Dạ kính thầy, con đọc Vi diệu pháp nhập môn có câu: tâm của người nào đang sinh không phải đang diệt, tâm của người đó sẽ diệt sẽ không sinh phải không? Con chưa hiểu ý muốn nói gì, xin thầy bi mẫn giảng giải, con thành kính đảnh lễ thầy.
Thôi bỏ đi! Sao không soi lại tâm con đang sinh diệt thế nào mà phải nghe người khác luận?
Ngày gửi:
Câu hỏi:
1. Thầy ơi, lúc con viết câu hỏi này là lúc con vùa thực hành câu trả lời của Thầy vào hôm qua: “Theo thiền định con bỏ tâm lang thang trở về với đối tượng thở. Còn theo thiền tuệ thì chỉ cần tâm rõ biết: Khi thở con rõ biết sự thở vô thở ra, khi tâm nghĩ tưởng linh tinh con rõ biết sự sinh diệt của những tâm ấy. Khi tâm ấy diệt con rõ biết sự thở vô thở ra”
Giờ đây con không còn đối kháng hay loại trừ tâm hoang vu, linh tinh nữa, nghe lời thầy con chỉ cần biết sự sinh diệt của nó. Và kỳ lạ là sau một lúc thực tập thì con phát hiện bây giờ thời gian mà tâm đi hoang vu, linh tinh ngắn hơn lúc trước, con mau chóng nhận ra tâm đang bị lang thang và khi đó tâm này kết thúc. Nhưng cái biết của con chưa bao trùm lúc tâm đang hoang vu, mà chỉ “giật mình” mới biết. Con có đọc trong mục hỏi đáp thì hiểu đây mới là cái biết của ý thức mà thôi, chưa phải là tánh biết bao trùm suốt quá trình tâm hoang vu (tức là chưa thấy rõ “quá trình” từ lúc sinh, trụ và diệt của tâm này). Tuy nhiên con vẫn thực tập như thế, đến một lúc đủ duyên thì cái biết ý thức của con trở nên thanh tịnh và phát hiện tánh biết đúng không Thầy.
2. Thầy cho con hỏi thêm, cũng đang ngồi theo dõi sự thở vô ra nhưng một lát do cơ chế sinh lý xếp bằng nên chân bị tê. Lúc này thì thọ phát sinh và con chuyển qua rõ biết cảm thọ này như nó đang diễn ra mà không cần biết đây là cảm giác tê chân thuộc khổ thọ gì cả. Nếu cảm giác này từ từ hết thì mình cũng rõ biết nó đang từ từ hết. Nếu nó hết rồi thì trở lại sự thở vô thở ra.
Đây là chỗ thấy của con. Mong thầy từ bi giảng giải. Con đảnh lễ thầy.
Dạ kính bạch Sư Ông,
Con có một câu hỏi thắc mắc trong đời sống của con xin được hỏi ý Sư Ông.
Lúc trước con cố ngồi để mà thiền bằng các phương pháp niệm hơi thở hay niệm Buddho nhưng gần đây khi được tiếp xúc với Sư Ông thông qua băng giảng hay đọc sách Sư Ông con không còn ngồi để mà thiền nữa. Ngay chính lúc con sống sinh hoạt, học tập, làm việc một cách cẩn thận, tự nhiên, rõ ràng thì con nhận ra yếu tố thiền nó đã ở sẵn nơi con, nhưng đôi lúc con lại thấy quên đi chính mình con bị năng lượng tập khí vụng về, bất cẩn, hấp tấp kéo đi.
1.Như vậy có phải là do trong tâm con chưa đủ bình tĩnh, sáng suốt? Và liệu rằng bình tĩnh, sáng suốt có những mức độ khác nhau không Sư Ông?
2.Khi con thấy ra con quên đi chính mình ngay lúc đó con có nên làm gì với điều đó không Sư Ông?
Xin Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con, Con xin tri ân Sư Ông Sadhu Sadhu! Lành thay
Con chuyển qua hành sáng suốt biết mình trong mọi sinh hoạt bình thường là đúng. Tất nhiên lúc đầu dễ quên, nhưng khi biết quên thì trở về rõ biết là được. Mức độ chính là tỷ lệ quên và nhớ, như bầu trời sáng hay tối do nhiều hay ít mây vậy.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Dạ con xin đảnh lễ Sư Ông!.
Dạ con xin trình pháp như sau,
1. Mỗi lần con cầm ly đi bấm nước để uống, lúc bấm nước vào ly thì con thả tự nhiên để quan sát, lạ lắm Sư Ông ơi là “Tánh biết” sẽ cho mình biết được lượng nước ngang đâu là vừa đủ uống cho cơ thể của mình, lúc làm mệt thì lượng nước bao nhiêu, không mệt thì bao nhiêu, “Tánh Biết sẽ cho biết lượng nước phù hợp để uống lúc cơ thể cần, tùy theo hoàn cảnh!.
“Việc bấm nước con không tác tư ý của mình vào”
2. Lúc con làm sai, quan sát thấy là tâm sợ hãi, lúc đó tim đập mạnh, lúc con giận tâm sân nổi lên thì hai tay con run rẩy, tim cũng đập mạnh, thực ra khi con giận bao nhiêu thì chứng tỏ một điều là con càng sợ hãi bấy nhiêu!
Dạ như vậy có phải là “Tánh Biết” như Sư Ông thường giảng không ạ?
Dạ mong Sư Ông chỉ giúp cho con!
Con cảm ơn Sư Ông!
Phải. Tánh biết soi sáng sự vận hành rất chính xác có tính phản xạ tự nhiên, mà khi cố ý tạo tác lại không chính xác bằng. Khi có phản ứng của cái “ta” vào như tham, sân chẳng hạn thì liền biểu hiện trên thân, thọ rất rõ ràng như con đã thấy.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Con thành kính đảnh lễ và tạ ơn Sư Ông.
Sư Ông ơi! Sau khi con đọc sách của Sư Ông, đến chỗ tánh biết của lửa, thì con có cảm nhận rõ ràng hơn ra 1 điều mà điều này lúc trước con đã cảm nhận ra, nhưng chỉ ở mức mờ mờ, không rõ ràng. Khi cảm nhận ra được điều đó thì con thấy dù người hay vật hay bất cứ cái gì đều không sinh, cũng không diệt, mà chỉ chuyển từ trạng thái này sang trạng thái kia, ví dụ như nếu người trong gia đình mình mất thì họ cũng về với đất, cũng tan rã và ngấm xuống đất, rồi từ đất chuyển thành nhiều dạng khác nhau như có thể là dưỡng chất để nuôi cây lớn hoặc là trợ duyên cho sự tạo thành của một cái gì đó, rồi cũng tương tự quá trình đó cho mọi chúng sanh khác, mọi thứ khác kể cả đồ vật. Khi cảm nhận ra được điều đó thì trong lòng con tự nhiên khởi lên sự tôn trọng mọi thứ Sư Ông ạ, ví như khi con đi trên đất con thường cảm nhận biết đâu ba mẹ mình hay ông bà tổ tiên mình đang còn tồn tại năng lượng ngấm ngầm dưới đất, hoặc khi đứng đối diện một cái cây hay chỉ đơn giản một món đồ vật xung quanh con, con cảm nhận biết đâu cũng là ba mẹ mình hay gia đình tổ tiên mình, hoặc nhiều chúng sanh khác, đang tiềm ẩn tồn tại năng lượng ở cái cây đó, ở cái đồ vật đó, vì thực tế thì để tạo ra bất cứ một đồ vật gì thì cũng cần có năng lượng của đất của trời của mọi thứ xung quanh gửi gắm vào. Khi suy nghĩ về quá trình đó thì tâm con tự nhiên khởi lên sự tôn trọng mọi thứ, tự nhiên đặt chân đi xuống đất cũng nhẹ nhàng hơn, đứng ngắm thiên nhiên cũng cảm thấy iu thương hơn, sử dụng đồ vật cũng nhẹ nhàng và trân trọng mọi thứ hơn. Nhưng quá trình đó đối với con còn diễn ra ngắt quãng quá Sư Ông ạ, đòi hỏi con phải luôn luôn chánh niệm nghiêm túc và đặc biệt là luôn luôn nhẫn nại để cảm giác được quá trình đó nhiều hơn đúng không Sư Ông ạ.
Năng lực tu tập của con còn rất hạn chế và non nớt, con rất mong Sư Ông chỉ dạy và góp ý cho con với ạ
Con thành kính đảnh lễ và chúc sức khỏe ổn định đến với Sư Ông và các vị Chư Tăng .
Sādhu lành thay! Con suy nghĩ và thấy như vậy rất tốt!
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính bạch Thầy,
Khoảng vài tháng trở lại đây con phiền não rất nhiều, nguyên nhân chính là do sự xung đột trong chính nội tâm con. Trong ngày vì thiếu chánh niệm tỉnh giác, nên con suy nghĩ chuyện linh tinh, vọng tưởng, tạp niệm rất nhiều. Dẫn đến trong giấc ngủ khoảng từ 3h-4h sáng trở đi là vọng niệm trong vô thức tự động hoạt động khởi lên đủ mọi chuyện, và theo bản năng con thường phản ứng với nó hơn là cảm thông với nó. Điều này dẫn đến con thường bắt đầu 1 ngày với tâm đầy sân, bực bội, khó chịu, do tâm thiếu định tĩnh, sáng suốt nên con thường làm việc trong 1 trạng thái luôn bị ngũ uẩn chi phối, ai mà đụng hay nói gì đến con là con thường quy chụp và còn thổi phồng vấn đề lên, nhưng khi đối tượng bình thường thì tâm con cũng dịu xuống, qua trạng thái này con cũng nhận thấy là mình bị bệnh tâm lý, cái tâm thức của con đầy sự phức tạp, rối ren bên trong, đầy những phức cảm, con rất khó tập trung để làm 1 việc gì đó, thường tâm hay bị chi phối bởi đối tượng bên ngoài. Con phiền não và khổ sở quá Thầy ơi!
Xin Thầy từ bi khai thị cho con.
Con cũng đã tự thấy rồi đó, bây giờ sai đâu thì điều chỉnh lại. Con biết do thiếu chánh niệm tỉnh giác trong những sinh hoạt hàng ngày thì bây giờ chánh niệm tỉnh giác lại thôi.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính Thầy,
Kinh tụng Pali của quý Tăng Ni chùa Bửu long, con có thể nghe trong phòng làm việc hay phòng ngủ được không? Con cám ơn Thầy.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Con thành kính đảnh lễ và tạ ơn Sư Ông.
Sư Ông ơi! Con có thắc mắc một vấn đề ạ. Lúc con chánh niệm, con thấy được tham, sân, si nơi tâm con, với những lúc như thế con thường hít thở nhẹ một tý, và tự cười mỉm. Lúc đó con lại có cảm giác như con đang làm bạn và đứng đối diện với tham, sân, si, động thái cười thôi giúp con không có cái phán xét, hay trách cứ, hay dằn vặt gì lúc đó cả. 1 lúc sau thì con cảm thấy tham, sân , si, hóa giải và dịu lại. Cả 1 quá trình thấy và cười, rồi cảm nhận rồi dịu lại, đó là quá trình của sinh và diệt đúng không Sư Ông ạ?
