Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Qua một thời gian thực hành con mới thấy thầy ạ. Công việc con đang làm có thể nói là một công việc khó, đòi hỏi phải có một mức độ sáng suốt nhất định mới có thể hoàn thành. Thường khi vào buổi sáng, con thức dậy thì lúc này tinh thần khá tỉnh táo và sáng suốt, công việc có thể hoàn thành mà không cần cố gắng gì cả. Nhưng trong quá trình làm việc con bị tích lũy kinh nghiệm thầy ạ, mà kinh nghiệm là một trở ngại lớn cho công việc này vì nó luôn đòi hỏi cái thấy mới mẻ, trong sáng để nhận ra. Thế là sau khi trải qua một thời gian thăng trầm, thành công rồi lại thất bại, con nhận ra kinh nghiệm được tích lũy vì con thiếu tinh tấn chánh niệm tỉnh giác trong khi làm. Trong khi làm mình đã quá chìm đắm mà quên mất thực tại thân tâm. Con nhận ra người đời hầu hết ai cũng vậy, ai ai cũng ở trong tình trạng vong thân và bị cuốn theo các khái niệm mà không hề hay biết. Thật là hy hữu nếu có người biết trở về với chính mình phải không thầy? Quay trở lại chuyện công việc của con, khi con làm việc đúng là khi thì phải thận trọng, khi chỉ cần sáng suốt biết mình, có khi lực lôi cuốn quá mạnh con phải tinh tấn trở về thầy ạ. Giờ con mới thật sự hiểu được những bài giảng của thầy khi ứng vào sự, thấy ra được điều này con vui quá, khoe với thầy. Năm mới con xin được chúc thầy và các sư, các ni năm mới có được nhiều tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác, tiến bộ trên con đường tu học ạ. Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ thầy! Con được bác Liễu Ngộ mời tham gia chùm thơ dâng thầy nhân xuân về và mừng khánh tuế. Con trễ nhịp với bác ấy rồi, vì con không biết làm thơ nữa, con kính thầy vui khi đọc thơ con thầy nhé: Nay xuân về muôn lối Con còn giấc mộng say Trong mơ chuyện bi hài Chìm sâu vào tăm tối Ngoài hiên Người đã đến Ô! Xuân về kìa con… Vườn xuân nhà tươi thắm Hoa Nhẫn nại con đâu? Dạ thưa con đây ạ! Màu y vàng rực rỡ Sáng ấm cả khu vườn Bửu Long tràn ngập nắng Ơ kìa sao nước mắt Cứ chảy hoài thầy ơi Thầy mỉm cười từ ái Hãy cứ khóc đi con Khổ đau làm hành trang Bước chân vào giác ngộ Kính dâng ngày Khánh tuế Góp nụ vào vườn xuân Hoa vị tha vô ngã Thưa thầy con đã về Kính ân dày muôn nhớ Thầy sức khoẻ an khang Nơi nương nhờ đại chúng Con xin dừng!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con là người trong tâm vẫn còn đang mơ hồ, chưa hiểu nhiều về Phật pháp. Nhưng con tin vào nhân quả và số mệnh. Hiện tại con đang gặp một chuyện rất phiền muộn. Con đã định tâm là chuyện gì cũng có lý do, con phải trải qua thì mới vượt qua được. Nhưng mọi thứ cứ lẩn quẩn trong đầu, rồi người khác tác động đến bằng những việc xấu khiến con không thể sống yên ổn được. Con thấy nặng nề và thậm chí nghĩ đến việc kết thúc để trốn tránh. Con phải làm sao để vượt qua khoảng thời gian này ạ? Con thật tâm muốn nghe những lời dạy bảo của thầy ạ! Con xin cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, đọc những lời chia sẻ của bạn bị bệnh về tâm thần con rất đồng cảm. Lúc đầu con cũng vậy, được công việc rồi là con thấy rất nặng rất mệt, ngày nào cũng khóc đòi nghỉ nhưng ai cũng không cho nên con không dám. Thậm chí đến bây giờ, còn mấy ngày nữa nghỉ tết rồi mà sáng dậy tưởng tượng cảnh đi làm là con thấy như bị bóp nghẹt khó thở. Nhưng nếu cho nằm ở nhà ở không thì cái cảm giác chỉ được xoa dịu ban đầu, rồi đâu lại vào đấy. Đó là căn bệnh về tâm thần tâm lý mà con và bạn có thể đối mặt suốt đời. Nhưng, con phát hiện ra, ai cũng có cảm giác này cả nếu bị áp lực chứ không phải người “tâm thần” mới bị. Nhưng con thấy may mắn vì mình bị bệnh, bị bệnh con mới thức tỉnh tu tập, sau mỗi lần sai lầm con lại tinh tấn hơn, thấy rõ được thiếu sót của mình mà khắc phục chứ không đổ hết cho nhân quả nghiệp báo mà cam chịu nữa. Con đã hiểu “thận trọng chú tâm quan sát” mà thầy đã dạy, có sự chú tâm tự nhiên đến khi lấy kem đánh răng cho vào bàn chải chứ không phải cố ý mà tập trung hay bất kỳ nỗ lực nào. Tuy nhỏ mà thật vi diệu và không phải muốn luôn luôn có mà đạt được, dù chỉ xuất hiện một khoảnh khắc thôi nhưng cũng đủ để thấy ra. “Từ bi”, “vô ngã”, “chánh niệm tỉnh giác”…. không phải là công thức để rèn luyện và không phải là khái niệm để người ta phân loại đức tính của con người. Đó là chỉ tánh “nước” mà người ta chưa thấy ra lại dùng đặt tên cho con “sóng”. Nhất là quay ra giải quyết đời sống cho tốt đẹp hơn là cái giác ngộ nơi mình, đó là con đã đặt sai hướng tu. Con đã thấy ra “đạo vị” mà pháp đem tới chứ không còn lẫn lộn với những nghịch cảnh cho là kẻ thù đang gieo rắc nữa. Kẻ thù chính bên trong tâm con, khi tâm con trong sáng thì không có kẻ thù nào tồn tại được. Gặp mặt bạn cũ, con thấy con thật may mắn, vì con không còn tôn sùng tiền bạc, địa vị hay khôn ngoan nữa. Dù họ nhìn con là dựa vào gia đình mới làm ăn được vì con biết ai cũng muốn khẳng định mình giỏi, mình có khả năng hơn người khác nên con không trách họ. Qua gặp họ con mới thấy sự ích kỷ, sự tính toán vi tế của mình vẫn còn đó và con biết con còn nhiều quan niệm tư tưởng trong đầu hình thành rất vững chắc cần được phá bỏ nữa. Nhưng thôi, con không nôn nóng nữa, từ từ cái xấu của mình sẽ xuất hiện hết để thấy mà mình không cần phải tác ý để đào bới, hay cố gắng làm cho thật đúng nữa. Kỳ lạ là pháp rất nhân từ, không bao giờ vì lỗi sai của con mà dồn con vào đường cùng cả, lúc nào cũng có lối ra khác. Năm mới kính chúc thầy thân an tâm lạc và luôn với nụ cười vi tiếu lan tỏa từ bi an lạc khắp muôn nơi và xin chúc riêng bạn sẽ thấy được ánh sáng đạo pháp luôn ở bên bạn và dẫn dắt bạn ra khỏi bóng tối nơi nội tâm như tôi đã lần mò ra vậy. Con xin cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin cúi đầu đảnh lễ Thầy! Bài thơ “Vườn Thầy” của đạo hữu Liễu Ngộ thật hay quá! Đúng như thầy nói “Giản dị mới uyên thâm”. Thầy đã ươm trồng được rất nhiều “cây” qua nhiều bài viết của các đạo hữu mà con có đọc, con thấy rất hoan hỷ và kính mừng Thầy. Con xin cảm niệm ân đức bấy lâu mà Thầy đã dành cho chúng con. Năm mới đến Con xin kính chúc Thầy sức khoẻ dồi dào! Chúc các đạo hữu thấy ra nhiều An Vui trong Pháp! Con Toàn

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính, Con chưa từng biết làm thơ nhưng những bài thơ của anh LN và nhất là những vần thơ ngắn của Thầy trả lời, đầy tình thương ấm áp và từ bi đã làm con xúc động và đã truyền cảm hứng cho con. Con xin kính dâng Thầy mảnh ghép của con trong bài thơ Vườn Thầy: Con xin là cành hoa Trong vườn xuân hé nụ Đón ánh sáng chan hoà Từ lời Thầy khai thị Xin ươm mầm hạt giống Hoa vô ngã vô ưu Từng ngày trọn vẹn sống “Đang là” một chữ “như”! Con thành kính đảnh lễ Thầy từ phương xa và kính chúc Thầy thật nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Năm mới con kính đảnh lễ Thầy trong tâm với tất cả lòng biết ơn. Nhờ mục hỏi đáp và pháp thoại của Thầy mà con thấy ra sự thật. Kính dâng Thầy cùng các đạo hữu bài thơ nhân dịp Xuân về. CHÚC MỪNG NĂM MỚI MỌI SỰ AN VUI MỌI ĐIỀU NHƯ Ý Khi tâm không ý Rỗng lặng sáng trong Thấy biết NHƯ LÀ Hoá ra NHƯ Ý

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Thầy từ Toronto Canada ạ. Con kính chúc Thầy năm mới thật nhiều sức khỏe và kính dâng Thầy bài thơ. Tết nhớ Thầy Mấy độ đông tàn xuân đến đi Nhớ lời Thầy dạy chữ “Săn ti” Dầu mai xuân động hay xuân tịnh Tịch tịnh Săn ti con khắc ghi Săn ti, săn ti, ôi săn ti Tận cùng cái Thấy nụ huyền chi Ơn Thầy khai thị vô bờ bến Xuân đến hay đi có khác gì Con tri ân và đảnh lễ Thầy

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Sư Ông, con có một câu hỏi muốn hỏi là: Tâm chỉ có thể làm một việc trong “một lúc “. Và con thấy ở những người thế hệ trước, “một lúc” này khá là lâu, họ có thể chú tâm làm việc gì đó với khả năng tập trung cao, ít bị phân tâm, xao lãng, ít bị ngắt quãng, gián đoạn mà họ không cần phải cố gắng nhiều, nó giống như là một thói quen, một kết quả có được do môi trường sống thời xưa diễn ra chậm rãi, thông tin chưa bị quá tải. Nhưng bản thân con là một người thuộc thế hệ trẻ, tiếp xúc với quá nhiều thông tin, con cảm thấy bản thân con bây giờ rất dễ phân tâm, xao lãng, mới giây trước vừa nghĩ chuyện này thì sang giây sau đã nghĩ đến chuyện khác, những thứ liên tục hiện ra trong tâm con là hình ảnh, lời nói, từ ký ức hoặc là do tưởng tượng. Dòng suy nghĩ của con như bị đứt khúc, ngắt quãng, và đan xen với nhau chứ nó không được liền mạch, rõ ràng. Nhiều khi con đang nói chuyện cũng không biết mình đang nói gì, muốn diễn tả cái gì, rồi người ta hỏi con cũng không biết người ta đang hỏi gì. Lúc nhỏ con thấy rất hạnh phúc, nhưng từ khi lớn lên con luôn cảm thấy như mình đánh mất thứ gì đó, thiếu thứ gì đó. Con mong Sư Ông từ bi chỉ bảo cho con biết tâm con đang ở trạng thái gì? Và làm sao để khắc phục điều này. Con xin cảm ơn Sư Ông ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Xin thầy giúp con giải đáp các câu hỏi 1) Con tự nhận thấy mình là một người có tính cách nhạt nhẽo, nhàm chán, ít có niềm vui, nhát gan, tự ti, thụ động… gần như tính cách con tiêu cực hơn rất nhiều so với tích cực. Chính những tính cách kể trên đã làm con đánh mất và phá vỡ nhiều thứ trong cuộc đời mình. Trước đây con đã từng rất đau khổ vì con cố gắng thay đổi bản thân nhưng dường như tập khí quá sâu dày. Càng cố ép mình thay đổi con càng căng thẳng, mâu thuẫn và đầy đau khổ. Thưa thầy, nếu con cứ quay về quan sát lại chính mình, liệu đến một ngày khi con thông suốt được tại sao ở mình lại có những tính cách này thì có phải tự động những tính cách tích cực (năng động, tự tin, vui vẻ,…) sẽ đến với con mà không cần cố gắng thay đổi mình phải không ạ? Hay con phải vừa quan sát mình và vừa cố gắng thay đổi bản thân? 2) Như vừa kể trên, do tính cách như vậy nên con là người giao tiếp kém, ít mối quan hệ. Vì vậy việc có việc làm đối với con không dễ. Nhưng đợt bùng dịch covid đang diễn ra, nhu cầu khách hàng ít lại, con là nhân viên không chính thức nên được cho nghỉ việc. Con đã buồn rất nhiều nhưng không tới nỗi quá lo lắng. Chỉ có điều khi nghĩ về việc cuộc sống ngày càng khó khăn, muốn có việc làm phải cạnh tranh với người khác nhất là càng khó khăn hơn với người yếu kém về mọi mặt như con. Nghĩ đến việc sắp tới phải CẠNH TRANH lòng con đầy mâu thuẫn giữa tốt xấu, đúng sai, nên và không nên cạnh tranh. Điều này làm con bất an, lo lắng sợ hãi về tương lai hơn. Con biết mình đang bị bản ngã lo sợ cho chính nó nhưng con không tài nào yên được. Thầy có thể cho con một lời khuyên không ạ? Con xin kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời