Thầy kính,
Con xin hướng tâm đến Người với lòng tri ân sâu sắc, nhờ những lời Thầy khai thị mà cái đầu đầy đặc những tưởng là, cho là, muốn phải là, mong sẽ là của con nó dần dần vỡ ra. Nhiều khi con thấy ngỡ ngàng sao chúng con lại may mắn thế, gặp được minh sư! Con kính chúc Thầy thật nhiều sức khoẻ, trụ thế thật lâu, để thêm nhiều người nhận được phước báu ấy ạ!
Kính bạch Thầy.
Hôm nay là ngày Nhà giáo Việt Nam, mặc dù Thầy đã siêu việt khỏi ngôn ngữ và hình thức thế gian, con vẫn xin phép nhân dịp này thành kính bày tỏ sự tri ân vô cùng đến Thầy. Pháp của Thầy chỉ dẫn đã khai thị rất nhiều cho con thời gian vừa qua. Con cũng thành kính tri ân các chư vị đi trước đã tích luỹ cơ duyên để con may mắn gặp được khai thị của Thầy.
Kính chúc Thầy có chuyến đi hoằng pháp ở Úc mạnh khoẻ ạ.
Kính thư.
Kính bạch sư. Trong kinh Đoạn trừ lậu hoặc, Đức Phật có dạy nhiều pháp để hành như Đoạn trừ, né tránh, thọ dụng, tri kiến, tác ý, phòng hộ… Trong các bài Pháp thoại sư thường dạy: Phải thấy rõ và trải nghiệm với các pháp như nó đang là mà không khởi tâm động dụng theo ý định của bản ngã. Vậy thì có sự đồng nhất giữa hai ý trên không và pháp hành sẽ như thế nào thì mới xuyên suốt? Kính mong sư khai thị.
Chiêm nghiệm để thấy rõ sự thật những gì đang trải nghiệm chính là tinh tấn chánh niệm tỉnh giác khi trải nghiệm thực tại thân thọ tâm pháp đang là. Vì vậy khi tinh tấn chánh niệm tỉnh giác hay thận trọng, chú tâm, quan sát thực tại đang là đã bao hàm tri kiến, phòng hộ, kham nhẫn, trừ diệt rồi. Còn thọ dụng chính là chơn chánh giác sát (cách nói khác của thận trọng chú tâm quan sát) khi thọ dụng y phục, vật thực, sàng toạ, thuốc ngừa bệnh. Và khi đến những nơi nguy hiểm có rắn rít, muỗi mòng, thú dữ, mưa nắng v.v… thì lại càng phải thận trọng chú tâm quan sát hơn nữa mới có thể thấy rõ mà tránh né.
Kinh Tứ Niệm Xứ chỉ nói tinh tấn chánh niệm tỉnh giác khi đang trải nghiệm thân thọ tâm pháp là con đường duy nhất đưa đến giác ngộ giải thoát không lẽ cũng mâu thuẫn với Kinh Đoạn Trừ Lậu Hoặc? Tại sao đức Phật không dạy Bāhiya Kinh Đoạn Trừ Lậu Hoặc mà chỉ nói “trong thấy chỉ thấy, trong nghe chỉ nghe, trong xúc chỉ xúc, không có bản ngã Bāhiya trong đó” thôi, mà Bāhiya cũng chứng ngộ đạo quả A-la-hán?
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy, có phải trong niệm pháp nếu như thấy mình có sự trói buộc với đối tượng đó thì cũng chỉ để yên cho cái của tánh biết thấy sự trói buộc đó một cách lặng lẽ mà không can thiệp.
VD: Con có tình cảm với một người, nhưng không được đáp lại và con thấy được mỗi khi nhìn thấy hình ảnh hoặc đối tượng đó con có cảm giác đau khổ, nhói đau, như vậy là con đang bị trói buộc đúng không ạ? Và giờ con phải nhẫn nãi để đối diện với cảm giác đau khổ này bằng cách chỉ lặng lẽ thấy cảm nhận cảm giác đó cho dù lúc đó bức bối, bất an, đau khổ như thế nào có phải không ạ? Và việc của con là cứ lặng lẽ cảm nhận những cảm giác như vậy mỗi khi thấy đối tượng đó, còn việc khi nào những cảm giác đó hết là để cho Pháp? Con xin cám ơn Thầy!
Phải. Con chỉ cần quan sát, lắng nghe, cảm nhận trạng thái bức xúc đó thôi mà không cố giữ lại hay loại trừ thì bức xúc đó sẽ tự biến mất đúng với sự vận hành sinh diệt của pháp. Nếu con cố loại trừ nó, nó sẽ ẩn sâu trong tiềm thức và gây tác hại bất ngờ về sau.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con đã về từ nay không đi nữa
Sống chan hoà với thể tánh trong con
Mọi pháp sanh con thấy biết rõ ràng
Và ngay đó con xả luôn tại đó.
Trong khi lạy Phật nội tâm con bỗng lưu xuất bài thơ trên, con tu Phật theo trên có đúng pháp không ôn. Con nhờ ôn giúp con. Con cảm ơn ôn.
Sādhu lành thay! Đó chính là lưu xuất tự chân tâm, tu như vậy rất đúng!
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con chào thầy!
Sau nỗi đau một lần suýt mất mẹ. Hôm nay con vừa chứng kiến một học sinh lớp 11 mà con dạy hàng ngày mới chết vì có uống rượu và bị tai nạn giao thông. Con cũng đã rưng rưng khi nghe tin. Con đến nhìn mặt, rải tâm từ cho cháu. Qua đây lại càng thấy được ai cũng vậy kể cả gia đình và con cái của mình hằng nâng niu và cả chính mình, cả việc mình cũng thỉnh thoảng uống rượu say. Con định hát bài “một người nằm xuống” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nhưng không biết có làm buồn thêm cho xã hội hay không. Trong tâm con muốn hát, chỉ muốn vậy thôi, lúc hát có khi cũng muốn khóc thầy ạ. Nếu còn sống ngày nào, con cố gắng làm những điều tốt nhất cho xã hội này, nếu được con chỉ cho người khác tỉnh thức!
Vậy thầy ạ!
Sādhu lành thay! Mỗi một biến cố là một bài học để thấy ra vô thường, khổ, vô ngã con nhỉ.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy cho con xin hỏi?
Con hiểu cái chết theo nghĩa bị động và chủ động của người bình thường như thế này, ví dụ khi xe đang chạy mà mình đâm đầu ra xe tự tử là chủ động, còn như xe vô tình tông vào mình mà chết là bị động phải vậy không thưa thầy?
Kính bạch Thầy! Con từng nghe các vị Sư đọc câu kinh này: “Imam Buddharūpam adhiṭṭhāmi”. Mỗi lần con thắp hương trên bàn thờ Phật, con thường niệm câu kinh trên. Niệm như vậy có đúng không? Rất mong Thầy hoan hỷ chỉ bảo. Con thành tâm cám ơn Thầy!
Câu này được đọc khi quý sư chú nguyện tượng Phật, từ đó đọc kinh lễ Phật mới đúng. Khi quý sư nhận một tấm y mới cũng phải chú nguyện “Imam cīvaram adhiṭṭhām” rồi mới mặc được. Nếu tượng Phật đã được chư Tăng chú nguyện rồi thì con chỉ đọc kinh lễ bái Tam Bảo thôi, không cần đọc lại câu đó nữa, nhưng nếu con muốn đọc cũng không sao.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, không chỉ khi biến cố đến mới thấy ra. Gần đây con liên tục thấy ra sự vô thường của vạn pháp. Một số có thể là tưởng, nhưng phần lớn là chiêm nghiệm.
Con thành kính tri ân Thầy.
Thưa thầy con có đọc được thầy trả lời một đạo hữu như thế này: “nhưng nhờ thấy ra tánh tướng thể dụng của các loại tâm nhân duyên sinh diệt mà phát huy Hậu Đắc Trí “. Con chưa hiểu “phát huy Hậu Đắc Trí” là thế nào ạ?
“Hậu đắc trí” là trí được phát huy nhờ trải nghiệm chiêm nghiệm sự thật. Thí dụ lần đầu thấy cục lửa con thấy như nó là, đó là “căn bản trí”, sau đó nhờ trải nghiệm con biết lửa nóng, lửa có thể đốt cháy, có thể nấu nướng v.v… đó là “hậu đắc trí”.