Kính bạch Thầy! Khi con cảm thấy cơ thể con mệt, con buồn ngủ nhưng con không ngủ được vì tự đi vào chánh niệm (biết rõ hơi thở, biết toàn thân,…). Con phải làm thế nào để ngủ được ạ?
Con kính Thầy chỉ bảo giúp con ạ! Con xin tri Thầy!
Đó là con chánh niệm đi kèm tỉnh thức, điều này chỉ đúng khi sinh hoạt ban ngày, tối đi ngủ thì chánh niệm nên đi kèm với buông thư tự nhiên mới được.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy! Có lần con tác ý trong lành, con thấy 2 bên tai con và trán nóng rực lên, toát mồ hôi, con vẫn sinh hoạt bình thường, đến tầm 7h tối hơi nóng chạy lên đỉnh đầu, buổi tối ngủ, con cảm thấy rõ con trong một không gian khác. Con không sẵn sàng và cũng nghe lời Thầy dạy nên con không mong muốn đón nhận hiện tượng lạ nào thưa Thầy.
Nhiều khi con bình thường, con nghĩ Đạo thôi con cũng thấy hơi nóng rực khu tai và trán. Con kính mong Thầy khai thị giúp con ạ !
Con xin tri ân Thầy!
Con thiếu yếu tố buông xả tự nhiên và giản dị vô tâm (không dùng ý chí). Có lẽ do con đã từng cố gắng hành trì quá mức không cần thiết. Buông thư thoải mái đi, đừng tiếp tục hành như thế không tốt đâu.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Dạ! Thưa sư. Con mặc dù không theo trường phái Phật giáo nào cũng chưa từng quy y tam Bảo theo lễ thế tục nhưng nhờ nhân duyên mà con đến với Phật pháp một cách dường như có sự sắp đặt sẵn từ khi con bắt đầu tiếp xúc trên không gian mạng năm 2018 tìm đến âm thầm học hỏi trên các trang hoằng dương Phật pháp cũng như các trang web chính thống của Phật giáo nhờ thế mà con biết đến và ngưỡng mộ sư bởi những giáo pháp thiết thực ngay chính từ cuộc sống thường nhật cũng như những trải nghiệm quán sát nơi thân-thọ-tâm-pháp để thấy thực tại như nó đang là chứ không phải là phản ánh hay dựng lập cái suy nghĩ thấy pháp đang là.
Thưa sư! Khi viết lên đây mặc dù con cũng muốn hỏi sư mà thực sự lại không biết hỏi gì nữa, sư có thấy phi lý chăng? Con cũng nhận rõ con không hề có sự phân vân hay nghi hoặc mà nói đúng hơn là một sự trống rỗng khó tả. Con nhận thấy và cũng cảm nhận được ở pháp sư giảng không cầu đắc hay đạt được mà thực thì chẳng gì không được nhưng không dính mắc chỗ được. Thưa sư ngày trước con mới tự thực hành thiền cũng dính mắc vào chỗ muốn đạt được, rồi sau con quán tịnh lại lọt vào chỗ chán ghét bản thân sự đời đến miếng ăn cũng bị chi phối bởi cái tướng tưởng của tâm, con đã phải dừng lại bởi nó không hợp với mình cùng đó là làm phát khởi chính những niệm tích cực để tự cân bằng bản thân, sau đó con quán tâm trên những phản ứng của tâm khi xúc cảnh mà cách thức là tự lập lên chính kẻ quán sát tâm mình như đang nhớ gì, nghĩ gì, muốn gì con thấy được mình bận rộn hơn và dần quên kẻ quán sát đó nhưng thực chất kẻ quán sát đó không hề mất đi mà chỉ là nó không hiển hiện rõ ràng như trước cũng như không trở thành chướng ngại của tiến trình quán sát tâm tự động. Đến nay con sống bình thường hoà đồng nhưng lại đơn độc trong tư duy của chính mình nhưng không phải đưa tất cả về những quan điểm khái niệm cố định bởi con thấy chính cái cố định đó là sự trói buộc, áp đặt lên người khác thay vì hòa đồng thì lại là sự đơn độc của bản thân trong cuộc sống. Mong sư có thể góp ý thêm chỉ ra chỗ khúc mắc trong đó con nghĩ hẳn không chỉ con có lẽ cũng có người cũng giống con ạ.
Kính sư!
Đơn độc vì thấy mình không tạo được mối quan hệ nào với xã hội gọi là cô lập. Nhưng đơn độc vì không còn bị ràng buộc trong những mối quan hệ ở đời gọi là độc lập. Dù tương giao với mọi người, mọi vật nhưng vẫn độc lập chính là phong thái thong dong tự tại của người sống đạo.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy. Con xem đi xem lại youtube: “Tọa đàm tinh thần Huyền Không qua các chặng đường” trên trang Ngọa Tùng Am, lần nào xem con cũng xúc động. Nghe Thầy kể chuyện, nghe tiếng Thầy cười, nghe Thầy ngâm thơ, nghe các sư thúc kể chuyện… con rưng rưng nước mắt rồi lại cười hoan hỷ. Con bỗng thấy cuộc đời này độ cho con quá đủ đầy. Con phải tạ ơn Tam bảo biết bao nhiêu cho đủ vì đã giúp con trở thành một người con trong gia đình Huyền Không, sống trong tinh thần Huyền Không. Nguyện Hồng Ân Tam bảo gia hộ cho những bậc Thầy tôn kính của chúng con luôn mạnh khỏe, để đem ánh sáng của Chánh Pháp soi đường cho nhiều chúng sinh cùng được lợi lạc. Namo Buddhaya
Sādhu lành thay! Thầy cũng rất hoan hỷ! Tinh thần Huyền Không thật tuyệt vời con nhỉ.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Con xin chào Thầy ạ!
Dạ cho con xin hỏi lúc con đang quán sát thì thấy vọng tưởng khởi lên, con biết nó khởi thì nó liền mất thì lúc đó là con ghi nhận có một niệm khởi đúng không ạ? Còn có lúc vọng tưởng khởi lên nó dẫn con đi một lúc con mới biết là vọng tưởng con quán sát lại vọng tưởng đó là định dạng nó là loại nào đúng không ạ? Con mới bắt đầu con còn mù mờ không hiểu quán sát tâm sao cho đúng, lúc thì biết là nó mất và lúc thì nó dẫn đi một lúc rồi mới biết vậy con phải quán sát tâm thế nào cho đúng ạ?
Con quan sát như thế là đúng: Khi có chánh niệm biết có chánh niệm, khi thất niệm biết có thất niệm, chỉ cần như vậy thôi.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Dạ con xin tri ân Thầy đã dạy con cách quán sát Tâm! Dạ cho con xin hỏi thêm một câu nữa ạ!
Lúc trước con quán phồng xẹp của bụng có được một trạng thái an bình an lạc hoan hỷ, con lấy cái đó dùng mỗi khi con tham sân si rất hiệu quả ạ. Nhưng bây giờ con mất cái trạng thái đó rồi, con không thể làm tâm con được yên nữa ạ. Bây giờ thì vọng tưởng và ngoại cảnh tác động vào tâm con rất nhiều con chỉ nhận biết và không cách nào định được tâm như trước, lúc sân lên con quán sát thấy thân con bực bội tim đập nhanh và khó thở, vậy con phải quán sát như thế nào để cho thân tâm con an lạc trở lại ạ?
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Quán không phải để được an lạc, mà là thấy vô thường, khổ, vô ngã.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa thầy!
Con đã thực hành sống với thực tại trong cuộc sống, sinh hoạt hàng ngày như quét nhà thì biết quét nhà, đi thì biết đi, ăn cơm thì trọn vẹn với từng thìa cơm. Thật hoan hỷ và an lạc thầy ạ. Nhưng đó là khi thực hành với những công việc giản đơn, phổ thông.
Nhưng khi con làm việc tại cơ quan thì không đơn giản như vậy vì: con phải sử dung kiến thức chuyên môn để lập kế hoạch, điều hành cuộc họp…, sử dụng rất nhiều kiến thức chuyên môn dưới dạng thông tin (trong đầu não – hay tạm cho là ảo, không thật) để cho ra sản phẩm. Điều này con nghĩ cũng giống như khi thầy đang thuyết giảng thì phải tư duy liên tục để tương tác với hàng trăm phật tử ngồi phía dưới thì chắc ngay lúc ấy cũng khó chánh niệm ngay thực tại.
Con bị kẹt chỗ này, mong thầy khai thị giúp con.
Con cám ơn thầy!
Con cứ chánh niệm tỉnh giác khi có thể, nhất là trong những việc nhỏ nhặt bình thường. Nhờ vậy chánh niệm tỉnh giác được phát huy sức mạnh gọi là niệm lực, tuệ lực. Lúc đó dù công việc phức tạp chánh niệm tỉnh giác vẫn có mặt dưới dạng sáng suốt định tĩnh, giúp con thực hiện công việc dễ dàng hơn so với khi bối rối, lo âu.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Sư Ông, gần đây con nhận ra, dù tốt hay xấu trước giờ con đều sống theo ý muốn của người khác, những gì họ cho là tốt, mặc dù con không hiểu tại sao lại tốt. Bây giờ sau khi nghe pháp con quyết định sống đúng theo những gì mình nghĩ, nhận thức của mình. Và con sẵn sàng chịu trách nhiệm về bản thân. Thưa Sư Ông, con làm vậy không biết hợp pháp không ạ.
Rất đúng. Chẳng thà sai rồi sửa tốt hơn là bắt chước cái đúng của người khác mà tự mình không biết. Giống như làm toán thì phải tự giải chứ không sao chép của người khác.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính chào thầy ạ.
Con quê ở Hà Tĩnh. Hiện tại con đang ở Sài Gòn công tác, con muốn lên chùa gặp thầy đảnh lễ. Thầy cho con hỏi sáng thứ 3 ngày 6/4 con lên chùa có gặp thầy được không ạ?
Con cảm ơn thầy nhiều ạ
Được, nhưng nên lên sớm vì hôm đó 9:30 thầy bận lễ rồi. Hoặc chiều 14h-16h lên thì tiện hơn.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa sư, con quen một người bạn trai, thì có một người đàn bà chăm sóc bạn trai con hơn chồng cô ấy, buồn vui, chửi lộn chồng, chán chồng đều nói bạn trai con nghe, khi biết con quen bạn trai này thì cô ấy ghen chửi, và dùng chiêu trò chọc tức con nóng giận, cơn nóng giận ghen của con lên thì con từ bỏ, con có biết về Phật pháp, con đã quán không đau khổ buông bỏ rồi để cho hai người đó lén lút quen nhau, con đã chia tay với bạn trai con đã bình yên thì người phụ nữ đó vẫn không để cho con yên ổn, người đó lén lút ra ngoài nghe điện thoại bạn trai đó và cố ý nói rất to cho con nghe, làm tâm con tức dao động lên nó khiến trái tim con đau buồn, xin sư chỉ giúp cho con làm cách gì để cho tâm con k dao động và bực tức nổi lên cơn ức chế đó, làm sao con đối mặt với những việc người kia cứ chọc tức con hoài đây sư. Làm sao cho tâm con nó vững k đau khổ khi cô gái này luôn cố ý mọi thứ trước mặt con cho con thấy và nghe khi hai người đó quen nhau… xin sư cho con biết cách chế ngự tâm con khi đối mặt đau khổ giúp con vững vàng hơn để đón nhận không đau buồn khi người đó chọc tức con.
Thực ra người đó đang giúp con thấy rõ mình hơn và nhận ra sự phức tạp trong những mối quan hệ ở đời. Từ đó con nhận thức đúng hơn về cuộc sống. Mọi chuyện đều có lợi cho con nếu con biết lấy đó làm bài học phát huy trí tuệ và đạo đức, sao con lại từ chối nó.