Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Vị khách mang tên Buồn Đau Thường xuyên đến ghé thăm căn phòng Tâm Ngày xửa, ngày xưa cửa căn phòng Tâm không đóng Không người theo dõi canh gác, chăm sóc Buồn Đau đến vui chơi, xả rác và đi Căn phòng Tâm u ám, bộn bề… Khi chủ nhà khởi lên ý muốn tu sửa quét dọn Đã đóng cửa căn phòng Tâm Buồn Đau đến gõ cửa, chủ nhà từ chối và đóng chặt cửa lại, Phản kháng, không cho vào Buồn Đau vốn quen hơi, Trở nên hung dữ Đập phá, tung cửa vào, chủ nhà không thể phản kháng nổi. Buồn đau vẫn ở, nhưng không chỉ còn vui chơi xả rác, mà còn nghịch phá nặng hơn, Để trả thù… U ám và nặng nề hơn… Ân sư tôi chỉ dạy: Hãy Soi sáng, hãy Trong lành Hãy đón khách vào và Thận trọng Quan sát,… với tâm Hân Hoan chào người bạn cũ trở về. Buồn Đau là bạn, thân nhau đã bao đời nay, sao lại đón khách với Tâm sân, phản kháng Sao không ân cần hỏi han nhau, như người tri kỉ, Bạn đến thăm, tạo cơ hội để hiểu tôi là ai, bạn là ai, chúng ta ngưu tầm ngưu mã tầm mã Hiểu nhau rồi, Chúng ta vui vẻ thông cảm nhau, bạn không còn nghịch và xả rác nữa Phòng Tâm tôi rỗng rang, lặng lẽ Bạn đi rồi phòng Tâm tôi lại Sáng Trong! Bạn ơi! Những người bạn thân khác của tôi cũng vậy Mang tên Lo Lắng, Sợ Hãi, Hận Thù, Giận Dữ Ganh Ghét, Ham Muốn, Si Mê,… Từ nay, bạn nào đến, thăm tôi – thăm căn phòng Tâm Tôi là một chủ nhà hiếu khách, và rất cảm thông, Chúng ta hàn huyên tâm sự Căn phòng Tâm tôi ngày xưa vốn sạch sẽ rỗng rang, bạn cứ đến và đi. Nhưng tôi sẽ tháo dỡ căn phòng Tâm, để trả về thành công viên khoáng đạt Chúng ta không còn cần thăm nhau, Có thể nhớ về nhau như những người Tri kỉ, Cần gặp, cứ gặp, dính mắc nhau làm chi. Trượng phu vó ngựa tung hoành, đâu cần phải dính mắc nhau như phường nhi nữ Uống chén rượu to tương phùng sảng khoái. Từ biệt nhau đời chẳng cũng khoái ru? TPHCM ngày 4/3/2021 Thưa Sư Ông, trưa nay con ngồi làm việc, cảm hứng nổi lên, làm một bài thơ (trước giờ con không biết làm thơ ạ), gửi Sư Ông để cho các câu hỏi trình pháp của con bớt nhàm chán với Sư Ông. Chỉ mất 20 phút viết bài này, chữ cứ tuôn ra. Nếu dở thì Sư Ông cũng xem như bài thơ hài hước vui nhé Sư Ông, nếu sai về nhận thức, Pháp học thì xin Sư ông chỉ dạy cho con ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, hôm nay con có trải nghiệm rất lạ, mới sáng sớm đã mệt mà chồng con nói sẽ chở hai mẹ con đi chùa và đi tham quan vòng vòng. Tự nhiên các cảm giác khó chịu như mọi ngày biến mất, chỉ còn thấy cái đau trên thân như mọi ngày mà rất nhẹ. Con chợt tự hỏi về bản chất thực của những sự khó chịu này. Có lần sinh nhật nhỏ của ba con mà con cũng mệt như vậy nhưng con hòa vào niềm vui của mọi người một hồi thì khó chịu này cũng mất và dĩ nhiên xong việc mình cần làm rồi thì khó chịu này quay trở lại như cũ. Khó chịu y như những ngọn lửa đốt đầu cổ và sống lưng, có khi con nghĩ đây là lửa địa ngục thiêu đốt vì tội trạng của mình, nghĩ như vậy có phần dễ chịu hơn và nếu nghĩ đây là cuộc chiến chống lại những kẻ phá hoại thì càng suy sụp thêm. Con thấy cái “ngã” này nó ham chơi, không ham làm việc. Lúc trước nó luôn giận dữ nhưng giờ đã hạ nhiệt rất nhiều rồi. Nên con nghĩ quãng thời gian mà con chịu đựng rất có ý nghĩa và không phí phạm chút nào. Vừa dạy dỗ bản thân lại và cũng vừa chuyển hóa được người khác một cách tự nhiên không hề có tư kiến tư dục nào cả. Thật ra con cũng sợ ngày mai rồi lại khó chịu tiếp, nhưng thôi, nhẫn đến cả đời thì giá trị vô hình đem lại sẽ càng cao. Chỉ có điều con sẽ phiền thầy và những người xung quanh dài dài mà bản ngã của con lại không muốn ai phiền lụy vì mình, không muốn mình thành người vô dụng. Nhưng giờ lại thấy nếu mình không kham nổi thì có sự giúp đỡ lại là một cái hay, có thể tốt cho mình mà tốt cho người khác nữa. Con biết sự chú ý của con, tay chân, đầu óc,… đều không do mình tự chủ hoàn toàn được, nhưng không sao, nương nhờ tánh biết và pháp thì mọi chuyện sẽ ổn vì vốn dĩ thật sự không có gì là ta, của ta hay tự ngã của ta. Con xin trình thầy, con cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư ông, Con có học và tu tập đạo Phật, qua nghe nhiều bài giảng, con nhận thấy có nhiều trường phái khác nhau trong Phật giáo. Như Nam tông và Bắc tông có quan điểm riêng khác nhau về một số vấn đề trong PG như tam pháp ấn, luân hồi, giải thoát, Niết-bàn. Thưa sư ông, tại sao lại có sự khác biệt trên, làm sao để biết đâu là lời dạy chuẩn của Đức Phật? Con xin cảm ơn!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa sư ông, con có vấn đề rất đau khổ muốn xin nhờ sư ông khai thị giúp con. Con trước giờ vẫn rất thương cha mẹ con, nhưng vì nay có rất nhiều vấn đề vì không phù hợp quan điểm, cha mẹ con có lối sống bảo thủ như ngày xưa nên con thường xuyên làm trái ý cha mẹ, khiến cha mẹ buồn, con rất buồn nhưng nếu làm theo ý cha mẹ bản thân con lại rất đau khổ vì làm chuyện mình không muốn. Liệu việc làm cha mẹ buồn, không làm theo ý cha mẹ có phải là bất hiếu không, con nên làm thế nào để dung hoà được vì dù con có nói quan điểm con ra thế nào cha mẹ con vẫn không hiểu và vẫn nhất quyết muốn con làm theo ý cha mẹ. Con xin sư ông từ bi khai thị.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, kính thưa Thầy. Con không tìm thấy cuốn Khai thị thực tại trong trang web sách của Thư Viện ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con có hơi nghi ngờ về điều này và con đưa ra ví dụ. Xung quanh nhà cỏ mọc um tùm nên con phải nhổ cho sạch và trồng những khóm hoa hoặc cây ăn quả… vì nếu con không nhổ sạch thì cỏ dại sẽ phát tán và lấn át những cây có ích. Cũng vậy khi con thực nghiệm thiền quán mà không cần làm gì chỉ trọn vẹn soi sáng thực tại và thân, thọ, tâm, pháp làm một người “vô sự” trước những vui, buồn, được, mất, hơn, thua… mọi chuyện khi đã qua thường để lại vết thương ăn sâu vào tâm thức đó là khi con chưa có lối thực hành cho tâm. Nhưng lâu nay con vẫn tập sống với sự thật của những cái thấy thực mà trong nội tâm con nó vẫn trồi lên không ngưng nghỉ rồi con rõ biết và quan sát để không bị lôi cuốn hay dẫn dắt đi quá xa mà vấn đề là nó cứ tiếp diễn bên trong lẫn bên ngoài nên con vẫn bị phiền não, rồi con lại thấy ra mình đang phiền não. Nó cứ lòng vòng và lặn ngụp giống như đang chơi trò với con vậy.” Có thật là con không hành động gì thêm nữa phải không thưa Thầy? Cũng như khi con nhổ cỏ dại xung quanh nhà cho sạch để trồng những giống cây có ích và cùng với sự thực tập nó có khác biệt gì không ạ và con có cần làm thêm gì nữa không? Kính mong Thầy cho con được rõ! Xin tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy! Đã rất lâu rồi con chưa lên đây để trình bày với Thầy! Nay con xin phép được viết ra những dòng dưới đây. Khoảng 2 năm về trước con đã từng trải qua cái giây phút là chứng nhân cho các dòng tư tưởng chạy trong đầu mình. Lúc đó thật sự tự do, con cảm nhận sâu sắc giá trị vô ngã ở thời điểm đó! Sau đó, trở lại với cuộc sống thường nhật mà con đã lơ là, bỏ bê sự chánh niệm, thỉnh thoảng vẫn quay lại được với những dòng cảm xúc! nhưng đa phần là không! con bị chi phối, lôi kéo, còn dễ dàng bị cuốn theo tham, sân, si…. Con nhận thức lại được sau đó, hoặc 1 ngày sau, hoặc cả tuần sau mới thấy mình hành xử lúc đó thật sai, xấu, ko được tốt, ko đúng lời thầy dạy!.. vâng…vâng. Lúc đó con lại nghĩ chắc do mình ko đủ chánh niệm, chắc do mình như thế này thế kia, mình phải thế này thế nọ thì mới ổn! Mãi đến gần đây, tâm trí có 1 sự kiện gì đó như nhắc nhở con, tâm trạng bất ổn, có gì đó trong đầu con phản kháng với tất cả ngôn từ, tư tưởng, triết lý sống!…nó hiện lên cảm giác hoài nghi! Những tư tưởng bất an trong đầu trỗi dậy, những ngôn ngữ sách vở hay lời dạy bắt đầu trỗi dậy, đấu đá nhau, nếu nó hiện tư tưởng xấu thì sau đó có 1 tư tưởng đạo đức nỗi lên rồi sau đó có những tư tưởng kiểu kết luận, phán xét, gán nhãn đi kèm, và đậm đặt mùi của ngôn từ!. Dù nó có hiện lên trong đầu con là: đó chỉ là tư tưởng thôi, ko phải là mày hay của mày đâu! Nhưng sự thật con vẫn mụ mị và bị chi phối bởi cái ngôn ngữ trong đầu! … Nhưng ngày hôm qua con trọn vẹn thật sự với tất cả những thứ đó thầy ạ! Thì Trời ơi! Nó có 1 cái bình an tinh vi đâu đó trong sự trọn vẹn đó thầy ơi! Tâm con hiện các sự hoài nghi hay giáo điều, thì trong đó có sự trọn vẹn với chính điều đó! Nó ko có ngôn ngữ để diễn dãi điều này! thật sự thấy và con cảm nhận điều đó, dù điều đó là gì đi nữa! ko có cái gì đúng hay sai! ko có 1 luân lý hay đạo đức gì! ko cần tốt, ko cần xấu!. Tỉnh táo, trọn vẹn với chính cái tư tưởng đó hiện lên trong đầu! Nó hoàn hảo, tự nhiên cái bình an lạ thường kèm theo đó! Ko có bất kì mong muốn gì ở đó nữa thầy ạ,! quá đầy đủ! Những cái thấy bình thường cũng khởi lên sự trọn vẹn bình an Thầy ơi! Con cũng ko biết dùng ngôn ngữ gì nữa! Thậm chí con chạy xe, con thấy và cảm nhận được cái sự “bực bội khi có ai đó chen ngang”, tự dưng lúc đó, ngay đó con thấy và cảm nhận sâu sắc đc cái bực bội đó, rồi liền sau là hành động dừng xe lại, để nhường người ta chạy! rất bình thường, và ko có 1 ý tưởng gì về “mình phải làm việc tốt” cả. Nó tự nhiên nó chạy 1 mạch theo các yếu tố phía sau!. Tuyệt diệu quá thầy ơi!. dù bây giờ có cố gắng nhớ 1 cái câu nói, hay 1 châm ngôn sống gì đó thì nó cũng vô ích nếu ko trọn vẹn với Thực tại ngay đó đang là!… Con càng thấy các điều thầy dạy quá trời đúng! vì học bất cứ gì vẫn là gài vô đầu những khái niệm, đôi khi thành đạo đức giả, chỉ có trọn vẹn, trong sáng với giây phút hiện tại mới thấy đc cái gì là cái đó! ko có ngôn từ nào diễn tả được điều tuyệt diệu đó! con cũng ko biết nói như thế nào nữa thầy ơi! Thật sự xúc động! Con rất cảm ơn, và đảnh lễ thầy! Con Nhã!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư ông. Từ ngày được Sư ông nhắc nhở ‘hãy để mọi thứ tự nhiên’ khi hành thiền, con không còn hành thiền như trước nữa mà chỉ nghe ngồi thư giãn pháp thoại – trà đạo của Sư ông là chính. Mấy hôm trước, rãnh rỗi tâm sự những chuyện hồi trẻ với vợ. Những khúc mắc, lo toan, mơ tưởng,.. con không hiểu sao thời điểm lúc trẻ con dễ dàng chấp nhận và bỏ qua; nhưng bây giờ khơi lại thì nó bùng lên như sóng cuộn nào bản ngã thể hiện nào tham nào si đủ cả. Con vẫn nghe đi nghe lại các bài pháp của Sư ông ‘thấy pháp như nó là’, con thấy ký ức sinh khởi cũng như tác động của nó lên thân và tâm. Con cảm nhận nó, đôi khi cũng bị lôi theo rồi cũng hết. Cái con không hiểu, những thứ tưởng chừng như không có giá trị đối với hiện tại sao lại bùng phát dai dẵng như vậy? Sư ông dạy thấy Pháp như nó là không phải là cái nhìn thoáng qua, vì nếu thấy sự sinh diệt của tâm thì phải thấy rõ hơn. Nhưng khi mắt nhìn thấy một đối tượng bên ngoài thì con chỉ thấy hoặc là không quan tâm hoặc là yêu/ghét do ngũ uẩn kéo theo tìm tòi hoặc bỏ đi. Có phải cái thấy đang là là cái thấy dù tâm có sinh diệt do ngũ uẩn thì chỉ thấy đối tượng tâm sinh diệt phải không ạ? Con kính xin Sư ông chỉ giúp con. Con xin tri ân Sư ông. Xin hỏi Sư ông khi nào Trà Đạo tiến hành trở lại ạ. Nghe Pháp mà thấy được Sư ông con cảm thấy dễ tiếp thu hơn. Hy vọng các Khóa thiền an cư cũng vậy thì hay quá.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ Thưa Thầy, Sau khi nhìn tâm của mình 1 thời gian con thấy nếu con ở 1 mình, ko giao tiếp thì con nhìn rõ là tâm ít khi khởi lên vọng tưởng, đang làm gì biết là đang làm cái nấy. Nhưng nếu như con giao tiếp nhiều thì hay bị vọng lại. Cuộc nói chuyện đã xong rồi nhưng nó vẫn đọng lại và nổi lên. Càng nói chuyện nhiều thì càng thấy nổi lên nhiều. Hoặc nếu nói chuyện gì với người không thân thiết là hay khởi tâm lo sợ, hoặc là hứng khởi hoặc là tự ti mà quên mất mình. Điều này giống như thuộc về tính cách của con vậy. Con cũng cố gắng thay đổi nhiều lần, muốn tự tin lên được 1 xíu nhưng dường như là không thể thay đổi được. Con cứ nhìn như vậy 1 thời gian thì có bớt vọng tưởng được không Thầy? Hay chỉ nhìn thế nào biết thế ấy là được. Có vọng tưởng cũng biết mình vọng tưởng ạ? Có cách nào giúp mình tự tin hơn được không vậy Thầy? Con cảm ơn Thầy,

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư, Con là Phật tử ở Đồng Tháp và các con ở TP HCM. Đầu năm mới con muốn đến chùa Bửu Long để được đảnh lễ Sư. Con xin hỏi Thứ 7 (6/3) hoặc chủ Nhật (7/3) con có thể gặp sư được ngày nào và giờ nào? Con thành tâm nguyện cầu ơn trên chư Phật gia hộ cho sư được Mạnh Khoẻ! Mô Phật!

Xem câu trả lời