Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thực hành bát quan trai như thế nào ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con cám ơn Thầy đã trả lời con. Đến hôm nay con mới nhận ra được rõ hơn câu trả lời của Thầy sau khi nghe bài pháp tâm an và bất an. Nghĩa là hiện trạng bất an thì biết là vậy, thấy như vậy, chứ không phải thấy bất an thì lại tìm kiếm cái gì đó để được AN. Cũng như hận thù thì thấy rõ tâm hận thù, không phải tìm cách gì đó để dập tắt đi. Thầy cho con hỏi thêm là nếu tâm hận thù (sân) đẩy lên cao quá mà không kịp thời dập tắt thì dễ dẫn đến hành động đáng tiếc thiếu suy nghĩ. Trường hợp đó có nên làm gì để tâm không đưa đến hành động không ạ? Con đang nghe các bài giảng đáng quý của Thầy, nếu con có duyên được biết chánh pháp sớm hơn thì con đã không đi vô con đường u mê để rước hoạ vào thân. Khi nghe lời bài giảng của Thầy con suy ngẫm có phải chuyện xảy ra đã cho con bài học để nhận biết sâu sắc về chánh và tà đạo, chân thật và nguỵ biện, lòng từ bi và lớp vỏ bọc tự huyễn ảo… đã có lúc con cứ nghe người nào đó và nhìn cách họ thể hiện con nghĩ họ là như vậy không hề nghi ngờ. Con biết ơn Thầy, sự trong sạch nơi Tăng đoàn của Đức Phật nhờ những bậc như Thầy giữ gìn giúp chúng con trở về sau những khó khăn trên đường đạo. Con kính chúc Thầy nhiều sức khoẻ ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con xin đảnh lễ Sư Ông!. Dạ con xin trình bày cái thấy của con như sau: 1. Gia đình con làm Cty vận tải, theo quan niệm, tập tục miền Nam là đến ngày mồng “02, 16” là cúng, ngày 16 là cúng “gà”, ngày 02 cúng trái cây. Con quan sát thì thấy cúng trái cây lợi lạc nhiều hơn, vừa không sát sanh, hại vật…, trường hợp ngày 16 mà không cúng gà, trùng hợp ngày đó mà xảy ra chuyện gì là sợ hãi, quy nạp là do như vậy… Dạ con thấy tự nhiên đem sinh mạng của con gà để cầu “Bình An” cho bản thân mình là sai lầm, con quan sát là con gà nó cũng sợ chết nhưng vì thiếu trí tuệ nên đành chấp nhận chết. Trường hợp ngày đó không cúng gà mà trùng hợp xảy ra chuyện thì mình trọn vẹn sự việc đó, cho dù xảy ra 1 lần, 2 lần, 3 lần… hoặc nhiều lần như thế cũng không sao, con nghĩ quan trọng là mình sống “Không hại người, hại vật” là được. Con có góp ý nhưng không được, bạn bè, gia đình… nói con bị điên, mà con thấy con bị điên thật Sư Ông. Con chỉ biết cười. 2. Con là tài xế xe tải, có trải nghiệm thật trong việc lái xe, một điều phi lý là: Mỗi sáng anh em tài xế thắp nhang. Con hỏi thắp cục sắt để làm gì vậy? Anh em nói là để cầu bình an trên đường, con nói thắp vẫn được nhưng quay lại xem cách mình chạy xe như thế nào, có vượt ẩu… hay không mới quan trọng, thắp nhang cầu bình an mà ra đường gặp anh tài xế khác đang khó khăn trong việc qua đường thì mình đứng lại nhường đường thì quý hơn, hoặc gặp cụ già khó khăn qua đường mình nhường đường, gặp anh xe tải cần chuyển len gấp mình cũng nhường cho người ta vào, chứ con thấy anh em thắp nhang nhưng ra đường chạy ẩu thì nhang thắp lại mình! Nếu mình sống đúng tốt từng khoảnh khắc như Sư Ông thường giảng cho chúng con nghe thì không sợ gì nữa, cho dù có thể chết nhưng lúc đó cứ cảm nhận cái sợ chết của mình là được. 3. Có một lần chú đó là người gần bằng tuổi bố con, thấy con chạy xe tải mà không thắp hương thì hỏi: “Em theo đạo Phật sao lại không thắp hương?” Con trả lời: “Dạ đúng rồi anh, chính vì theo đạo Phật mới không thắp hương, vì đó là cục sắt”, con nói ngang đó rồi không nói nữa, vì bậc cha chú giờ con nhỏ tuổi mà nói đạo lý thì bị khiển trách giáo điều, không tôn trọng. Dạ mong Sư Ông chỉ bảo con, cái thấy như vậy có đúng với lời sư ông dạy không ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy. Có rất nhiều hạng người ở đời. Con còn non trẻ nên chưa khéo trong giao tiếp ứng xử. Xin thầy từ bi chỉ dạy. Thưa thầy, trong các việc sinh hoạt hàng ngày đúng là con chánh niệm chưa đủ nên hay xảy ra hiện tượng: người thân sử dụng từ ngữ lặp đi lặp lại nhiều lần khiến trong đầu con đã nạp từ đó, câu đó bao giờ mà không biết dẫn đến sử dụng từ ngữ không hợp hoàn cảnh, người nghe ác cảm. Khó khăn trong giao tiếp sử dụng từ ngữ (bí từ) các diễn đạt chưa tóm gọn, giải thích còn rườm ra khiến từ đúng thành sai, người nghe bực mình. Như vậy con nên cải thiện tình hình này như thế nào ạ? Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy. 1 tháng cách ly tại nhà nhà con ứng dụng lời Thầy trọn vẹn thân Thọ tâm pháp thực tại đang là “trong thấy chỉ thấy” con vô cùng hoan hỷ những thấy biết rõ ràng hơn rất nhiều về chủ thể và đối tượng thấy khi không có tôi ta xen vào xử lý phê duyệt, mỗi khoảnh khắc Tâm sống động rõ biết thực tại. Khổ và nguyên nhân gây khổ không thể có mặt khi con chánh niệm tỉnh thức trên thực tại, chúng chỉ có mặt khi con quên mình, mỗi khi quên mình con chỉ cần thấy ra tự nó đã chánh niệm. Chưa bao giờ con có trải nghiệm dài ngày trong rõ biết như vậy. Con tri ân Thầy nhiều lắm. “Lời thầy con mãi khắc ghi, vận trong cuộc sống lối đi rạng ngời”. Con thành kính đảnh lễ Thầy tận đáy lòng thẳm sâu vô lượng.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, vợ chồng con có học và thực hành pháp, nhưng trong hôn nhân vẫn có rất nhiều mâu thuẫn, chồng con luôn xem con là gánh nặng, ít khi tâm sự, sẻ chia, động viên, an ủi con. Con buồn lắm, con phải làm sao đây, thưa thầy? Con cảm ơn thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, Con ở Bắc Giang. Con có một người bác gái luôn yêu thương và quan tâm đến con từ bé đến lớn. Nhưng ngày 21/4/2021 con và bác có xảy ra một chút chuyện. Lời nói của bác về con liên quan đến những sự việc vào ngày bố con mất khiến con cảm thấy bị tổn thương, buồn và giận bác. Sau đó, bác và con cũng nói chuyện với nhau nhưng vẫn bất đồng quan điểm và sự tổn thương trong con ngày một lớn hơn. Con cảm thấy rất đau lòng về bác vì con rất yêu thương người bác ấy. Thưa thầy, thầy có thể cho con lời khuyên để con và bác có thể trở lại thân thiết như xưa không ạ? Con cám ơn thầy! Con xin thành tâm tri ân công đức của thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa thầy! – Lão tử nói “Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật” – hay có thể hiểu: Vạn vật đồng nhất thể. – Cái ý nghĩa vạn vật nhất thể được Phật giáo gọi là bất nhị. Bất nhị tức không phải là hai nhưng cũng không phải là một. – Vật lý hiện đại đã chứng minh: hạt photon chẳng phải là hạt, cũng chẳng phải là sóng, có khi nó thể hiện là hạt, có khi nó thể hiện là sóng. Vật chất chẳng phải là có thật, mà cũng không hẳn là không có. – Trong quá khứ, có một lần bỗng dung tâm con yên lặng lạ thường: con thấy mọi thứ xung quanh như xe cộ chạy ầm ào đường, tiếng cãi vã những người xung quanh, bầu trời… như trong trạng thái yên ắng rất lạ thường. Con thấy bản thân minh cùng hòa vào tất cả mọi thực thể ấy, rất lạ. Thầy cho con hỏi: 1. Trạng thái như con vừa kể có phải là: Vạn Pháp vốn thanh tịnh? 2. Trước đó, bản thân con phải sử dụng chủ yếu là ý thức để tu chứ không có cách nào khác như: tự nhắc trong đầu mình là không chấp vào lục trần, không chấp tâm vọng động là mình (cái tâm tự nhắc nhở này cũng chính là vọng tưởng thôi). Vậy: Có cách nào bản thân con vào ngay A-lại-ya thức, mà không cần qua cái tâm Mạt-na thức (Manas) không thầy? Nếu được vậy thì người tu học được hoan hỷ lắm thầy ạ. Con cám ơn thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con có nghe Thầy giảng về tứ như ý túc, con đang hiểu là tứ như ý túc dùng trong phương diện tục đế, khi mình có một ước muốn, mong cầu (thiết thực) nào đó và muốn thực hiện được ước muốn đó mình cần bốn yếu tố kia. Trước kia mọi mong ước “to tát” của con đều là viển vông, vì vô minh mà không nhận ra. Hiện giờ, hơn một năm nghe pháp thoại và mò mẫm thực hành theo những lời dạy bảo của Thầy, con đã bắt đầu biết quay trở về với cái thực, đời sống thực, hiển hiện ngay trước mắt mình. Nhưng trong sâu thẳm, con biết mình vẫn còn cái mong cầu làm được điều gì đó tử tế cho đời (con không bỏ quên những việc nhỏ nhỏ thường ngày đâu ạ). Thế nhưng con thấy bản thân còn mông lung về mong cầu đó và làm sao để thực hiện được nó. Nếu như con hoàn toàn tin tưởng vào Pháp, để Pháp dẫn dắt con, còn con chỉ thực hành và học hỏi từ từng giây phút hiện tại trong đời sống của con, con không cố ý áp dụng tứ như ý túc để thực hiện một mong cầu nào đó thì việc học hỏi từ Pháp cũng sẽ giúp con nhìn ra cái mong ước sâu xa, thăm thẳm của mình và rồi mỗi chút một Pháp sẽ nói con biết con cần làm gì để thực hiện được cái mong ước sâu xa, thăm thẳm ấy đôi khi trước cả khi con ý thức được điều đó. Tứ như ý túc cũng sẽ được ứng ra một cách tự nhiên, vô tâm. Con hiểu như vậy có đúng không ạ? Con xin Thầy chỉ bảo thêm cho con. Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con chán công việc đang làm, vì công việc này không mang lại thù lao đủ để gia đình con sinh hoạt. Nhưng đây là công việc mà phù hợp với sở thích cũng như khả năng của con. Con nghe thầy giảng thì nên thay đổi thái độ chứ không thay đổi hoàn cảnh. Mà tâm con buồn chán đến không thiết làm gì hết, con không biết làm cách nào để thay đổi thái độ này. Mong thầy chỉ dẫn cho con. Con cũng nghe thầy dạy hãy chấp nhận sự việc đúng với bản chất của chúng. Như vậy con phải chấp nhận điều gì ạ? Bản chất sự việc của con là gì? Con cảm ơn thầy đã đọc và chỉ dẫn cho con.

Xem câu trả lời