Con cũng cảm thấy khi thực tập và cảm nhận quá trình đó nhiều lần thì mặc dù sợ sệt hay tham, sân, si gì có đến thì con cũng cảm thấy thoải mái, bình thường, chứ không như lúc trước khi tham, sân, si nổi lên là con luôn luôn nhắc nhở và tự nói với tâm là không nên, không nên như thế, rồi tự phân tích đủ thứ hại, lợi… từ đó con lại đâm ra mệt hơn ạ. Còn giờ thì chỉ có thấy và cười, không tự suy nghĩ lên thiện, mà cũng không suy nghĩ xuống ác, vậy mà nhẹ người Sư Ông ạ.
Con còn rất non kém trong việc tu tập, con luôn luôn mong được Sư Ông chỉ dạy và góp ý ạ
Con thành kính đảnh lễ và tạ ơn Sư Ông rất nhiều, con xin chúc sức khỏe ổn định tới Sư Ông và các vị chư tăng.
Con thực hành như vậy là tốt lắm. Ít người tới được trình độ này. Người tầm thường còn trong nỗ lực tu hành một cách chủ quan để mong đạt được lý tưởng phi thường. Họ không biết rằng chỉ bình thường vậy thôi mới là đạo.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
Con kính đảnh lễ Thầy ạ! Đầu thư con kính chúc Thầy luôn được an lạc, mạnh khoẻ. Con xin trình Pháp Thầy ạ.
Thời gian qua con gặp cũng rất nhiều “nghịch cảnh” từ ngay trong mối quan hệ với người thân, những lần như vậy con thấy mình nổi sân, cũng có những suy nghĩ “tự vệ” bản ngã. Và rồi con cũng học được cách lắng nghe mình nhiều hơn, rồi xả bỏ. Con cảm nhận tâm mình giờ đây thật yên bình, tĩnh tại. Con cảm ơn Thầy rất nhiều, Thầy chỉ cho con cách thực hành thật đơn giản, chỉ cần soi chiếu lại mình là thấy ra, nhờ vậy mà tâm con “ung dung trong ràng buộc”, không còn phiền não gì nữa.
Con có một vấn đề muốn hỏi Thầy, chữa bệnh tâm thì con thấy tâm mình giờ cũng an ổn mát mẻ giữa cuộc sống còn đầy những thị phi tranh chấp này, nhưng bệnh về thân như sức khoẻ thì chưa tốt, như bị lão hoá theo thời gian, mặc dù khí trong người có vẻ tốt hơn.
Cuối thư con xin kính chúc Thầy thân tâm được an lạc. Con xin kính tri ân Thầy ạ.
Sādhu lành thay! Tâm bình yên là tốt, còn có thân đương nhiên có bệnh, đó là định luật sinh, già, bệnh, chết tự nhiên, chỉ nhẫn nại là được.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thầy ơi con có vấn đề về pháp hành mong thầy chỉ dạy:
1. Trước khi ngủ con thường dành vài phút để ngồi thiền quan sát sự thở vô ra. Một hai sự thở đầu thì con thấy rõ nhưng lát sau tự nhiên quên không thấy sự thở nữa mà bắt đầu tâm đi hoang vu nhớ tới chuyện cơ quan, nghĩ chuyện không đâu ví dụ như đang ngồi thiền mà nhớ câu chuyện vừa nghe hôm trước… nhưng sau đó con lại giật mình phát hiện tâm mình mới đi phiêu du mà quên sự thở, Thầy hoan hỷ nói rõ lúc đó con nên làm gì để tiếp tục buổi ngồi thiền giúp con dễ dàng thực tập.
2. Thầy cho ví dụ về cách để rõ biết thân tâm cảnh khi nghĩ ngơi vô sự để con thực hành đúng pháp.
Thành kính tri ân thầy
1) Theo thiền định con bỏ tâm lang thang trở về với đối tượng thở. Còn theo thiền tuệ thì chỉ cần tâm rõ biết: Khi thở con rõ biết sự thở vô thở ra, khi tâm nghĩ tưởng linh tinh con rõ biết sự sinh diệt của những tâm ấy. Khi tâm ấy diệt con rõ biết sự thở vô thở ra.