bước hề thênh thang” Vô Trụ Xứ Niết Bàn… Cô thân du vạn lý Giáo hoá thảy chẳng màng… Chúng đệ tử xin thành kính đảnh lễ bậc Thầy, kính chúc Thầy thường được khoẻ an và công cuộc hoằng Pháp độ sanh luôn được tựu thành viên mãn ạ_()_ Con Dhātuvijjā Nguyên Minh

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, tối qua con đã ngủ ngon, không còn bị bóng đè nữa ạ, con cảm ơn Thầy nhiều ạ! và cảm ơn chia sẻ của bạn đạo.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, Con kính chào Thầy, Thầy ơi, từ lâu rồi con có một câu hỏi trong lòng, kính mong Thầy chỉ giúp con, câu hỏi của con như sau ạ: – Đứng trước giữa 2 lựa chọn môi trường sống: 1. một là môi trường tốt, dễ nuôi dưỡng được những đức tính tốt đẹp, hành vi đúng tốt xung quanh là những người hướng thiện (nhưng môi trường này mình phải cố tác ý tìm đến) 2. hay là mình cứ để mặc định môi trường mà pháp đưa đến cho mình dù đó là môi trường dễ khiến mình trở nên hung hăng, cáu bẩn, ích kỉ v.v… nơi mà không gian đó mình phải cần rất nhiều sự cố gắng để hướng thiện . Giữa hai môi trường trên đây theo góc nhìn của đạo Phật thì con nên chọn môi trường nào hở Thầy? Vì con thấy có 1 điều con không hiểu là, trong bài Kinh Hạnh Phúc có đoạn: “(1) Không gần kẻ ngu si. (2) Thân cận người hiền trí. (3) Cúng dường bậc xứng đáng (4) Ở trú xứ thích hợp. (5) Quá khứ tạo nhân lành. (6) Hướng tâm theo lẽ chánh” Nhưng khi con nghe Thầy Giảng Pháp cũng có đoạn Thầy bảo chúng con là nên sống Tuỳ Duyên Thuận Pháp. Vậy con nên Tuỳ Duyên Thuận Pháp hay con nên Tác Ý để ở gần môi trường mà dễ phát triển đức tính tốt hở Thầy? Con có khúc mắc trên lâu lắm rồi, con kính mong Thầy thương tình chỉ giúp cho con. Con cảm ơn Thầy nhiều, Con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ thân tâm thường an lạc ạ

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con thường xuyên nghe các bài pháp của Thầy để thực tập sống tỉnh thức. Tuy nhiên, con có một vài điều thắc mắc, không hiểu thấu đáo được, kính mong Thầy hoan hỉ khai tâm: – Vì sao Đức Phật Thích Ca lại chọn khất thực, mà không sinh hoạt và lao động như bình thường để làm ra vật chất nuôi sống mình và giúp đỡ mọi người; – Chúng con cũng đọc lời Thầy giảng và tìm hiểu về các lợi ích của hạnh khất thực thì lại không rõ thêm một điều: Phải chăng sẽ khó khăn hơn để trọn vẹn với thực tại nếu không xuất gia và thực hành đầy đủ 227 giới luật cho tỳ kheo? Nếu mọi người đều chọn xuất gia để thuận cho đường tu thì xã hội được nuôi sống bằng gì? Chúng con xin tri ân và kính chúc Thầy nhiều sức khỏe!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Thưa thầy, sắp tới con có vào TP.HCM ít ngày. Con ở ngoài Bắc ạ. Con vẫn mong một ngày có dịp được vào chùa Bửu Long ở vài ngày và được Thầy hướng dẫn thiền giữa đời sống qua những sinh hoạt hàng ngày ở chùa. Con hiện giờ hàng ngày con nghiện nhất là rửa bát, quét nhà Thầy ạ. Con nhớ có lần nghe bài giảng của Thầy trên mạng, Thầy bảo nếu Thầy mở lớp dạy thiền, Thầy sẽ mua thật nhiều chổi để phát cho mỗi người đến học một cái để quét sân chùa thực tập thiền. Con nghe con ghiền lắm Thầy ạ nên con mong một ngày được vào chùa Bửu Long được Thầy trao cho một cái chổi.Tiếc là lần này con vào Thầy đang đi giảng ở nước ngoài rồi. Nên con không biết, ít hôm nữa con vào chùa Bửu Long, con có thể xin ở lại chùa vài ngày để tu học được không ạ? Và con có thể liên hệ thế nào để xin ở lại chùa vài ngày được ạ? Con cảm ơn Thầy ạ!

Xem câu trả lời