Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính của con! Cũng đã lâu rồi con nay mới viết thư cho thầy. Cũng bởi lẽ từ khi con được thọ nhận pháp thầy hướng dẫn thì con thấy mình tự xác chứng cho mình_ bởi thường trở về thấy ra nên bản thân con luôn biết mình còn khiếm khuyết điểm nào chưa ” vượt qua” được. Người tu chứng không phải là đạt được cái gì mà là thấy rõ mình đã thông suốt cái gì và chưa thông suốt cái gì mà bản thân hành giả phải tự biết thầy nhỉ?! Con trộm nghĩ, Đức Phật hay thầy với lòng đại từ không có nghĩa là cứu vớt con ra khỏi bể khổ mà chỉ chỉ hướng cho chúng con thường trở về trọn vẹn thấy ra trên Thân _ Thọ _ Tâm _ Pháp, chính những nhận thức và hành vi sẽ là ” chất lượng” của cuộc đời ta. Thầy à! Hôm nay con thấy mình sống ngày càng đơn giản hơn nhiều về tất cả mọi sinh hoạt ( từ cái ăn, cái mặc, …) nhưng vẫn thấy an vui. Chính những điều này những người thân xung quanh con lại thấy con sao dửng dưng ( ngơ ngơ) trước những cuộc vui mỗi khi gia đình có dịp tổ chức cái gì ( con không còn hứng thú với ly bia chén rượu hay chuyện được này mất kia chút nào thầy ạ). Nhưng thật sự con biết rất rõ mọi cái chứ không ( ngơ ngơ) như người ngoài nhìn vào thầy ạ. Con xin đê đầu kính đảnh lễ thầy từ xa, Con kính chúc thầy luôn mạnh khỏe ạ. Con: Tuệ Minh Đà Nẵng, 24.4. 2019

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con tu , con học ,con cố gắng . Mà tu con thấy gia đình mình một ngày xa rời mình hơn rất nhiều , dù con yêu quý họ . Đôi khi , khi nói chuyện , họ lại quá tiêu cực và tranh đấu , con rất muốn nói với họ nhưng thực tâm lại bảo không , vì điều đó vô nghĩa . Thành ra cảm giác họ cho con ăn , học , cung cấp cho con mọi thứ nhưng cuối cùng cảm giác như bỏ rơi họ , tuyệt vọng không biết làm gì ạ ? Gia đình con hay cúng bái , lễ bà để cầu mong may mắn . Con khi xưa cũng vậy mà từ ngày tu thấy điều đó không thể xảy ra nếu chỉ dựa vào cầu xin . Cũng từ đó một phần mà thêm một lần nữa , cảm giác đối nghịch xa cách lại một tăng thêm. . Con cũng không biết làm gì nữa , vì dù thấy muốn giúp gia đình con nhưng tập quán cũ đã in sâu vào trong họ nên con cảm thấy bất lực vì không thể giúp họ bỏ đi lối cũ . Con rất buồn , nền nhờ thầy giúp ,cảm ơn thầy .

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy, Thầy ơi, mấy ngày nay con nghe pháp thoại của Thầy và thực tập chánh niệm thì cứ sáng mở mắt dậy bỗng nảy sinh câu hỏi: “Sống để làm gì?”. Con tự trả lời là để nhìn ra được bản chất của các Pháp, thì lại có một câu hỏi mới là “Thấy để làm gì?”. Con quanh quẩn mãi tìm câu trả lời khác như là để bản thân hạnh phúc, để giúp đỡ gia đình, để phụng sự xã hội…v.v. thì cái câu hỏi là rốt cuộc những thứ đó “Để làm gì” vẫn y nguyên. Con ráng chánh niệm lại thì trong con thấy chánh niệm cũng vô nghĩa luôn, “Chánh niệm để làm gì?”. Con hoang mang tột độ, cứ đà này chắc con có vấn đề thần kinh quá. Xin Thầy từ bi gỡ rối giúp con ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính chào Sư, Lần này con không có câu hỏi nào, nhờ có duyên được gặp Sư và nghe Pháp, con thấy mình đang đối diện với cuộc đời một cách bình tĩnh và an ổn hơn, hôm nay con ra nước ngoài làm việc, năm nay chắc không dự được khóa giảng của Sư. Chiều hôm qua con có đến chùa Bửu Long để đảnh lễ Sư nhưng không gặp, con có gởi lại cúng dường Sư một ít mật ong loại tốt và một hộp Hoàng Đàn, chúc Sư có thật nhiều sức khỏe :) Kính thư.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con đọc nỗi lòng của bạn gởi câu hỏi vào ngày 22/04 kể về việc bạn liên tục gặp thất bại trong công việc, như thể cuộc sống muốn thử thách bạn vậy. Con thấy thật nhiều đồng cảm. Có lần trong một buổi trà sớm, con thưa Thầy về việc có dòng nghiệp mệnh vậy thì có tạo tác không, và Thầy chỉ dẫn con là có tạo tác nhưng không ra khỏi dòng nghiệp mệnh. Trong kinh cũng có nói “Không bước tới, không dừng lại, Như Lai thoát khỏi bộc lưu”. Ứng vào hoàn cảnh của mình, con thấy hiện giờ con không bước tới nghĩa là không vọng tưởng, không tham cầu tạo tác, không dừng lại nghĩa là khi việc đến con vẫn thấy biết trong sáng mà thực hiện, rồi thành bại cũng tùy duyên mà hiện. Nhìn lại chặng đường mười mấy năm lặn lội cho đến lúc này, con càng rõ hơn lời dạy của Thầy, việc đó đến đúng lúc như vậy, ứng với trình độ căn cơ nhận thức của con lúc đó như vậy thì cái quả nó sẽ là như vậy, nên có tạo tác mà không ra khỏi dòng nghiệp mệnh. Con muốn chia sẻ với bạn kể trên là nhờ những bài học đau khổ hiện thực như thế mà chúng ta, bạn và mình, nhận thấy ngay chân thật những lời Thầy dạy mà không cần phải qua khái niệm nào cả, vì điều đấy y như những sinh khởi, vô thường, khổ, vô ngã mà bạn và mình đã trải qua rồi. Đau khổ là một phần quan trọng để học được bài học Thấy ra, nên cứ “tùy duyên, thuận pháp”, “không bước tới, không dừng lại” mà đi tiếp chặng đường. Dạ con xin cảm tạ Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con trước tiên xin kính tri ân Thầy vì luôn dành thời gian cho con. Những khi con thắc mắc hay gặp khó trong tu tập thì Thầy luôn từ bi trả lời những câu hỏi của con ạ. Khi thầy xem tên và email của con, chắc Thầy cũng nhớ con là Phật tử hay ghé chùa làm phiền Thầy, và Thầy luôn dành thời gian quí báu cho con. Con dạo này tu tập còn yếu và chưa có pháp trình Thầy, và nay con chỉ kính mong Thầy cho con được sám hối ạ. Trong quá trình lên học đạo cùng Thầy, đôi khi con cũng vì tự nhiên nên có vô tình phạm huý, hay lỡ nghĩ vô tình hoặc cố ý kinh động tới Thầy, một vị cao tăng đạo cao Đức trọng, nay con lòng thành sám hối, kính mong Thầy từ bi hoan hỷ chứng minh cho lòng thành của con ạ. Con kính chúc Thầy chuyến đi hoằng pháp thành công, và cầu mong Tam Bảo luôn gia hộ Thầy pháp thể khinh an, chúng sinh dị độ ạ. Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni. Kính, Con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy! Con xin được chia sẻ vấn đề mà con đang gặp phải như sau ạ : Con là người rất dễ nổi sân, mỗi khi gặp chuyện trái ý dù là những chuyện rất nhỏ nhặt hàng ngày, con rất dễ bị cáu, dễ nổi giận, dễ chạnh lòng, tủi thân. Từ lúc con bắt đầu nghe pháp nhiều, con nhận ra rằng, hầu như mỗi lần con sân, con biết con đang sân, con nhận diện được cơn sân đó, con biết con đang khó chịu với đối tượng nào đó. Nhưng Thầy ơi, con chỉ có thể dừng lại ở sự biết đó thôi, con không trở về được với chính mình. Con vẫn tiếp tục để cơn sân diễn ra như vậy, vẫn khó chịu, bứt rứt, vẫn thốt ra những lời nói, làm những hành động dễ gây tổn thương cho người khác. Phải chăng là cái biết của con chưa đủ sâu sắc, con chỉ mới biết thôi nhưng vẫn chưa lắng nghe và thấu hiểu được nguyên nhân gốc rễ của cái sân đó. Tâm con thì dễ bị phân tán, khó tập trung và thường xuyên có những lời nói lải nhải trong đầu. Con nên tinh tấn tu tập nhiều hơn nữa phải không Thầy? Con kính mong Thầy từ bi cho con một vài lời khuyên ạ ! Con biết thời gian này Thầy đang hoằng pháp ở bên Mỹ, Thầy nhớ giữ gìn sức khỏe, thầy nhé. Con nguyện mong Thầy luôn an lành !

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, Con có bé trai 8 tuổi với tính cách từ nhỏ hoàn toàn đối lập với con và chị của bé. Bé rất dễ bị hấp dẫn bới những điều bên ngoài của các bạn đồng trang lứa (đọc truyện tranh có hình vẽ kích động, ngôn ngữ không phù hợp lứa tuổi, nghe các bài hát nhạc chế lời, chơi game..). Con không bao giờ tự mua cho bé và cho bé tiếp xúc với những cái đó nhưng vì con ở chung cư nên các bé hay gặp nhau và trao đổi với nhau Thầy ạ. Ban đầu khi thấy vậy con nhẹ nhàng khuyên nhủ nhưng bé không nghe, tỏ ý bất mãn và khó nói hơn ạ. Sau đó vài lần con có sân và nói to tiếng với bé thì bé lại to tiếng hơn với con. Lúc đó con hiểu là con sân là không đúng rồi, giờ con không sân với bé nữa mà mỗi khi bé như vậy con lại lặng lẽ rải tâm từ đến bé Thầy ạ. Con cũng không can thiệp quá sâu vào chuyện bạn bè và những việc bé làm nữa vì thấy như vậy chỉ làm cho con thêm mệt và mẹ con căng thẳng thêm ạ. Con chỉ lo làm việc con và rải tâm từ đến bé thôi ạ. Con cũng đang có ý định chuyển về sống nơi nào gần với thiên nhiên, xa các thiết bị điện tử… thì sẽ giúp cho bé hơn ạ. Xin Thầy góp ý giúp con để con sáng suốt hơn thưa Thầy. Con xin cảm ơn và đảnh lễ Thầy ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, có thời gian con rất tinh cần hoan hỷ học pháp, đọc sách, nghe pháp thoại… nhưng gần đây con không có sự tinh cần đó nữa, con gần như là dừng lại, chỉ đọc chỉ nghe một số bài tình cờ đến với mình, hình như con cần sự lặng lẽ để chiêm nghiệm chính mình hơn, gần giống như là con không muốn tìm kiếm ở bên ngoài nhiều nữa, con thực sự muốn khám phá nội tâm của mình, cũng có đôi khi con cảm thấy cô đơn, như không có điểm tựa… có vẽ như là con đã buông bên ngoài nhưng chưa có được nội tâm ổn định bên trong. Xin Thầy cho con một lời sách tấn trong giai đoạn này, con kính tri ân Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con cảm ơn Thầy nhiều ạ. Xin Thầy chỉ dạy thêm về cách thưởng phạt đúng lúc với bé giúp con với ạ. Vì trước đó con cũng cùng bé xem xét và đưa ra nội quy phù hợp cho cả nhà cùng tuân thủ. Nhưng sau cùng bé cũng vẫn tỏ ra không vui và tìm mọi cách để phá vỡ ạ. Con nghĩ thưởng phạt chỉ là hình thức bên ngoài nếu như bé chưa được trải nghiệm những mặt trái khi phá vỡ nội quy thì cũng vô ích ạ. Vì vậy nên giờ con tự nhủ con nên đặt hết niềm tin vào Pháp và Pháp sẽ biết cách giúp bé thay con ạ. Con chỉ lo việc con và rải tâm từ cho bé, cho bé cơ hội nghe pháp hằng ngày thôi ạ. Con hiểu vậy có được không ạ? Con xin cảm ơn Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời