Câu hỏi:
Kính thưa Thầy! Con có một chuyện băn khoăn mãi mà không biết bắt đầu như thế nào xin Thầy chỉ dạy giúp con. Chuyện là con và chồng con đã ly hôn sau rất nhiều những cãi vã và hiểu lầm. Do lỗi của con cũng có mà do anh ấy cũng có. Không hiểu sao từ bé đến lớn con cứ bị loanh quanh với những câu chuyện tình cảm rồi bây giờ cũng dính mắc vào đó. Bản thân con lại là 1 người đa nghi hay suy nghĩ. Con đã tự nói với bản thân mình sau khi trải qua nhiều sóng gió trong cuộc hôn nhân chồng con không còn yêu thương con nữa nên cũng nguôi ngoai nhưng con không thôi trách móc mình, trách móc cuộc đời. Con cứ nghĩ mãi và đặt hàng loạt câu hỏi. Giá như con xinh đẹp hơn? Giá như con giỏi giang hơn? Giá như con là người hiểu chuyện hơn? Rồi tại sao người ta hạnh phúc còn con thì không thể? Hàng ngày cứ dày vò, đè nén khiến tâm con đau khổ mà không thể thoát ra. Lúc nào nhìn lại mình thì lúc đó phần nào đó trong con lại nghĩ ra 1 cái gì đó để không nhìn nhận sự việc đó nữa và rồi khi qua đi lại đau khổ lại dằn vặt. Thưa thầy! Làm cách nào để con có thể an yên mà lắng nghe chính mình được hả Thầy? Làm sao có thể để những tâm sân hận ghen tuông đó biến mất hả Thầy? Con mong Thầy chỉ dạy giúp con.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời