Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy, Con xin phép được cúng dường tứ sự đến Chư Tăng Ni, con vừa mới chuyển khoản ạ. Kính xin Chư Tăng Ni thọ nhận và giúp hồi hướng công đức và nguyện cầu bình an cho tất cả chúng sinh! Con kính tri ân Thầy và kính chúc Thầy thật nhiều sức khoẻ, trụ thế dài lâu ạ!
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Dạ con xin thành kính đảnh lễ Thầy. Thưa Thầy, hôm trước con đọc câu hỏi + Chia sẻ của một vài bạn về mụn, nay con xin chia sẻ bài học con nhận ra từ việc con bị mụn (tính đến nay là khoảng 7 năm). Mấy bài học nho nhỏ thôi, chia sẻ con cũng thấy mắc cười lắm, mà Thầy đừng cười con nghe: 1. Chấp vào quan niệm: từ nhỏ, con có quan niệm không quan trọng vẻ bề ngoài, chỉ nuôi dưỡng tâm hồn tính cách, nên con không chăm sóc cơ thể đúng cách dẫn đến bị mụn, bệnh về da trong suốt 7 năm. Bài học con nhận được là không nên thiên về 1 quan niệm nào cả, mọi thứ cần có sự cân bằng, cả trong lẫn ngoài. 2. Khổ: khi bị mụn, thời gian đầu, con thấy vẫn bình thường (mặc dù cũng đau, sưng); thời gian sau con nghe mọi người hỏi han, chê,… con bắt đầu cảm thấy tự ti, mặc cảm. Lúc đó con mới thấy rõ cái khổ từ cảm thọ (viêm sưng đau) đếm khổ tâm lý (tự ti mặc cảm do mụn và sân giận những lời nói từ người xung quanh về tình trạng mụn). 3. Lăng xăng tạo tác: con nặn mụn, càng nặn tình trạng mụn càng nặng hơn. con tìm đủ loại thuốc, đi spa, làm đủ mọi cách, tình trạng vẫn không giảm. Có đợt, con còn dùng loại thuốc không rõ nguồn gốc, dẫn đến nám trong hơn 2 năm. Bài học con nhận ra: càng lăng xăng làm cái này cái kia, càng làm cho tình trạng nghiêm trọng hơn. 4. Nhận ra nguyên nhân: nhờ một vài nhân duyên, con chú ý đến cơ thể hơn. Nhờ để ý, con mới thấy rõ việc ăn dầu mỡ hay bò, gà, cá biển là cơ thể con sẽ ngứa ngáy, nổi mụn (cơ thể phản ứng ngay sau 0,5 – 1 ngày sau đó). Da tiết nhờn, mồ hôi nhiều, đi đường bụi, không về sinh kỹ cũng nổi mụn. Từ đó con thay đổi cách ăn uống, vệ sinh chăm sóc da mặt, uống đồ mát, thuốc giải độc gan,… cơ mà tình trạng vẫn chưa cải thiện mấy. 5. Nguyên nhân gốc rễ: Con có sân với chính cơ thể mình, tại sao đã dùng mọi biện pháp vẫn chưa khỏi. không biết ngoài nguyên nhân trên, còn nguyên nhân nào nữa không? do nội tiết tố? do tâm con hay sân giận? hay do nghiệp quả gan thận thải độc kém từ nhỏ? (ba nguyên nhân sau thì con không rõ, vì con chưa có quan sát trải nghiệm nào để biết) 6. Lại chấp vào quan niệm, và thoát khỏi quan niệm: quan niệm đó là chữa bệnh không dùng thuốc tây, chỉ thay đổi thói quen ăn uống + thuốc đông y; cách đây 2 tháng, mụn nhiều, con được 1 chị giới thiệu đến 1 bác sĩ chuyên khoa da liễu. Đợt này, con bỏ hết quan niệm, uống thuốc tây, điều trị theo chỉ định của bác sĩ. 2 tháng nay con đã giảm mụn nhiều, đến 60-70%, con mừng vì bớt mụn, và cũng mừng vì nhận ra nhiều bài học. 7. Nhiều nhân duyên: không phải hết mụn là nhờ mỗi thuốc tây, mà còn nhờ nhiều nhân duyên con đã thay đổi trước đó: vệ sinh sạch, ăn uống lành sạch, điều chỉnh thái độ, lối sống… 8. Những bài học khác: – bài học về vô thường: con thấy mụn nào cũng có một khoảng thời gian mọc, rồi lặn, chứ không mãi mãi. lúc chỗ này lúc chỗ khác, lúc to lúc nhỏ, lúc nhiều lúc ít,… vô thường lắm! – ngoài việc khổ của bị mụn, thì có một cái hay của việc bị mụn, da mặt không đẹp, đó là: không (hoặc rất hiếm) gặp trường hợp xấu, bị hại khi đi 1 mình; nên con cảm thấy khá may mắn và an toàn khi đi phượt hay đi đâu đó 1 mình. Thêm nữa là con còn có những người bạn chân tình, không vì ngoại hình mà kết bạn và con cũng biết cảm thông và yêu thương những trường hợp giống mình. Hiện tại, con vẫn đang điều trị mụn tiếp, và lối sống cũng đang điều chỉnh khá lành mạnh (đối với con). Con xin trình Thầy những điều con nhận ra từ việc bị mụn. Con cũng chia sẻ đến các bạn giống giống bài học của con. Con cảm ơn Thầy đã đọc hết đoạn dài như vầy. Những bài học con nhận ra, đa phần, là từ việc chú tâm quan sát, chiêm nghiệm, theo lời thầy dạy. Con thành kính tri ân Thầy. Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy, Thưa thầy, cho con hỏi về việc hành thiền như sau ạ: Có một thời gian con thường dậy lúc 5h sáng và ngồi thiền khoảng 30 phút cùng với một nhóm bạn qua Zoom, hoặc có khi con tự ngồi một mình và bật bài hướng dẫn hành thiền của một số thiền sư ở trên mạng lên nghe. Sau đó, buổi đêm đi ngủ con nghe như có người nói vào tai con là: “Chịu khó tu tập sẽ được sinh về cõi trời”. Xin thầy giải thích dùm con hiện tượng trên ạ. (Giờ con không còn dậy sớm ngồi thiền nữa ạ) Kính tri ân thầy.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy, Con có con gái năm nay cháu được 6 tuổi, ở nhà con thường mở bài giảng pháp cho cháu nghe cùng. Cháu thường nói với mẹ là “Con sợ chết lắm, con không muốn chết đâu”. Vậy con nên giải thích như thế nào cho cháu dễ hiểu về sinh tử ạ?
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính trình Thầy, Con xin chia sẻ cái hiểu của con với bạn đã đặt câu hỏi về sự nhẫn nại & thông qua đây con cũng mong Thầy sẽ chỉ dạy về cái thấy này của con. Thưa Thầy theo con, sẽ chia thành 2 trường hợp để ứng xử về những tình huống mà mình gặp phải: TH1: Khi gặp phải những tình huống nguy hiểm đến thân mạng thì mình phải tìm cách né tránh vì Đức Phật cũng dạy phải né tránh sự nguy hiểm hay trong Kinh Hạnh Phúc cũng có câu ”Không gần gũi kẻ ác”. Hay nhiều khi bản thân họ vốn dĩ không phải ác nhưng là người không chế ngự được cơn sân hận tức thời thì trong thời khắc đó mình nên né tránh là bảo vệ được cho cả 2 bên. TH2: Thực hành sự nhẫn nại trong các mối quan hệ hàng ngày, điều này dường như bất kỳ ai cũng gặp phải. Đây là trải nghiệm của bản thân con: Trước đây, trong cách cư xử con sẽ luôn phân định rõ ĐÚNG & SAI. Nếu con sai con sẽ sẵn sàng chịu trách nhiệm và xin lỗi nhưng ngược lại nếu người sai con cũng muốn rằng họ phải cư xử như vậy (Giờ con nhận diện được đây cũng là bản ngã muốn người khác làm giống như mình) nhưng thực tế là con gặp phải trường hợp họ không bao giờ nhận lỗi, ngược lại còn đôi co, đổ thừa lại mình luôn, phản ứng của con lúc đó là vô cùng tức giận vì sự phi lý và bị nhấn chìm trong cơn sân đó để chứng minh cho bằng được điều mình đúng. Nhưng giờ đây sau gần 1 năm học từ nơi Thầy con nhận ra là: – Càng phản kháng mình càng yếu ớt vì hao tổn năng lượng và bị cuốn vào trong sự tiêu cực của người thay vào đó sự nhẫn nại mới thực sự là sức mạnh của nội lực. Vì như Thầy đã dạy: những nghịch duyên đến với mình là để mình học về sự nhẫn nại và cũng là cơ hội để mình nhìn ra mình (cái ngã) để thay đổi nhận thức nên phải cảm ơn với những bất thuận duyên đó! – Khi đã nhận ra được như trên con tiến thêm 1 bước nữa là hòa ái, cảm thông cho họ thì mới cảm nhận được câu mà xưa nay đã nghe mà lúc đó con chưa cảm nhận được thậm chí còn cho là vô lý là “Không thể thay đổi người khác trừ phi mình thay đổi trước”. Sự thay đổi đó là sự nhẫn nại & bao dung hơn của bản thân mình! Nhờ thực hành những điều Thầy dạy mà con đã dần thay đổi và cảm nhận cuộc sống được an vui hơn xưa rất nhiều. Mong rằng nhiều người hữu duyên cũng sẽ được Thầy khai thị để sống 1 cuộc đời thật ý nghĩa! Con vô cùng tri ân Thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con xin kính đảnh lễ Thầy, Sau vài ngày tĩnh tâm và xâu chuỗi lại những lời dạy của Thầy, con nghiệm ra được 2 điều: 1. THẬN TRỌNG, CHÚ TÂM, QUAN SÁT = CHÁNH NIỆM TỈNH GIÁC LIÊN TỤC 2. RỖNG LẶNG, TRONG SÁNG = BUÔNG BỎ THAM, SÂN, SI. Những vị khác dạy cách DIỆT Thầy thì dạy lặng lẽ BUÔNG để vén màn TRÍ TUỆ. Con nghĩ, có nhiều cách để đi nhưng cốt lõi cuối cùng vẫn là con đường TRUNG ĐẠO, buông bỏ mọi dính mắc. Con viết thư này chỉ để SÁM HỐI Thầy vì trước đây con đã có sự hoài nghi về pháp Thầy. Con cung kính đảnh lễ Thầy! Con chúc Thầy luôn sức khỏe và an lạc. NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT! Con kính chào Thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính đảnh lễ thầy ạ! Hôm nay con xem video trên Facebook về lễ thọ giới tì khưu của các sư, lòng con dâng lên xúc động. Con viết bài thơ về cảm nhận của con những ngày gần đây kính trình thầy ạ. MÊNH MÔNG Ta chẳng thấy ta, chỉ thấy không Bàng bạc đâu đây giữa vô cùng Có cơn gió nhẹ cây xào xạc Thoang thoảng an yên ở trong lòng Ta chẳng thấy hoa, chỉ thấy hoa Thấy mây, thấy nắng chỉ như là Chẳng mây chẳng nắng trong tứ đại Không ánh hoàng hôn buổi chiều tà Rụng rồi từ ngữ hai lần rụng Trả hoa, trả nắng, trả ngàn mây Trả ta về lại nơi nguyên thủy Không vướng mảy may chút đọa đày Xin trả ta về lại hư không Để ta tịch tịnh giữa muôn trùng Bàn tay năm ngón măng xoè rộng Cát bụi thân này giữa mênh mông. Nếu con được đến Chùa thầy quét lá cũng là hạnh phúc. Nghĩ vậy nên con hay ra quét ngõ, trong lòng cũng thấy vui. Con cảm ơn thầy đã khai thị, con mong thầy chỉ dạy cho con ạ!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thầy ơi, vì dịch bệnh mà đã lâu con không được vào chùa thăm Thầy. Con có làm bài thơ kính tặng Thầy (trong đó có dùng tên các sách của Thầy ạ): “Con đường Hạnh phúc” Thầy chỉ ra Chẳng phải đâu xa, cái đang là “Thực tại Hiện tiền” luôn sẵn đủ Còn nhọc công tìm lại càng xa Xúc động mỗi khi đọc “Thư Thầy” Khổ đau gì cũng “Tĩnh lặng” ngay Từng dòng nhắn gửi “con thương mến” Từ ái, yêu thương cứ đong đầy “Sống trong Thực tại” được thảnh thơi Nụ cười “Vi tiếu” nở trên môi Thực tại Thầy “Khai thị”, “Soi sáng” Giản dị mà sao quá tuyệt vời!
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính đảnh lễ Sư Ông. Sư Ông cho con hỏi, trong pháp nhẫn nại, khi một ai làm điều tổn hại đến mình, dù là đánh đập, hành hạ, chém giết mình cũng ko phản ứng gì. Như vậy có phải thụ động không ạ? Chúng ta có thể không gây hại cho người kia nhưng cũng không để người kia có cơ hội làm hại tới mình. Như một con rắn độc tu hạnh nhẫn nại, khi bị ném đá, nó có thể không phun nọc độc để gây hại cho đối phương, nhưng nó có thể kè lưỡi, phồng mang để người kia sợ mà ngưng lại hành động đó. Chứ cứ để người kia tiếp tục hành hạ mình chẳng khác nào mình ủng hộ người kia làm điều ác rồi cho rằng mình tu hạnh nhẫn nại nên mới như vậy. Và vì mình tiếp tay cho người kia làm sai thì mình cũng mang một phần trách nhiệm trong đó chứ không tốt đẹp gì. Cái thấy của con như vậy có đúng không ạ? Mong Sư Ông giải đáp giúp con. Con kính tri ân và chúc sức khoẻ Sư Ông ạ.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời