Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy cho con hỏi Sau khi chết thì cái gì đi đầu thai khi mà không có linh hồn ạ, con thấy có rất nhiều trường hợp vong nhập liệu có phải đó là do linh hồn khác vào xâm chiếm 1 thể xác. Vì con có nghe thầy giảng cấu tạo con người là đất nước lửa gió hư không và tánh biết thì không cái nào đi đầu thai được mà đạo Phật lại nói có luân hồi đầu thai, đạo thiên chúa thì nói mỗi người đều là linh hồn phạm tội bị giam cầm trong xác thịt, mỗi người chỉ sống 1 lần rồi linh hồn bị thiên chúa phán xét lên thiên đàng hoặc xuống địa ngục nhưng nó lại mâu thuẫn với những em bé mới sinh đã chết thì phán xét sao được. Con đang mơ hồ kính mong thầy khai sáng ạ

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con Kính Xin Đảnh Lễ Thầy! Thầy ơi hôm nay con chạm đến “Tánh Không” khi con bước đi với đôi chân trần. Con chợt thấy là không có mình luôn có chỉ là do đất nước lửa gió hư không và tánh biết do duyên mà hợp và cũng từ duyên mà tan đâu còn gì phải nói nữa đúng không Thầy ạ. Cái chân đế thì muôn đời vẫn vậy chỉ lặng lẽ nhìn Pháp đến và đi. Mong Thầy hoan hỷ khai thị thêm cho con. Con xin cảm ơn Thầy con chúc Thầy thật nhiều sức khỏe và lúc nào cũng được an vui!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Hôm qua con có hỏi thầy nhưng chưa thấy thầy trả lời cho con, nay con gửi câu hỏi lại mong thầy khai thị giúp con Tâm con người ví như sóng biển lúc nào cũng dao động (Trong bài giảng con cũng nghe thầy giảng là tâm sinh diệt liên tục) vậy nói tâm tĩnh lặng là cái gì tĩnh lặng thầy (Con cũng đọc được trên trang web này nói là tâm ko sinh ko diệt) Con cám ơn thầy

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô phật con bạch thầy. Con thực hành chánh niệm tỉnh giác trọn vẹn với thực tại. Nhưng con thấy thực tại có nhiều thứ lôi kéo tâm con quá. Ví dụ như con ăn, con cũng muốn trọn vẹn với việc ăn, nhưng trong lúc ăn không chỉ có ăn không thôi mà mắt con vẫn thấy sắc tai vẫn nghe ý vẫn khởi lên lôi kéo khiến con không trọn vẹn được hoàn toàn, mà con cảm nhận mùi vị thức ăn một vài giây rồi có âm thanh gì bắt tai tâm con lại duyên theo…. Hoặc con có ý nghĩ hay có điều băn khoăn trong cuộc sống nên ngay cả khi ăn tâm con cũng bị ý niệm đó khởi lên kéo đi. Có thầy nói thiền minh sát tuệ là lấy mọi đối tượng làm đề mục quan sát chứ không cần phải ép mình tập trung vào đối tượng bắt buộc nào cả. Nên con nghĩ có phải là lúc ăn nếu vị giác là đối tượng nổi bật thì mình thấy ngay trên đó, còn khi ăn mà có âm thanh nổi bật lên mình vẫn biết trên nó luôn chứ không cần ép mình phải ở lại cái với việc ăn. Tức là cứ để nó đi đâu thì đi nhưng nó đi đâu mình biết nó ở đó là đc. Hay ý đang có suy nghĩ nào quá mạnh thì mình cứ nghĩ nhưng nghĩ trong cái biết chứ ko nghĩ miên man mê mờ thì cũng đc. (nhưng lúc nghĩ thì con lại quên việc con đang ăn rồi ạ) không biết con hiểu thế có đúng ko. mong thầy chỉ cho con biết rõ hơn ạ Và điều thứ hai con muốn hỏi. Mắt tai mũi lưỡi thân ý, pháp đến thì thấy biết rõ ràng. Nhưng đó là những lúc mình thụ động theo cảnh tự nhiên. Nhưng trong cuộc sống có những suy nghĩ những quyết định và những lựa chọn cần suy nghĩ thấu đáo mới quyết định được. Thì những lúc đó con nên sử dụng cái thận trọng chú tâm quan sat như thế nào để không bị đi lầm vào vọng tưởng. Ví dụ con cần suy nghĩ để quyết định giữa hai sự lựa chọn con cần phải nghĩ xem nếu mình chọn lam điều A thì sự việc sẽ diễn ra như này như này… Còn nếu chọn làm điều B thì mình sẽ như này… Nhưng con không biết dùng cái thận trọng chú tâm quan sát như nào cho đúng. Tức là con không biết khi suy nghĩ con đang thận trọng chú tâm quan sát hay là đang bị cái ảo tưởng của bản ngã vẽ ra cho con. Thưa thầy mong thầy khai thị cho con hiểu Con thành kinh tri ân thầy. Con chúc thầy sức khỏe ạ Nam mô bổn sư thích ca mâu ni phật

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Từ ngày con biết mục hỏi đáp của trang TTHT này, con thường xuyên theo dõi và học hỏi được rất nhiều lợi lạc. Ở đây Thầy vẫn kiên trì để chỉ cho mọi người nhận được tánh BIẾT của mình để THẤY rõ pháp thực tại và sống thực với pháp mới hết khổ. Chỉ có Đức hạnh vô ngã- vị tha như Thầy mới làm được. Mong sao Phật giáo có được nhiều Thầy như thế!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi. Quay trở lại với câu hỏi cũ cách đây vài hôm con hỏi thầy về dạ xoa đó ạ. Thầy bắn 1 mũi tên trúng luôn 2 đích đấy ạ. Thầy biết không? ngoài trải qua những pháp môn tu tập khác nhau trong quá khứ, con cũng có duyên với cả huyền thuật thầy ạ. Con đã từng chứng kiến và trải nghiệm những vấn đề mà nó cứ như phim tôn ngộ không vậy thầy ạ. Con cũng có những người bạn có pháp thuật kì bí mà con cũng thấy nửa tà nửa chánh, những điều đấy thực sự làm con nghi hoặc và đôi khi thấy phiền não thầy ạ. Phải chăng vì có duyên với huyên thuật pháp thuật nên con đã mời dạ xoa quỷ đói ma đói theo mình ạ. Con hiểu sự vi tiếu trong câu dạy dỗ của thầy đối với chúng con. Nhưng con vẫn bị nửa tà nửa chánh thầy ạ, và con chưa thoát ra được thầy ạ. Con thành kính đánh lễ và tri ân thầy. CON NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy. Thưa thầy vợ con hỏi thái độ sống với thực tại là như thế nào. Con xin chia sẻ đạo trên nguyên lý mà con đã thấy. Sống với thực tại là sống với cái thực. Sống với cái thực có 2 phần: Phần nhận biết và đối tượng của sự nhận biết. Phần nhận biết chính là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Đối tượng của sự nhận biết là tất cả, kể cả tâm. Như vậy trong khi đi mà trọn vẹn tỉnh thức với cái đi tức là trọn vẹn tỉnh thức với những cái thực đang có, đang diễn ra. Đó là vận động của thân, cảm thọ của thân, mắt thấy sắc, tai nghe âm thanh… Đó là những cái có thực, đang diễn ra. Như con thấy khi nội tâm thanh tịnh không có những tạp niệm, vọng niệm thì chỉ còn tánh biết cùng với cái đang diễn ra là một trong một sự vận hành. Cho nên cũng không có ai đang chánh niệm tỉnh giác. Mà sự chánh niệm tỉnh giác bây giờ có thể tạm nói là thay thế cho buông lung, thất niệm, bất giác. Tuy nhiên luôn có một sự ngăn che trở ngại cho thái độ chánh niệm tỉnh giác xuất hiện đó chính là sự sinh khởi của bản ngã. Cái hay mà pháp đã sắp đặt đó là bản ngã thì không bao giờ có thể trọn vẹn được với thực tại. Nó muốn hiện hữu thì nó phải khởi lên (Thiền định cũng là một hình thức khởi lên rồi tự đóng băng). Mà khi nó khởi lên thì nó sẽ xuất hiện dưới dạng pháp ảo (hình ảnh, ý niệm về một sự việc, con người gì đó chẳng hạn) những cái này biểu hiện rõ nhất là tập khí. Hoặc nó chớp nhoáng phản ứng trên những thông tin mà mắt thấy, tai nghe thu nhận được. Tóm lại toàn bộ những cái mà được nhận biết thông qua hoạt động của bản ngã là cái bóng chủ quan của pháp chứ không phải là pháp thực. Tánh biết thì trọn vẹn với cái thực đang là còn bản ngã thì ngược lại khởi lên, nhận biết, đánh giá, ghi nhận rồi diệt đi, cái này nối tiếp cái kia sinh sinh, diệt diệt. Tóm lại: Lấy một ví dụ là dễ hiểu nhất. Khi không có việc gì làm, buông xả, thư giản thì tánh biết sẽ tự động trọn vẹn trên cái cảm nhận về thân đang là, những cảm thọ đang là, hoặc có tâm khởi lên nhưng tâm cũng chỉ là một pháp sinh diệt giống như những cảm thọ vậy thôi cho nên tâm cũng đang là. Khi tâm không còn khởi lên sinh diệt, che lấp nữa thì tánh biết sẽ tự động trọn vẹn với pháp thực đang là. Lưu ý: Khi có một cảm thọ đau khởi lên và nhận biết đó là đau chân hoặc là một cái đau đang khởi thì đó cũng là nhận thức qua khái niệm của lý trí rồi. Cứ để yên cho tánh biết thuần túy quan sát sẽ thấy ra là có một cái ta đang nhận biết về một cảm thọ đang xảy ra. Còn nếu là tánh biết thuần túy biết thì nó đang như thế nào thì nó như vậy không cần phải khởi lên, đặt tên, nhận biết gì cả. Mở rộng ra trên thân thọ tâm pháp thì là sống với thực tại. Về nguyên lý con cũng chỉ thấy tới đây thôi. Con xin cám ơn thầy đã đọc. Con xin chào thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin phép hỏi Thầy: – Thầy có giảng hãy cảm nhận và quan sát Pháp như nó ĐANG LÀ là đủ. – Vậy khi đói, ĐANG LÀ là đói, Vậy mình phải có ý niệm CHO LÀ: rằng mình phải đi ăn, chứ không chết đói sao. – Vậy khi mình phản ứng với pháp đâu chỉ đơn thuần là ĐANG LÀ đúng không Thầy, phải có CHO LÀ, PHẢI LÀ… thì mình mới thích ứng được với Pháp đang diễn ra đúng không ạ ? – Con cảm ơn Thầy nhiều ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy, Thưa Thầy, con xin cảm ơn Thầy vì nhờ Thầy con hiểu ra được nhiều vấn đề mà trong tâm còn thắc mắc. Bây giờ con đã biết mọi khổ đau thực sự đến là để cho con học bài học của con và tự nhiên chấp nhận đó xảy ra với tâm nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tuy vậy, trước giờ con có một khổ đau rất lớn là rất dễ nổi sân với mẹ con, có thể đó là từ những vết thương trong quá khứ lúc con còn nhỏ mà không thể chữa lành được. Thời gian vừa rồi, con không nói chuyện với mẹ khoảng 6 tháng mặc dù ở chung nhà. Nhưng khi nghe Thầy giảng, con tự nhiên thay đổi, con không còn chấp và giận nữa. Con cũng nói chuyện lại được với mẹ. Nhưng như sáng nay, con lại nổi cơn giận lên. Con nhận thấy có sự tiến bộ là con chỉ nói một vài câu rất ngắn thể hiện là mình đang giận nhưng sau đó quan sát lại được tâm, con không nói nữa mà giữ nó trong lòng, trọn vẹn với nó thì từ từ cơn giận lắng xuống rất nhẹ rồi những kỉ niệm trở về, cả những khi mẹ đánh mắng hay chăm sóc cho con lần lượt hiện lên. Con để tự nhiên vậy rồi khóc vì thấy là mẹ thương mình mà. Lúc đó con thấy thương mẹ hoàn toàn chứ không giận mẹ chút nào nữa. Đó là lúc ngồi một mình trong phòng. Nhưng sau đó, khi nhìn thấy mẹ con thì tự nhiên tâm sân con lại nổi lên. Dù không nói ra thành lời nhưng con cảm nhận sự khó chịu đó rất rõ. Bây giờ con nên để tự nhiên như vậy rồi chú tâm quan sát, có sao thì biết vậy hay như thế nào ạ? Thứ hai là, con biết mẹ con bản ngã cũng rất lớn. Cả cuộc đời, đối với mẹ chưa một ngày nào là không khổ đau, không vì chồng thì là vì con cái. Mẹ nói chồng không nhậu nhẹt, đánh đập thì mẹ sẽ không khổ, con cái nghe lời thì sẽ không khổ. Mẹ lúc nào cũng chấp vào quá khứ những điều mà người khác gây ra cho mình mà không thấy hiện tại họ đã thay đổi như thế nào. Con biết mẹ cứ nghĩ vậy thì cả đời mẹ sẽ khổ đau. Nhưng con chỉ có thể cứu con ra khỏi khổ đau thì mới mong cho mẹ con thấy được nguyên nhân phải không Thầy? Con mong được Thầy khai thị. Con cảm ơn Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, lúc trước con hay ép bản thân mình vô khuôn cái này tốt cái kia xấu thấy rất ức chế, nhưng giai đoạn đó tham dục nhiều nên dù sao cũng có những lợi ích nhất định. Về lâu sau nghe thầy giảng con thấy ra là chính nhưng vẫn thấy tự mình đang can thiệp, giải quyết. Tuy nhiên, giai đoạn sau, sau khi thấy tự nhiên như bị trôi dạt theo duyên và có gáo nước lạnh mà pháp dội cho tỉnh. Chợt thấy mình chẳng cần phải nỗ lực gì nữa, cứ tự nhiên trong mọi trường hợp, chỉ cần thấy thôi, còn chuyện tu tới đâu hay ra sao là chuyện của pháp. Con xin cám ơn thầy.

Xem câu trả lời