Câu hỏi:
Thưa thầy, Con sống thuần chay vì không muốn sát hại ai, không muốn bất kỳ ai vì mình mà chết hoặc đau khổ. Bình thường, con côn trùng nào vô nhà, con cũng dùng cách nhẹ nhàng nhất bắt lại, đem ra ngoài thả. Khi quét nhà, con cẩn thận sợ quét trúng con kiến hay nhện, lỡ gãy chân hay làm chúng bị thương. Rồi khi quét rác bụi lại, để đó một lát, chờ tụi nó lỡ có bị quét vô thì có thời gian bò đi chỗ khác, rồi mới hốt. Mỗi lần có một bầy kiến vào nhà, con đều chờ vài ngày hoặc 1-2 tuần, vì có lẽ trời sắp mưa, tụi nó cần chỗ tạm trú. Thường sau đó là tụi nó bỏ đi. Lần này, mấy tháng trời, tụi nó không những bỏ đi mà kéo vô càng ngày càng đông. Bữa con tình cờ nghe một thầy giảng, nói nếu mình nói với tụi nó thì tụi nó sẽ có thể dọn đi. Con cũng thử. Nói vài lần, không thấy thay đổi mà còn đông hơn. Cuối tuần vừa rồi, con đành phải quyết định dọn dẹp. Con pha nước dấm với dầu peppermint (bạc hà) để phun. Không phải phun một lần mà phải tiếp tục phun để tụi nó biết nơi này nguy hiểm mà dọn đi. Mỗi lần phun như vậy, con thật cảm thấy đau lòng, nhưng con không có cách nào khác. Tìm trên net, họ cũng chỉ dùng kiểu này, còn không thì dùng thuốc diệt côn trùng bằng hoá chất. Mỗi lần phun tụi nó, con lại hối hận. Thấy tụi nó ngoi ngóp trong nước, con lấy mẩu giấy cố vớt tụi nó đem ra ngoài. Nhưng chỉ có thể khi tụi nó bị như vậy mới chịu leo lên mẩu giấy. Nhưng lại không cứu được bao nhiêu. Con không biết mình làm đúng hay không. Con vật gì cũng muốn sống. Họ vô nhà cũng chỉ vì kiếm ăn. Họ có gia đình, có bạn bè. Con cảm thấy mình thật tàn nhẫn. Làm sao giải quyết những tình huống như vầy, thưa thầy?
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời