Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, con có nghe Pháp thoại của Thầy và đọc những lời dạy của Thầy trên trang Yenlang.net. Trong đó Thầy có dạy: “Chính sự tỉnh thức từng giây phút với thân tâm mới là cách duy nhất vượt khỏi lòng tham muốn, kể cả lòng tham muốn cầu toàn. Giác ngộ ra sự bất toàn chính là giác ngộ hoàn toàn đó, con có biết không?” Con học và ứng dụng vào đời sống, cụ thể là công việc làm ở văn phòng. Cấp trên của con thường xuyên có những yêu cầu không hợp lý, sau một thời gian trao đổi và làm việc thì có được bằng chứng là yêu cầu không hợp lý luôn ạ. Con biết đây chỉ là cái sai ở tục đế thôi nhưng cách làm việc này vẫn ảnh hưởng đến công việc của con hằng ngày, làm cho mọi việc chậm trễ, phải sửa đi sửa lại một vấn đề theo những mong cầu thay đổi liên tục của chị ấy. Và khi con có ý kiến thì chị ấy vẫn bảo vệ quan điểm, con hiểu được chỉ là cái tôi của chị ấy đang lên tiếng thôi. Những lúc như vậy con có cảm giác khá khó chịu và thường dành thời gian để chăm sóc cảm giác, cảm xúc và tâm trí mình. Con có thể nghỉ ngơi một lúc, uống trà hay đi dạo, sau đó thì con thấy tâm tư lắng dịu hơn. Con biết là con cần thực tập thận trọng-chú tâm-quan sát thường xuyên, không để ngoại cảnh hay tập khí làm lớn mạnh tham sân si trong con. Con hiểu là sự bất toàn trong đời sống cũng là điều kiện để mỗi người tự học ra bài học giác ngộ của mình thôi. Nhưng Thầy cho con hỏi là con có nên góp ý một cách xây dựng, bằng lời ái ngữ để giúp cho việc tương tác giữa chị ấy và con được trôi chảy hơn không ạ? Hay cứ để cho sự bất toàn diễn ra như vậy và tiếp tục làm việc không hiệu quả như vậy ạ? Con biết là chỉ khi con phải thật tĩnh lặng thì con mới lên tiếng và chỉ nên góp ý vì cái chung chứ không để bảo vệ bản ngã hay chứng minh mình đúng ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Con nhận thấy là trong con có 2 thái cực đối nghịch nhau khi con đến cơ quan làm việc. Một là con cảm thấy yêu thương tất cả mọi người, khi đó con nhiệt tình làm việc hoặc có thể làm những việc được cấp trên chỉ định dù không đồng tình cách làm vẫn thấy không vấn đề gì vì đó là nhiệm vụ của mình. Hai là con thấy sự làm việc máy móc, vô bổ, chống đối hoặc là thấy tham làm trong một số người, rồi con nhìn thấy mọi người cứ bị cuốn đi trong công việc, trong cuộc sống, chưng ra những bộ mặt khác nhau, những thái độ khác nhau để ứng phó với nhau. Khi đó con thấy con người thật buồn cười, tự đưa ra những quy tắc rồi mọi người cứ làm theo những quy tắc ấy như cái máy đã được lập trình sẵn (quy tắc về ứng xử, về đạo đức,…) và rồi con người cũng phán xét nhau dựa trên góc nhìn cá nhân vào những quy tắc ấy. Những lúc như vậy con lại chỉ muốn tách mình ra khỏi xã hội, vì trình độ tu tập của con vẫn còn non kém nên vẫn còn bị chi phối vì ngoại cảnh. Thưa thầy, hai trạng thái tâm ấy thường xuyên thay thế cho nhau. Thưa thầy có phải tâm con thường xuyên dao động như vậy vì con đang có cảm giác yêu – ghét không ạ? (Cảm giác thứ nhất làm con yêu thích, cảm giác thứ hai con không thích) Thưa thầy con nên nhận định như thế nào cho đúng ạ? Con xin cảm ơn thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy trong việc học hành con có nhận ra 1 điều là chỉ cần bản thân mình nhiệt tình nhận thức rõ chính mình và hàng ngày tận tâm chiêm nghiệm những điều hay, cảm nhận nó thì bản thân mình sẽ ngày càng tiến bộ phải không thưa thầy? Con xin cung kính chúc thầy thân tâm an lạc ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy dạo gần đây tâm tư con không ổn định, con của con đang bị bệnh, Tây y gọi là rối loạn tâm lý, bé có nhiều suy nghĩ hành động không như thường lệ, học hành không tập trung. Con đang rối bời trong tâm tư, suy nghĩ. Con lo lắng lắm Thầy ạ, kính xin Thầy chỉ bảo dùm con, con nên làm gì để giúp cho bé nhà con ổn định tư tưởng, hành động để học hành ạ? Ngày đêm con vẫn niệm Phật, cầu xin Người giúp con nhưng chắc Ngài chưa nghe thấy Thầy ơi! Thầy giúp cho con vài lời khuyên để con tỉnh ngộ ạ, con kính tạ ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Khi con đang suy nghĩ thì suy nghĩ ngưng con khởi lại suy nghĩ thì lại ngưng lại tiếp. Sự ngưng bặt đó có phải là chánh niệm không? Sự khởi động lại suy nghĩ trên có phải là ái dục không? Kính mong Thầy giảng cho con!

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con có 1 vấn đề thắc mắc xin thầy chỉ bảo giúp con ạ. Đêm qua khi ngủ vai bên phải của con đau nhức chịu không nổi, nhức ở trong xương tủy, còn đầu thì cũng nhức. Con thấy khó chịu vô cùng, sau một hồi con chợt nhớ đến lời thầy dạy là phải trở về trọn vẹn với cái đang là, cảm nhận nỗi đau chứ không phải chống đối lại. Vậy là con buông lỏng người ra để cảm nhận cái đau, con buông lỏng chỉ vì mong muốn cho hết đau thôi. Sau đó con lại nhận ra mình làm như vậy cũng chưa đúng vì còn có ý đồ muốn hết đau, mình chỉ buông lỏng, cảm nhận trọn vẹn cái đau đang diễn ra chứ không được có ý muốn gì vào hết. Con chợt nhớ đến lời thầy dạy là phải tự nhiên và vô tâm. Thưa thầy con suy nghĩ và hành động như vậy đã đúng chưa ạ, xin thầy hoan hỷ giải đáp giúp con ạ. Và thầy ơi, cơn đau hôm qua thật không dễ chịu chút nào ạ. Sau khi cơn đau lắng dịu xuống trong con có cảm nhận là cơ thể này sao mỏng manh nhỏ bé thế. Con xin thầy từ bi khai thị giúp con ạ. Con kính xin đảnh lễ thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Phân vân rất nhiều, con mới dám mạnh dạn viết gửi Thầy vì con biết rất nhiều người khác đang cần sự hướng dẫn của Thầy hơn con, mà con thì cũng không biết viết cho Thầy như thế nào, nhiều khi con định viết hỏi Thầy rồi lại tự tìm câu trả lời, rồi lại phân vân và cứ như vậy. Một phần con tự thấy xấu hổ vì còn phạm giới (nghiện thuốc lá và hay uống rượu khi tiếp khách làm ăn kinh doanh), không xứng là đệ tử của Thầy. Duyên con biết đến Phật đạo một phần do bản tính tò mò, muốn tìm hiểu cái lạ, cái mới (từ máy móc, thiết bị… cho đến mọi sự vật hiện tượng, đến các hiện tượng tâm linh); phần khác do mẹ con bị bệnh tim (rung nhĩ), lên cơn tim đau đớn (dù đã can thiệp ngoại khoa); lúc đó có một vị thầy đông y bốc thuốc và khuyên mẹ con đọc tụng Chú Đại Bi – lời Việt. Thấy mẹ con đau mà còn phải tụng đọc âm Hán Việt của bài Chú nên ngắc ngứ, khổ sở quá, nên con lên mạng tra cứu tìm hiểu nghĩa tìm cách giúp mẹ dễ dàng đọc tụng hơn… và con là người đọc tụng rất nhiều thay mẹ mong mẹ đỡ đau. Thật may mẹ con giờ không đọc tụng gì cả nhưng sự đau đớn giảm rất nhiều, thỉnh thoảng chỉ còn cảm giác mệt nhẹ và hơi khó chiu. Cuộc sống của con rất bình thường, không nổi trội, cũng không thấy gì khổ đau hay sung sướng quá, từ bé con không tôn thờ hình tượng ai hay điều gì. Rồi cứ thế, sự tò mò của con vể Phật đạo từ lịch sử, các tư tưởng, trường phái… rồi thấy thích thú khi đọc về Danh, sắc… trong Cẩm nang nghiên cứu Thắng Pháp của Ngài Sayadaw U Silananda. Nhưng càng đọc càng thấy sao Phật đạo phức tạp quá vậy, tính con thiếu kiên trì mà lại luôn khởi sinh tư tưởng phản biện mỗi khi định quyết tâm làm gì đó… Tuy nhiên, hành trình đã qua cho con thấy được hình tượng mình tôn thờ, đó là Bậc Đạo sư có trí tuệ Vô Biên, Đức Hạnh Tròn Đầy, Vô lượng Từ Bi, Đức Phật Gotama. Quan trọng hơn nữa Đức Phật, Ngài là một con người bình thường, bằng xương bằng thịt. Con quay lại tìm hiểu những điều cơ bản nhất trong Phật đạo, và con nghĩ cách đơn giản nhất là thực hành. Con tự học Pháp, hành Pháp và thực hành thiền qua những tài liệu con có được trên mạng internet. Một lần thiền, con bị rơi vào trạng thái không trọng lượng, hụt hẫng, nhưng sáng dậy rất khỏe và tỉnh táo. Một lần thiền khác, con thấy một mặt trời sáng lòa, mãnh liệt (nhưng rất dễ chịu, không chói mắt) từ trên đỉnh trán rồi từ từ hòa tan vào trong người với cảm giác rung động nhẹ dễ chịu, mát mẻ trong một một khóa thiền Niệm Ân Đức Phật – Araham do một vị Thiền sư – tiến sĩ ở Sri Lanka tổ chức. Con thấy ích lợi của thiền nên hướng vợ, con trai và con gái thực hành (may là vợ con rất tín tâm, ủng hộ). Con thấy những phương pháp đã thực hành có điều gì đó chưa thỏa đáng hoặc chưa phụ hợp với mình, con tiếp tục mày mò tìm hiểu Phật đạo để thực hành, tình cờ hơn một năm trước con có đọc một bài Pháp của Thầy, và cứ thế con cứ lẽo đẽo âm thầm theo Thầy ngày càng nhiều từ bấy đến giờ. Nghe và đọc Pháp của Thầy giảng và trải nghiệm thực hành trong đời sống, con nhận thức được một điều, ngôn ngữ thật khó mà nói đúng, diễn tả đúng với sự thật, càng khó để diễn đạt những điều mà các bậc Giác ngộ đã trải nghiệm, dù đó là ngôn ngữ nào chăng nữa. Những lời gần gũi nhất mà Thầy đã cố gắng truyền đạt còn khó cho chúng con thực hành huống hồ thứ ngôn ngữ chúng con xa lạ. Bố mẹ con rất hiền hậu nhưng lại tỏ vẻ cái gì cũng biết và không muốn nghe những điều con hiểu được và nói ra trong Phật đạo; từ ngữ, lời nói sao mà khó diễn đạt được những thứ con cảm nhận được đến thế. Khoảng 5 tháng trở lại đây con chủ yếu chỉ còn đọc và nghe Pháp của Thầy và thực hành ứng dụng trong công việc, xã hội, gia đình… Con thấy ra được vài điều trong đời sống nhưng thực sự thì con chưa trải nghiệm thực tế nào đáng kể để có thể lồng ghép được với các danh từ mà thầy đã chế định như “Rỗng lặng, trong sáng hay định tĩnh trong lành…”, nhưng con thường xuyên quan sát thân tâm trong mọi tình huống, bối cảnh (trừ những lúc thất niệm). Do nghe và đọc Pháp qua mạng từ Thầy nhiều và đặc biệt là trong mấy ngày cách ly do dịch Covid, nên cứ hễ ngồi buông xả, nhắm mắt lại là con lại thấy mình tự tâm sự với Thầy, hỏi han các vấn đề khúc mắc trong thực hành với Thầy. Rồi trong một bài Pháp, Thầy đã dạy, hãy quên hết lời Thầy đi, thế là cả 1 tuần con chỉ xem phim (con thích phim khoa học dựa trên các luận thuyết của các nhà khoa học về không-thời gian), không nghe Pháp nữa. Tuần trước, tình cờ trong một lần ngồi thư giãn buông xả trước khi đi ngủ (chúng con hay làm việc này trước khi ngủ), con mới lơ mơ trải nghiệm thực tế được một “thực thể”. Con xin mô tả vì con không biết đặt tên nó là gì ạ. Trạng thái lúc đó là con như mơ, như tỉnh. Mơ vì thấy thấy thân tâm lắng xuống, dịu nhẹ. Tỉnh vì vẫn thấy phóng tâm (các hình ảnh, ý nghĩ liên tục sinh diệt, thay đổi), các cảm giác ở cơ thể (tê, mỏi…), sự chuyển động của cơ thể khi thở, tình trạng hơi thở lúc ngắn lúc dài, lúc nhanh, lúc chậm… Thế rồi như có ai đó nhắc nhở “bạn đang tìm gì vậy và đang làm gì vậy…?” ở trong đầu, con nhận ra có một “thực thể” vẫn ở đó dõi theo mình. “Thực thể” này không có hình, không có tướng, không mùi, không màu… chẳng có gì cả, chẳng là ai cả; “thực thể” này rất vô cảm đúng theo nghĩa đen, nó chẳng làm gì cả, chẳng tác động gì khi thấy tình trạng thân tâm của con lúc đó (lúc đó con vẫn thấy cảm giác ở thân tê-mỏi, sự thở và chuyển động cơ thể qua sự thở… sự phóng tâm – vẫn đang diễn ra nhưng rất nhỏ… và các cảm giác xung quanh). Tuy nhiên, “Thực thể” này lại bao trùm tất cả, “nó” biết hết và chẳng làm gì cả, những sự thay đổi, lăng xăng chuyển động của thân tâm giờ đang nằm trong “nó” bé nhỏ và rất yếu ớt; tất cả lúc đó chỉ là một thứ gì đó duy nhất. Rồi các suy nghĩ trong đầu con phát sinh như sau: “Thực thể” này tồn tại mọi lúc, mọi nơi, mọi không gian, mọi thời gian… hay nói cách khác đối với “nó” không có gì gọi là không gian hay thời gian cả, chỉ có điều mình có nhận thức được “nó” hay không mà thôi và con còn cảm nhận thấy “Thực thể” này còn có thể biết nhiều hơn nữa ngoài thân tâm con. Cảm nhận của thân con lúc đó cũng hơi mát mát, nổi da gà nhẹ chứ không mãnh liệt như cảm giác “mặt trời” hòa vào mình như lần trước. Kính mong thầy cho con lời khuyên về nhận thức và các hiện tượng con đã trải qua để con không bị sai đường ạ! Khi nào hội đủ phước duyên, con mong được gặp Thầy! Con thành kính tri ơn Thầy! Con: Tô Toàn

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Con tìm hiểu Phật pháp theo cách nghe pháp trên mạng và nghe những bài con cảm thấy cần thiết như bài về thiền, tứ niệm xứ, bát chánh đạo, niệm thân-thọ-tâm-pháp, thập nhị nhân duyên, ngũ uẩn, lý duyên khởi… nhưng con không đọc và tìm hiểu về kinh tạng. Phần lớn những bài pháp đó do thầy trình bày, một ít con đọc sách do sư Nguyên Tuệ viết. Trước kia con nghe để hiểu nhưng lại không thiền vì không hiểu tại sao phải thiền, sau khi nghe thầy giảng về thiền thì con có ngồi thiền ngày 1 lần vì con hiểu thiền trong mọi mọi tư thế trong cuộc sống và tại sao phải thiền. Con có duyên đến với đạo Phật từ còn bé thông qua gia đình nhưng đến ngoài 50 con mới tìm hiểu theo Phật giáo nguyên thuỷ, còn trước kia gđ theo Đại thừa nhằm giữ gìn đời sống đạo đức là chính. Thưa thầy, nếu con tới với đạo như thế có đúng không và những gì con cần bổ sung trong tu tập cho có hiệu quả? Con chân thành cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Sau thời gian dài học Phật và chiêm nghiệm, quan sát thân – thọ – tâm – pháp, tối hôm qua con chợt nhận ra: Tâm thế gian gọi là tâm “bình thường” thì giống như là tâm đang nằm mộng. Tâm thế gian gọi là tâm “giác ngộ” thì thực ra là tâm bình thường. Vì “bình thường” nên thấy rõ mọi sự, vì “bình thường” nên đã đầy đủ không còn tham vọng gì thêm. Con thấy vậy có đúng chưa ạ? Nhờ Thầy chỉ dẫn giúp con. Con cám ơn Thấy nhiều ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con xin đảnh lễ và trình pháp với Thầy. Thưa Thầy vì hiện-tại không nắm giữ được nên trở về trọn vẹn với thực tại trôi chảy liên tục là hòa mình vào dòng chảy liên tục của mọi hiện tượng khách quan. Không có ranh giới giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Thời gian là nghĩa khái niệm và tánh của thời gian là sự rỗng không. Tự-do-ý-chí là một món quà vô giá. Sử dụng tự-do-ý-chí như thế nào thì học ra bài học ấy. Tự-do-ý-chí đi cùng với tham ái (e.g. ái dục, ái hữu, và ái vô hữu) thì mê mờ lạc lối trong khu rừng vô minh, lầm tưởng, bám víu và gắn một sự bền vững vào các hiện tượng. Tự-do-ý-chí thấy rõ sự sinh khởi của tham ái (e.g. ái dục, ái hữu, và ái vô hữu) là tinh tấn chánh niệm tỉnh giác, là theo bước chân của các bậc Giác Ngộ ra khỏi khu rừng vô minh. Thưa Thầy tự-do-ý-chí phải chăng chính là động cơ tiếp tục kéo và nắn hướng đi của dòng chảy nghiệp lực? Con kính xin Thầy chỉ dạy. Tánh Thuần Khiết

Xem câu trả lời