Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính! Lần này là lần thứ 2 con viết thư cho Thầy. Lần trước con đã được thầy trả lời thấu đáo về vướng mắc của con trong việc kiểm soát cơn sân. Con lại im lặng và chiêm nghiệm những lời Thầy dạy và tự soi lại mình. Thầy ạ, Con là một người ít bộc lộ cảm xúc và đặc biệt rất ít khóc. Nhưng không hiểu sao khi đọc tuyển tập thư Thầy gửi học trò, con không cầm được nước mắt và thấy thương Thầy hơn bao giờ hết. Con chưa bao giờ được gặp Thầy, nhưng không hiểu sao con luôn thấy như Thầy đang ở trong con, đang động viên và dõi theo con hàng ngày, giúp con soi sáng sự thật và sống đầy tình thương với nhân loại. Con vẫn nhớ Thầy hay nhắc nhở Phật tử trong các buổi giảng pháp: Không có Ông Viên Minh nào hết, đừng nhìn vào ông Viên Minh. Mới đầu con nghe có vẻ hơi bất hợp lý, không viên minh, không có gì hết, nhưng lại rất viên minh. Con đã nhận ra: Viên minh chính là là hơi thở của con, Viên minh là khi con đang đi trên đường chợt mỉm cười khi thấy một anh thanh niên dắt tay bà cụ qua đường, viên minh là mỗi khi đối mặt với nghịch cảnh cuộc sống, con vẫn định tĩnh trong lành đón nhận, tình cờ người đi đường bị ngã, mình nâng họ dậy bằng ánh mắt trìu mến đầy yêu thương, đó chính là viên minh… Là khi mình làm 1 người anh tốt, sẵn sàng nhường phần cơm cho các đệ ăn, mình ăn rau, sẵn sàng vác những viên đá rất nặng, để các em nhìn vào học theo, chỉ biết dành phần thiệt về mình để người khác được sướng, 1 người huynh thương yêu các đệ hết mình và tràn đầy tình cảm vô bờ bến, đó chính là viên minh. Là khi mình làm 1 người thầy với bao nhiêu học trò cần mình cho lời khuyên, mình sẽ cặm cụi thức khuya đêm hôm dốc hết tâm can tình cảm để cứu rỗi họ, đó chính là Viên minh đấy. Là khi trên đường đời gặp bất cứ ai, địa vị thấp hay cao, mình cũng ân cần cư xử với họ bằng lòng chân thành và sự trong sáng, đó chính là viên minh… Là khi mình dành tình thương bao la chân thành cho cả cuộc sống này, đó chính là Viên minh. Dường như có lúc con bất lực ngôn ngữ khi con định gửi thư cho Thầy, vì biết nói gì đây khi Thầy là chân lý, là sự thật, con còn biết nói gì đây! Nhiều lúc con chỉ ước trong 1 buổi thuyết pháp, con kiếm 1 góc xa xa, ngồi im lặng nhìn thầy và mỉm cười, điều ước giản đơn quá phải không Thầy. Con thầm cám ơn tạo hóa đã cho con gặp được Thầy, con chúc Thầy sức khỏe tốt thầy nhé!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ Thầy ơi! Cứ mỗi lần con khổ đau thì con chỉ biết khóc lóc sau đó dăn vặt và tự trách bản thân mình nhưng rồi cái sai vẫn cứ lặp đi lặp lại. Cứ mỗi lần như vậy con lại mở pháp thoại của Thầy lên nghe như một chỗ dựa để bám víu. Nhưng giờ đây con nhận ra, con không thể tiếp tục như vậy được nữa vì rồi Thầy cũng phải ra đi. Nên nếu con cứ xem Thầy như một chỗ dựa tinh thần thì con chỉ làm bản thân mình ngày càng yếu đuối hơn và pháp thoại mà Thầy chỉ dạy là để con có thể thấy ra sự thật và đối diện với sự thật chứ không phải trốn tránh. Con muốn được ghi ra những điều này để bản thân con từ nay khi khó khăn đau khổ con sẽ quay trở về lại thực tại đối diện với sự thật đau khổ đó chứ không trốn tránh rồi dựa dẫm vào Thầy nữa. Con xin trân thành cảm ơn Thầy !

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, Đầu tiên, xin cảm ơn Thầy đã dành thời gian đọc qua thư con. Kính mong Thầy khai thị, liệu con có nên lòng thành xin lỗi người mà con đã làm tổn thương, cho dù biết lời xin lỗi không giúp làm đầy lại ly nước đã đổ. Con không chắc người đó có vì lời dao kiếm của con mà nặng lòng hay không, nhưng con biết nếu đổi lại là mình, con chắc chắn sẽ rất tổn thương. Con với người đó không còn trong quan hệ luyến ái, nhưng vì chưa buông bỏ được, nên tuy không còn thường xuyên trò chuyện, bản thân con vẫn thỉnh thoảng xem người đó sống thế nào. Một lần, biết được dường như trong lòng họ có điều chi lấn cấn, con đành mở lời thăm hỏi trước. Người ta đáp lại lời của con bằng một thái độ trân quý, rằng không phải ai cũng có thể nhìn ra được sự lấn cấn đó ẩn trong mấy hình ảnh tươi vui. Thưa Thầy, con vốn không ưa mấy lời bỉ ngọt đó, nên một phút quản tâm sân không tốt, con để sự giận lấn mất sự minh, thế là buông mấy lời bỉ sử. Người ta phản ứng rốt cuộc chỉ mỉm cười, cuối cùng cảm ơn con gon ghẽ. Thưa Thầy, con biết con sai rồi. Con tự vấn lòng mấy bữa nay, vốn sai thì phải nhận sai, nhưng con chần chờ không biết có nên xin lỗi. Không phải con sợ quê sợ nhục, mà vì con dự lời nói không lấy lại được, xin lỗi cũng bằng thừa. Nhưng con không chịu đựng được, cảm giác tội lỗi khi chính con gây nên sự muộn phiền cho người con vẫn còn thương. Vậy, kính mong Thầy từ bi độ lượng, khai thị cho con thấy đường chánh nẻo tà. Kính chúc Thầy nhiều sức khỏe, Con

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Khi gặp nhiều loại khổ đau, phiền não thật nặng ký mà có phẩm chất sống tự lực, có tâm hồn mở rộng, vị tha, sẵn sàng đối diện với tất cả để vượt qua và điều cốt yếu bậc nhất là gặp được lời Phật dạy, lời khai thị của bậc Thầy thì sẽ thấy viên kim cương trong ta vô cùng trân quý, sống với nó đúng đắn nên nó ngày càng bóng sáng lên một cách tự nhiên. Khi viên kim cương đủ sáng thì cũng đủ khả năng sống ung dung tự tại trước bất kỳ bão tố nào của cuộc đời. Con vô cùng biết ơn Thầy đã chỉ cho con trở về sống được với tâm rỗng lặng trong sáng (viên kim cương) và con linh cảm thấy con đường tiếp theo như trên để Thầy cho thêm lời chỉ dẫn ạ.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, con đã hiểu về “chuồn chuồn bay” là như thế nào rồi. Con ăn cơm, đầu như cái hộp nhạc hát mấy bài hát quen thuộc, chợt bên trên là cái thấy. Con thấy sự phân tách rõ ràng không lẫn vào nhau giữa chúng. Và con thấy rõ mình đang nhai gì nếm gì. Dù kéo dài không lâu nhưng con đã thấy rõ ràng. Khi ăn trái bắp con cảm nhận rõ từng hạt, không vội vàng, vẫn theo sát tâm mà vẫn thấy mình đang ăn gì, xong khi nào, ăn tới cái gì. Con đã thả lỏng hơn chút xíu trong việc nhận biết và con thấy sự tự nhiên không căng thẳng như lúc trước. Đã lâu con mới ngồi thiền lại, không mong cầu, tự nhiên vô tâm, tuy không có gì đặc sắc nhưng con thấy mọi chuyện thật nhẹ nhàng. Vậy là xong. Giờ con không nao núng việc giác ngộ hay chưa như trước giờ nữa. Việc gì tới cứ tới, mình vẫn âm thầm quan sát thân tâm. Con chợt nhớ lời thầy dạy “Học đạo quý vô tâm”. Giờ đây con mới thấm thía. Con cảm ơn thầy rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính mến! Thầy có chỉ bốn nguyên lý thiền. Khi hữu sự thận trọng, chú tâm, quan sát. Còn mấy nguyên lý sau con quên, mong thầy nhắc lại. Con xin cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy ạ! Thầy ơi cho phép con được trình pháp và mong thầy chỉ dạy a! Từ ngày con nghe pháp của Thầy cũng như thực hành theo những lời chỉ dạy đó, con thấy tâm mình đã có sự chuyển biến rất lớn khi đứng trước những được mất, hơn-thua, giận-hờn, vui -buồn… trong công việc cũng như gia đình Thầy ạ! Con xin tri ơn thầy nhiều, và giờ đây con cũng phát nguyện mong muốn được một ngày nào đó được xuất gia gieo duyên để có cơ hội tìm hiểu và tu tập cho thân tâm tinh tấn chánh niệm tỉnh giác được trọn vẹn hơn. Con xin có một số câu hỏi xin Thầy chỉ dạy thêm: 1, Mỗi buổi sáng cứ 4 giờ con dậy hành thiền (ngồi, đi, nằm), và cả nghe kinh Pali. Nhưng khi ngồi thiền được khoảng 10 phút thì con hay bị trạng thái buồn ngủ kéo đến, con lại dậy đi hành thiền, khoảng 10 phút lại ngồi thiền thì trạng thái buồn ngủ có đỡ, được 20-30 phút thì con lại chuyển sang nằm thiền, và niệm chết buông xả (vì con có nghe thầy giảng trong pháp và viết trong cuốn con đường hạnh phúc). Con hành như vậy có đúng không xin thầy chỉ dạy cho con ạ? 2, Như môt vài lần con đã trình với Thầy rồi bây giờ chướng ngại trong tu tập của con rất lớn là vợ con, mỗi lần con đi chua về là hầu như vợ con không thích và nổi sân lên, cứ mỗi lần con đưa chủ đề này ra phân tích mong cho vợ con hướng đạo… là một trận gây gỗ ồn ào nhà cửa (chủ yếu là do vợ con) vì bản thân con luôn thức tỉnh trong những lời nói và hành động của mình. Việc này cứ tái diễn rất nhiều lần. Con cũng đã chia sẻ và hỏi các sư, các sư đã khuyên bảo vợ con nhưng cũng không ăn thua và đã khuyên con nên viết thư hỏi Thầy và nhờ thầy giúp đỡ cho vợ chồng con ạ! Con xin tri ơn thầy rất nhiều, mong thầy thân tâm an lạc ạ!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, Khi con định làm một việc gì đó, con quan sát tâm mình và nhận ra tác ý của con có ý muốn thỏa mãn nhu cầu nào đó của bản ngã. Con dừng lại và không thực hiện hành động đó nữa. Ngừng lại như vậy có đúng không thưa thầy? Hay cứ tiếp tục làm nếu nó không gây hậu quả gì quá nghiêm trọng rồi quan sát tâm khi đó (có người nói với con như vậy), nhưng con nhận thấy khi trọn vẹn với thân tâm thì sẽ có khá nhiều việc làm, lời nói không còn cần thiết nữa. Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Thầy, xin Thầy chỉ dạy cho con được hiểu hơn cách quan sát thân thọ tâm pháp, vì khi con làm việc gì thường chú tâm tuyệt đối vào công việc đó và con nghe Thầy giảng làm như thế chưa phải là sống trọn vẹn với hiện tại. Con bạch Thầy xin Thầy dạy cho con biết thực tập đúng nghĩa về cách sống trọn vẹn với thực tại, ví dụ khi con đang ngồi tụng kinh thì việc biết rõ về thân thọ tâm pháp là thế nào và con chỉ quan sát riêng con hay phải biết rõ về cả những việc đang diễn ra trong chánh điện ạ? Con cũng xin Thầy chỉ cho con biết rõ hơn về cách quán pháp vì con cũng chưa hiểu rõ là quán pháp bên ngoài hay là pháp được lưu lại ở trong tâm và mọi thời gian trôi qua con chỉ quán một pháp đang diễn ra hay là phải biết đủ cả bốn pháp một lúc? Dạ con ngu muội không hiểu rõ cách tu tập, con cúi xin Thầy từ bi chỉ rõ cho con. Con xin thành kinh tri ân Thầy. Nam Mô A Di Đà Phật

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, Thầy cho con hỏi là thứ 4 này con bất tịnh thì có đến chùa nghe Sư Hộ Pháp tụng và giảng kinh Chuyển pháp luân, được không? Con cám ơn Thầy và xin lỗi đã làm phiền Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời