Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con có một thắc mắc với lòng mình từ lâu. Con nhận ra là trong một mối liên hệ với người khác, con không có bạn tâm tình. Mặc dù có rất nhiều người bạn yêu quý con, muốn con đi chơi cùng, chia sẻ cùng họ… nhưng con lại cảm thấy con không muốn. Và chuyện thường xảy ra tiếp theo là con từ chối họ bằng một cách nào đó vì đơn giản là con cảm thấy không vui khi đến đó hoặc con chẳng được lợi ích gì từ việc tới đó khi nghe nói chuyện, nghe ca thán… Đôi khi con băn khoăn giữa việc đó có phải là con ích kỷ hay không? Con có nên cởi mở với mọi người hay không? Càng ngày con càng nhận ra là có những người bạn dễ thương nhưng dần dần con với họ cũng xa cách hơn vì con không dành thời gian cho họ. Đơn giản là con chỉ muốn khi nào cần thì sẽ giúp nhau hết sức, còn nếu không thì thôi. Ngoài ra con cũng có một cảm giác về mình rất lạ. Khi có người thân bị mệt đang ở cấp cứu. Lúc khám xong xuôi, con sắp xếp một người thân trông dùm rồi sau đó con đi ăn sáng. Lúc ngồi ăn sáng con thấy nắng chiếu qua tán cây rất đẹp, bóng sáng, lấp lánh. Con tự nhiên nhìn lại mình thấy có gì đó hơi kì kì. Lẽ ra con nên lo lắng, nhưng sao con vẫn có những cảm giác kia. Con xin thầy cho con lời khuyên và chia sẻ với con. Con thật lòng cảm ơn thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông, Ngôn ngữ có lẽ không diễn đạt hết được sự biết ơn của con đối với Sư Ông, con là người ngoại đạo biết đến đạo Phật được vài năm nhưng quãng thời gian đó con cũng chưa thật sự hiểu đạo Phật là gì, những việc con làm con nghĩ là tốt vì mình không cầu phước không cầu danh nhưng sau này khi thực hiện chánh niệm theo lời dạy Sư Ông con mới thấy được cái bản ngã của con nó lớn thế nào; rồi quá khứ, ảo tưởng, nghi ngờ, sự vô ơn… Con cứ gửi câu hỏi liên tục, Sư Ông luôn từ bi với con dù con chưa từng gặp Sư Ông, dù con vẫn chưa xác định được thật sự con đường mình muốn đi, nhưng trong cuộc sống hằng ngày mỗi lúc con thất niệm con buông lung con thật sự thấy có lỗi với ơn đức của Sư Ông, con biết bản thân con yếu đuối dính mắc rất nhiều, nhưng con sẽ tinh tấn, xin Sư Ông luôn khỏe mạnh, sống thật thọ. Con xin đảnh lễ Sư Ông.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ sư ông ạ. 1/ Kính thưa sư ông, con thật sự cảm thấy hối hận với sự bế tắc do con tạo ra cho con. Con cảm thấy rất may mắn khi kiếp này gặp được sư ông. Mong sư ông khai thị cho con nên có nhận thức như thế nào cho đúng trong sự bế tắc này để có thể tùy duyên thuận pháp học ra bài học ạ. Con đã dần dần nhận ra được sự sai lầm tai hại kinh khủng của con trong thời gian qua do cái tôi của con quá lớn. Con cảm nhận và linh cảm mình sẽ hối hận và sẽ sống cuộc sống vô nghĩa. Con thành kính biết ơn sư ông, con thật may mắn khi kiếp này được gặp sư ông. 2/ Con vẫn hay bị ám ảnh về người đó và nói ra mỗi khi có hiện tượng khiến con liên tưởng. Mỗi lần vậy xong con lại hối hận vì lại tạo nghiệp ạ. Con phải làm sao để loại bỏ sự ám ảnh này thưa sư ông? Xin sư ông từ bi khai thị cho con ạ. Con xin thành kính đảnh lễ sư ông ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thày xin cho con hỏi ạ. “Tri kiến lập tri tức vô minh bổn, Tri kiến vô kiến tư tức Niết-bàn!” Câu này có nhiều sự kiến giải khác nhau, nhưng xét theo quan điểm pháp hành Bốn niệm xứ là, trong thấy trong biết mà cho là ta thấy ta biết chính là vô minh, còn trong thấy chỉ thấy trong biết chỉ biết vắng mặt cái ta thì chính là Niết-bàn. Như vậy phải không ạ? Con xin thành kính tri ân Thày.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy ! Con có duyên được biết đến Phật Pháp, trong quá trình tu tập con có một thắc mắc kính mong Thầy giải đáp và cho con lời khuyên ạ. Con đọc được rằng : Tâm của chúng ta đều vô thường, lúc chạy chỗ ni lúc chạy chỗ kia; giống như những đám mây trắng trên bầu trời xanh, chỉ cần quan sát nó, khi những đám mây trắng ấy tan thì bầu trời xanh chân lý sẽ xuất hiện; nghĩa là ta chỉ cần quan sát những cái tâm tham sân si ấy thôi mà không phóng túng theo nó không chống đối nó. Con muốn hỏi, vậy thì chủ thể mà quan sát những đám mây đó là gì ạ ? Có phải là một cái Tâm khác phải không ạ ? Con thắc mắc câu hỏi ni đã lâu, nhưng chưa thật sự hiểu được ạ. Mong Thầy giải đáp giúp con ạ. Con xin đảnh lễ Thầy. !

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính gửi Thầy, Con có sự thấy như vầy: sự buông xả đến đâu tùy vào trí tuệ đến mức nào. Sự khổ đến là giúp mở ra trí tuệ. Muốn thấy khổ thì cần tỉnh giác, thường biết. Vì vậy, tỉnh giác để thực chứng sự khổ, nếu hoàn toàn thực chứng sẽ hoàn hảo trí tuệ, dẫn đến buông xả hoàn toàn. Hiện tại con chưa buông hoàn toàn, nhưng suy nghĩ trên có đúng đường không Thầy? Con thành kính Pháp và sự tận tình của Thầy

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính chúc sư Ông thật nhiều sức khỏe ạ. Xin sư Ông giúp con làm thế nào khi ngồi thiền để tâm không bị vọng tưởng, buông lung ạ. Kính cảm ơn sư Ông ạ

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Khi nào suy nghĩ này gọi là quán tưởng, khi nào suy nghĩ kia gọi là trạo cử, phóng dật ạ? Con cảm ơn Thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con đang gặp phải một tình trạng rất khó chịu. Từ trước đến giờ con luôn bị cảm xúc chi phối nhiều, con chỉ đeo đuổi những thứ khiến con thấy kích động và vui thích, con cho đó là đam mê của mình, và đó cũng là những thứ duy nhất con kiên trì đeo đuổi được, trong khi các hoạt động và công việc con không thích thì con thường né tránh. Con nhận thấy mình có tánh si mê khi tìm đọc một vài quyển sách. Câu hỏi con muốn hỏi thầy là dạo gần đây con cảm giác như con bị điên vậy ạ, những cảm xúc khó chịu khi con tiếp xúc với cảnh, các yếu tố bên ngoài cứ nổi lên trong con, lặp đi lặp lại không biết làm thế nào để đối phó. Con đã làm nhiều cách như thiền, cảm nhận nó nhưng nó vẫn lặp lại, liệu đây có phải là vô minh của con không ạ? Làm thế nào con mới diệt được nó mà không làm cho nó tái lại nữa? Con cảm thấy mệt mỏi vô cùng, mong thầy giúp con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính đảnh lễ Thầy! Từ lúc Thầy rời châu Âu lần cuối đến nay cũng đã hơn 2 năm trôi qua. Năm nay lại có vấn đề của đại dịch nên con cũng không có cơ hội được về quỳ dưới chân Thầy. Cũng có thể do vậy mà những lời dạy của Thầy lại hiện hữu thường nhật hơn trong lòng con! Mấy tháng vừa qua, sự thay đổi, xáo trộn trong sinh hoạt hằng ngày của con và gia đình cũng như bao nhiêu tỷ người khác trên thế giới – là điều nổi bật. Và cũng nhờ hoàn cảnh đặc biệt này mà những lời dạy của Thầy mới được trải nghiệm tận tình ở nơi con, thưa Thầy. Tuy chỉ cô đọng ở vài chữ “thận trọng, điều chỉnh nhận thức và hành vi”, nhưng khi ứng nghiệm với 24h mỗi ngày thì lại thật sinh động, bao la vô cùng đó Thầy ơi! Mấy tháng vừa qua, con có cảm giác như mình lột xác chính mình ngay tại cuộc sống hàng ngày, ngay tại căn nhà, góc vườn, chỗ làm việc, khu làng và với những người xung quanh, mà bao năm qua nó vẫn trôi đều như vậy. Trong hoàn cảnh dịch bệnh với nhiều thay đổi ở thói quen sinh hoạt cộng đồng, gia đình và cá nhân: vẫn từ nền tảng “thận trọng” và “điều chỉnh”, con tiếp tục trải nghiệm sự tự xoay xở ở trong lòng, để ứng ra những hành vi thích nghi nhất, chỉ để đơn giản là làm những việc nên làm một cách tự nhiên nhất và phù hợp nhất có thể với hoàn cảnh lúc đó mà thôi. Dù là nằm lòng đã lâu những lời Thầy thường nhắc nhở, nhưng mỗi lần trải nghiệm trước thực tại lại là mỗi thú vị khác nhau, vì sự suôn sẻ cũng như sự thiếu sót ở mỗi lúc cũng hoàn toàn khác nhau. Bao nhiêu năm nay, con đồng hành với bài kệ “tâm không làm muôn việc; công hạnh trả về không;…”, và lúc này, con lại đang được tắm mát trong bài kệ “Đúng ngọ” thật xưa của Thầy: Ta không biết đâu suối nguồn an lạc Sáng sớm ra vườn bón đậu trồng dưa Ta không biết đâu bến bờ diệu giác Đúng ngọ về chùa cất cuốc ăn trưa. Bây giờ con mới thật sự hiểu và cảm nhận được thế nào là sự hài hoà giữa tâm và thời gian vật lý, khi mà mình trọn vẹn sống một cách tự nhiên không chùn – không căng, không thêm – không bớt ở ngay thực tại này. Khi đó toàn bộ thời gian vật lý 24 giờ mỗi ngày, tự nó luôn được dùng một cách tối ưu với muôn việc khác nhau đan xen lẫn nhau, mà lòng thì vẫn sáng tỏ, nhẹ nhàng, an nhiên! Và y như lời Thầy dạy, khi chứng kiến được Pháp vận hành tuyệt đối tự nhiên, không bị cái gì thọc gậy bánh xe, không bị cái gì ăn trộm hay cướp công thì thật sự là tuyệt vời, không thể diễn tả được đó, thưa Thầy! Trước đây, con vẫn còn tự hỏi là tại sao Thầy có thể phân thân, phân tâm làm bao nhiêu công việc như vậy trong một sự sinh hoạt thường nhật vô cùng điều độ mà con đã được chứng kiến khi hầu cận Thầy. Thời gian dịch bệnh vừa qua, câu hỏi này đã được sáng tỏ rồi Thầy ơi! Đã vài lần con định viết trình cho Thầy, nhưng lòng lại bảo là Thầy bận rộn, lại phải đọc thêm tin nhắn của con thì lại thêm việc. Biết là chưa phải lúc nên con cứ để đó. Hôm nay, con cảm thấy là nên trình lên Thầy, một niềm vui nho nhỏ như niềm vui giản dị của đứa con đã có thể đạp xe đi một vòng thật xa, cảm nhận được sự cân bằng trên chiếc xe đang chạy, với người Cha đã từng miệt mài chỉ dắt nó từng bước ngày nào! Con kính tri ân và đảnh lễ Thầy, Thầy ơi! Con kính chúc Thầy thường khoẻ, an vui với những niềm vui nho nhỏ từ vô vàn đứa con Pháp ở khắp mọi nơi nha Thầy! Con Đăng

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời