Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy! Thưa Thầy, một ngày tâm con phóng ra không biết bao nhiêu lần đến người bạn đối nghịch của con! Con biết là con đang bị vướng mắc và phóng dật, con bắt đầu đếm coi bao nhiêu lần, thỉnh thoảng con thấy được tâm bất sinh. Khi xúc chạm với mọi người, cái ta khởi sinh thì con khổ liền, nhưng sao con vẫn chưa buông được. Con thấy được bản ngã ngũ ngầm của con, nó thật dữ dội, như biến con thành người khác khi nó khởi sinh. Có phải là do con tập nghiệp nhiều đời nhiều kiếp tích trữ lại? Con kính xin Thầy chỉ dạy. Con xin cúi đầu đảnh lễ Thầy lần thứ nhất, lần thứ nhì và lần thứ ba.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy Con tên: Trần Phú Vinh, sinh ngày 23/06/1973, Pháp danh: Tâm Thuần Pháp, địa chỉ: 18 Nguyễn Tri Phương, Thị xã Tân Châu, An Giang. Do quy định làm giấy căn cước con xin Thầy hoan hỷ cho con giấy chứng điệp quy y. Con kính tri ân Thầy. Con Tâm Thuần Pháp

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, con là con ở giữa, có 1 người chị và 1 em trai. Con có đọc sách đâu đó nói là đứa con ở giữa thường là đứa có tính cách khoan hoà vì phải “kính trên nhường dưới”. Trong công việc con cũng hay “nhường nhịn” nên cũng thuộc dạng lãnh đạo chịu “lãnh đạn” cho người khác. Con cứ tưởng đó là một đức tính tốt cho đến hôm nay con phát hiện ra là nằm dưới tính nhường nhịn của mình là 1 ẩn ức “cam chịu thiệt thòi” không nói ra thành lời. Đó là một thói quen hành xử lâu ngày “chai” lại đã tạo ra một vết sẹo tâm lý “tủi thân cam chịu”. Quan sát thêm nữa thì thấy ra là có lẽ cách mình “nhường nhịn” là kiểu được giáo dục thói quen từ nhỏ theo quan niệm gia phong đạo đức, chứ đó chưa phải là cách ứng xử “nhường nhịn” do mình tự do lựa chọn. Đây có thể là một yếu tố “ngủ ngầm” trong vô thức, mà việc con thực tập quán chiếu “thân thọ tâm pháp” đã giúp con thấy ra được sự thật và mang cảm xúc ấy lên tầng “hữu thức”. Giờ con chỉ quan sát mỗi khi nó nổi lên thôi còn khi nào nó đoạn diệt thì kệ nó. Con trình Pháp, nhờ thầy soi sáng giúp con tu tập tinh tấn. Con biết ơn Thầy. Lan Anh – Canada

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Pháp thật tuyệt vời Thầy ạ, từ lúc Pháp thử thách con và được Thầy chỉ thẳng, con đã trở về với chính mình rồi Thầy ơi! Từ đây con sẽ không quấy rầy Thầy nữa: Kinh luận, thức tri xóa sạch rồi. Ta về lại với chính mình thôi. Bát nhã, Kim cang đà quên hết. Chỉ đọc bài kinh của chính mình. Đệ tử thành kính tri ân Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch sư, Con có tóm tắt lại những gì con hiểu về cảnh giới của một vị giác ngộ. Là khi họ đạp phải một cây đinh 1) vì họ chánh niệm nên khái niệm đây là đau đớn không khởi lên. 2) vì không có khái niệm nên họ không cố dẹp bỏ nó ( không sân) 3) họ trọn vẹn với nó và hòa làm một với nó 4) khi trạng thái diệt thì họ không luyến tiếc và tìm cầu. (không tham và si mê). Và nếu không tham, sân, si và chánh niệm tuyệt đối thì vị này đang ở trong Niết Bàn. Con hiểu như vậy có đúng không thưa sư? Con kính chúc sư nhiều sức.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con kính lễ Thầy. Con học đạo, hành thiền minh sát, giữ chánh niệm tỉnh giác hàng ngày. Con sẽ làm như vậy suốt cả phần đời, còn lại, và chưa biết bao nhiêu kiếp nữa, nhưng con rất hoan hỉ mình đã có phước báu gặp chánh pháp. Trước đây con có tu tịnh độ, niệm Phật cầu vãng sanh, nhưng rồi con không niệm Phật nữa vì con thôi không khởi tâm cầu gì hết. Con không niệm Phật đã lâu rồi. Nhưng có một giấc mơ làm con băn khoăn quá. Thầy dạy giấc mơ là âm bản của tâm thức ban ngày. Vậy mà, vì còn tính sợ ma, hôm đó con nằm mơ thấy ma thò tay ra từ sau tấm màn nắm lấy con. Con ngủ trên ghế trong phòng khách ngay gần bàn thờ đức Thế Tôn. Con sợ quá nên la to gọi người cầu cứu. Nhưng không thấy ai cứu, con (trong giấc mơ) bất giác niệm rất to A di đà phật, A di đà Phật… nhưng con ma vẫn không buông ra, con la to quá chồng con tỉnh giấc ra đánh thức con dậy. Thưa thầy, sao tâm thức con lại tự nhiên cầu cứu Phật Di Đà dù con không còn niệm tên ngài nữa cũng không cầu về với ngài, mà tâm thức ấy lại không “chánh niệm tỉnh giác” như con thường làm lúc ban ngày? Con cảm ân Thầy dạy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Trước đây khi biết đến đạo Phật một cách thô sơ, con đọc những ngôn ngữ Phật giáo làm con rơi vào mù mịt. Cuối cùng khi biết cách tu tập và trải qua thời gian trải nghiệm bản thân con đã nhận ra một điều: Thì ra tất cả những gì Đức Phật dạy chính là giúp người nhận ra sự thật về cách hoạt động của não bộ và thông qua đó nhận ra những quy luật cuộc sống trong vũ trụ vận hành ra sao qua chính bộ não mình. Chỉ vì ngôn ngữ mà làm cho người khác tưởng đạo Phật là cái gì đó rất cao siêu. Ví dụ, ngôn ngữ bên ngoài dùng như “cảm xúc”, “cảm giác” vừa nói ra người khác hiểu ngay. Nhưng khi dùng chữ “cảm thọ” hoặc “thọ” là lập tức người mới biết tưởng gì đó rất ư trừu tượng ạ. Con xin cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con đã quy y với Thầy và được ban pháp danh, nay quy định làm căn cước công dân phải có giấy chứng nhận Phật tử, giấy quy y Tam bảo. Con liên hệ ở đâu để được các loại giấy đó thưa Thầy, con ở Tân Châu An Giang. Con xin cảm ơn Thầy, kính chúc Thầy khỏe.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con xin trình pháp ạ! – Khi tâm con an tịnh, dù hôm đó đang lái xe trên đường, tâm con mát mẻ khi nghĩ đến thầy Viên Minh & sư Giới Đức, con cảm nhận khoảnh khắc “thông tâm” đó rất rõ (dẫu là sinh diệt khi con tập trung vào việc khác phải làm sau đó!). Đúng là cái hạnh phúc lâng lâng, an vui như đang bay trên mây vậy! Con hoan hỉ chia sẻ với thầy ạ! Ngày nào con cũng nghe thầy giảng, thầy luôn trong tâm trí con, luôn soi sáng cho con trong mỗi mỗi cái thấy của mình. Khi nào con thắc mắc mà thật cần biết, thì con tự tin mở youtube là y như rằng, 10 lần đều đúng 9, thầy khai thị cho con ngay lúc đó luôn. Nên càng đi vào đạo, càng nghe thầy giảng, con càng có TÍN sâu = càng buông, càng xả, càng vô tư, vô tâm & rồi tâm càng an vui trong mọi nẻo đường con bước. Con hoan hỉ, thầy ạ! – Con có cái thấy nữa là, khi tâm mình trong sáng, thấy rõ, biết rõ thì tự động cung kính, khiêm nhường, hiển nhiên làm bất cứ điều gì không hại mình – hại người, tự mình toát ra năng lượng từ bi làm rung động người đối diện trong từng cử chỉ, ánh nhìn, nụ cười làm họ hạnh phúc. Thưa thầy, có câu “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”, khi người ở tần số này sẽ không bao giờ có chuyện bị người âm nhập đúng không ạ? Con biết, đây chỉ là lí luận. Xin thầy khai thị cho con rõ hơn, thầy nhé! Con xin CẢM ƠN & BIẾT ƠN thầy cùng vạn người, vạn vật. Con xin hồi hướng tất cả công đức, phước đức của con: kính chúc thầy đầy đủ sức khỏe trong từng hơi thở ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con xin đảnh lễ Thầy. Nhân ngày Khánh tiết của Thầy, con cũng rất muốn viết thư chúc mừng Thầy nhưng ngại Thầy phải trả lời quá nhiều thư nên chỉ tự trong lòng Con cầu mong Thầy luôn khỏe mạnh. Hôm nay có một việc xảy ra con viết thư xin Thầy chỉ dạy. Sáng nay, đơn vị con làm bàn việc tổ chức đi du xuân cho nhân viên. Trong đó bạn lo đời sống có bàn sẽ nhờ người săn một con heo rừng để làm món ăn trong ngày đi chơi đó và mọi người ủng hộ, trừ con giữ im lặng. Ai cũng biết là con ăn chay nên chắc chắn là không tham gia vào việc này rồi. Sau đó con có gọi riêng cho bạn đó và nói rằng có thể xem lại việc đó không, vì nếu cố tình giết hại một sinh linh không hề làm hại gì đến mình thì thật là tội nghiệp. Bạn ấy có giải thích là tất cả mọi người trong chuyến du lịch trước (khi con còn chưa về đơn vị) đã rất thích món này nên đề nghị như vậy. Với tư cách là phó đơn vị, con có thể bảo bạn không làm điều đó nhưng con chỉ nói là con thấy việc đó không nên, còn quyết định là ở mọi người. Con làm vậy vì con nghĩ mình chỉ có thể kiểm soát hành động của chính mình và chỉ ra sự thật với mọi người, còn không thể làm thay ai điều gì cả. Liệu con làm như vậy có đúng không? Hay nên thực hiện hành vi ngăn cản thực sự, hay là giữ im lặng luôn mà không nói gì với bạn ấy. Chữ sống tùy duyên thuận Pháp Thầy dạy, con đã nghe đi nghe lại và thuộc nằm lòng nhưng thực sự khi vận dụng không phải lúc nào con cũng rõ ràng được. Con mong được Thầy chỉ dạy. Con cảm ơn Thầy ạ. Con, Diệu Pháp.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời