Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy. Con nhận ra đúng như Thầy dạy “các thọ là vô thường” vì vậy con lắng nghe quan sát mình đồng thời ứng dụng khi tiếp duyên đối cảnh. Dạ thưa Thầy hôm nay khi Chồng con ra vườn về thấy Anh về con vui vẻ hỏi chuyện, anh không trả lời lúc đó con có sự cảm thông rằng không phải Anh không muốn trả lời mà là cái mệt trong Anh nó không muốn nói, thoáng qua với cái thấy này con thương anh vất vả, để anh nghỉ vài phút Con tiếp tục trò chuyện mở tấm lòng với tình yêu thương vô ngã và thận trọng kiểm soát trong từng lời nói thái độ của mình. Đúng như vậy ạ mọi sự chấp khổ được chuyển hóa khi con ứng dụng “trong lành, định tĩnh, sáng suốt”. Ngày trước con hay tự ái buồn giận mỗi khi Anh không trả lời, thỉnh thoảng con có suy nghĩ tiêu cực rồi lại lấy kinh sách ra đọc hoặc nghe Thầy giảng để thấu hiểu. Cứ như vậy nhiều năm học Thầy con cải thiện được tâm ấy và giờ thật rõ ràng trong con, thân tứ đại con người không ai xấu hay tốt cả, đó chỉ là tổ hợp ảo hóa do nhiều duyên gá nương mà hình thành, có sanh có già có bệnh rồi chết, lời nói khó nghe hay dễ nghe tốt hay xấu đều do tham sân si, họ đã bị chi phối khi không làm chủ được trên các dòng cảm thọ và suy nghĩ nên có cư xử, thái độ, hành động, lời nói, việc làm như vậy, khi quán và thấy như thế con không giận không ghét mà thương họ được, con thấy ra ai cũng muốn mình có trí tuệ và mọi điều đều tốt đẹp ở đời, vì vô minh và nghiệp quả tác động nên thành ra như thế. Hiểu được điều đó con buông chấp thủ để thấy biết trong sáng, từ suy nghĩ tiêu cực chuyển thành suy nghĩ tích cực, ngay đó con tập lắng nghe mình và lắng nghe nơi pháp để thấu hiểu để giác ngộ và làm thước đo trên sự tu tập. “tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác” trên thân thọ tâm pháp để không làm khổ mình và không làm khổ người, tin mình đi đúng con đường này nhất định sẽ tăng trưởng đạo đức từ bi và trí tuệ. Con thực hành và quán chiếu như vậy có đúng như Thầy dạy không ạ? Tận đáy lòng sâu thẳm con thành kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con kính lễ Thầy. 1. Thưa từ khi được thầy dạy “quán sự thở, xem cơ thể cảm nhận sự thở thế nào, chớ không phải quán hơi thở” thì con hành theo vậy chớ không tưởng tượng hơi thở vô ra nữa. Con thấy quán sự thở như thế thì cũng giống như quán thân, phải không ạ? 2. Thầy cũng dạy phải cảnh giác với thiền định kẻo bị kẹt vào đó. Con muốn niệm Budho vào những lúc không hành quán thân hoặc quán sự thở được. Nhưng con lại sợ lọt vào định, vì thầy nói niệm Phật cũng có thể đạt định. Xin Thầy cho con lời khuyên. Con xin cảm ân thầy dạy đạo.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, Gần đây con nghe thầy nói sự lựa chọn nào cũng giống nhau, nhưng con chưa thấy rõ được sự giống nhau ấy và cái gốc mà thầy nói như thế nào dù hiểu được rằng con chọn gì cũng có mặt sinh mặt diệt, mặt lạc mặt khổ của nó. Con chỉ thấy trong tục đế, khi mình chọn một người bạn đời tốt hơn mà từ bỏ người đối xử không tốt với mình, lựa chọn một công việc mình yêu thích hơn thì làm sẽ đỡ uể oải và mệt mỏi hơn, rõ ràng là ở đời mình vẫn cần phải lựa chọn cái nào tốt nhất cho mình. Vậy trong chân đế như thầy nói nghĩa là sao ạ? Mong thầy giải thích cho con hiểu. Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, qua câu chuyện về sự lựa chọn con thấy cái bên ngoài – pháp – không do mình lựa chọn. Cái mình có thể lựa chọn được chính là thái độ sáng suốt tự thấy ra. Môi trường sống, tình yêu, công việc… hay thậm chí suy nghĩ, cảm xúc, trạng thái mệt mỏi hay khỏe mạnh,… đều không do mình lựa chọn được. Nếu sinh ra đã sống trong môi trường sống không tốt, lấy phải một người không hợp ý, làm một việc mà ngày nào cũng cảm thấy mệt mỏi,… đều là do duyên nghiệp của mình đến để cho thấy cái vấn đề nội tại trong mình mà mình chưa giải quyết được. Nếu mình thấy ra thì mọi chuyện khổ tâm tự động sẽ chấm hết cả ngoài hoàn cảnh cũng vậy, nếu không thấy ra chính mình sẽ gây nên một vòng luân hồi tương tự cho tương lai. Ví dụ nếu đứa con thấy cảnh ba mẹ không hạnh phúc như chửi bới, đánh nhau,… nếu nó sáng suốt thương ba mẹ nó sẽ chấp nhận hoàn cảnh, từ từ tìm hiểu để thông cảm và thậm chí nó sẽ may mắn được trợ duyên tìm cách để hóa giải thành công. Còn nếu nó uất hận, chống đối, chán nản thì tình huống không những không cải thiện mà chính nó sẽ hành động tương tự và chọn người y như ba mẹ nó trong tương lai. Khi con chấp nhận lấy một người, con biết ngay từ đầu là sẽ không hợp, nhưng không có cách nào khác vì mọi chuyện cứ như sắp đặt sẵn đúng thời đúng lúc. Đau khổ con cũng chấp nhận và con luôn nghĩ mình sẽ tìm được lối ra dù không biết lối ra đó là tiếp tục hay từ bỏ. Và khi con đã cố hết sức chấp nhận và người đó nói chia tay, con như thoát khỏi gông cùm vậy. Và đến giờ con đã lấy người khác nhưng với sự bình thản hơn trước, không còn đứng núi này trông núi nọ nữa mà đón nhận cái nghiệp duyên trong đời mình đưa đến. Công việc con không biết mình đã suy nghĩ và thử biết bao thứ rồi con thấy cũng vậy, cái không thích là do cái tâm lý chán nản khi chối bỏ thực tại không như ý mà mơ tưởng đến tương lai sẽ tốt đẹp hơn mà thôi. Không như ý cũng có nguyên nhân của nó, càng chống đối thì càng không như ý thêm, mà nguyên nhân hầu hết do mình chưa thấy ra được tường tận vấn đề ở mình, ở người, ở hoàn cảnh nên luôn lưỡng lự, phân vân và hối tiếc. Thấy đúng như thầy nói thì sẽ không còn lựa chọn đặt lên bàn cân mà tính toán, phân vân lựa chọn nữa. Mà cái gì đến cứ hết lòng với nó, đến lúc nào đó sẽ có quả ngọt. Mà lúc đó quả ngọt cũng không quan trọng bằng nội tại ung dung nữa. Còn bao xung động diễn ra như mệt mỏi hay khỏe mạnh trong cơ thể hay nội tâm chê trách bản thân mình điều gì của quá khứ hay không tốt của tương lai thậm chí sai sót của mình trong hiện tại, mình cứ chấp nhận hết đó là chấp nhận chính mình, cái này con mới phát hiện ra sau khi chấp nhận hoàn cảnh, chấp nhận người khác. Quả thật, chấp nhận chính mình là khó nhất, không buộc bản thân phải học cái này, được cái kia, không tự ti mặc cảm thấy thua người hay sân hận vì cho mình hơn người mà không có này có nọ. Chấp nhận bản thân mình là tự nhiên từ bi và hỷ xả với bản thân và với người khác mà không cần rèn luyện, nổ lực hay đấu tranh gì cả. Đôi điều con cảm nhận trên chính bản thân mình đến ngày hôm nay. Dù là con biết tham sân si của con vẫn phải học dài dài nữa, nhưng hành trang đến đây con học cũng tạm ổn rồi. Con xin trình thầy, con xin cảm tạ công ơn của thầy đã dạy dỗ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, Quả thật để thấy ra Pháp quan trọng là phải có trải nghiệm Sự sau đó vừa Học vừa Hành. Học trên Sự Thật chứ không học trên ngôn ngữ, trên văn… Khi Học và Hành trên Sự, mọi thứ con thấy trên Kinh mà Đức Phật dạy cũng chỉ trên sự thật đơn giản là trên sự thấy mà Thầy gọi là Tánh Biết biết Pháp. Ở đó không có người thấy, sự thấy, thời gian thấy… mà ngài Long Thọ đã nói về Tánh Không. Tất cả là nhân duyên của căn, trần, thức chúng biến chuyển liên tục. Càng quán về sự thấy càng thấy ra chung quanh chỉ bấy nhiêu thôi. Tất cả nơi khác chỉ là tưởng. Tất cả chỉ tại đây và bây giờ không có gì khác. Con kính chúc thầy luôn mạnh khỏe.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con xin đảnh lễ Sư Ông! Dạ có lần con nghe bài giảng của Sư Ông có đoạn. “Càng Chịu Thiệt Bao Nhiêu, Càng Mau Giác Ngộ” Dạ con xin trình bày qua trải nghiệm thật của con qua đời sống. 1. Trong các sinh hoạt bình thường của đời sống: Gia đình, bạn bè, khách hàng, họ hàng… thái độ tâm của con luôn nằm trong tình trạng là chịu phần thiệt thòi về mình, trong từng hoàn cảnh đều như vậy. VD1: có một chén cơm 03 người ăn, con cũng nhường cho người ta trước, cái nào ngon con cũng nhường trước, trường hợp chén cơm đó là sinh tử: con cũng nhường cho người ta trước, con chấp nhận chết, đi xe tải ngủ trong xe con cũng nhường cho đứa em lơ xe ngủ chỗ ngon trước, báo giá xe cho khách hàng thì sợ giá cao cho khách, lúc khách đặt xe mà do lỗi của khách là con hỗ trợ hết mình mà không tính thêm tiền. VD2: Dạ con chạy xe ban đầu chở hàng cho khách, hàng giá trị cao, dễ vỡ, chạy quãng đường khoảng 20km, nếu không tỉnh giác thì ức chế cực kỳ Sư Ông ạ, chạy bò từ từ 20km/h, qua ổ gà thì hãm từ từ, cảm giác là nâng niu bảo đảm hàng hóa an toàn cho khách, còn tiền thì 02 năm rồi mà khách vẫn không chịu trả hết, đi lấy tiền mà con rơi vào trạng thái là cầu thị khách trả cho mình chứ không phải là chủ nợ, con biết có nhiều cách để đòi được tiền như khủng bố tinh thần, vũ lực, mắng chửi nhưng con không làm được, có lúc con thấy tâm bực bội dữ dội, trong dòng suy nghĩ bực bội đó có thể giết con nợ khách hàng… nhưng ngồi tĩnh lặng một lúc thấy tâm như vậy con lại nghĩ như sau: cảm ơn khách hàng đã rèn cho con tính cách nhẫn nại, mà nhẫn ở đây là bằng sự cảm thông, bằng sự trải nghiệm thật khi mình dùng điều không hay đối với khách hàng của mình, con nghĩ lúc ban đầu họ thuê mình chở hàng thì mình nâng niu, tôn trọng, chăm sóc… nhưng khách chưa chịu trả hết tiền thì mình lại đối xử với khách như vậy là không được, con nghĩ vậy nên con chưa bao giờ nặng lời với khách khi không đòi được tiền, rồi từ từ khách sẽ trả, 01 năm, 02 năm, 03 năm… hoặc khách hết khả năng thì con đành chấp nhận thiệt thòi. Mà khách có tiền mà không chịu trả, qua sự trải nghiệm thật trên con mới thấm dần câu Sư Ông dạy, con thấy ra trong người của chúng ta ai cũng nghĩ cho bản thân mình trước, lòng vị kỷ lúc nào cũng nghĩ cho mình chứ không nghĩ cho đối phương, ai cũng mưu cầu tư lợi cho mình. Qua đó con thấy là con dễ buông xả hơn, ít bị dính mắc vào vật chất nhiều, nhiều lúc tâm con hay rơi vào sự trống rỗng, mọi người nhìn vào nói là con đang suy nghĩ nhưng con biết con không suy nghĩ gì hết, con cứ trống rỗng vậy Sư Ông, con không biết vì sao con lại có tính cách đó nữa. VD3: Ra đường… ai nói gì con chê, trách, chửi thì con cũng bình thản nhưng lúc về nhà, người thân trong gia đình nói nặng con một xíu thì lúc đó con giận giữ, ăn nói liên thiên, ác khẩu, biểu hiện bên ngoài hình tướng là không ai thích nhưng thấy trong tâm thì con không bực bội, hành động thì hoàn toàn ngược lại, lặng xíu trầm tĩnh thì con rơi nước mắt, con nhớ về lời “Đức Phật” ác khẩu là 01 trong những nghiệp nặng nhất, con không sợ nghiệp về bản thân mình, nhưng qua đó con thấy ác khẩu làm tổn hại đối phương, trong những khoảnh khắc nào đó lời nói mình không đúng sẽ làm cho đối phương sẽ tự sát, con sợ điều đó, con thấy tội họ, trong khi đó: muỗi cắn con để cho muỗi cắn để sống, ngứa, sưng con thấy tiến trình sinh, diệt của nó hết, quét nhà thấy kiến thì con tránh, tránh được gì thì con tránh, tôn trọng sự sống của loài vật như lời Sư Ông Giới Đức dạy. Con bế tắc trong ác khẩu của con, mong sư ông chỉ bày giúp con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy Thưa thầy. Khi càng lớn con càng thấy cuộc đời này quá nhiều đau khổ và bất trắc. Em gái con mang thai còn 3 ngày nữa là đến ngày dự sinh. Toàn bộ thai kì cả mẹ và bé đều khoẻ mạnh. Thế mà buổi sáng mẹ không thấy bé đạp nên đầu giờ chiều đi khám thì bác sĩ thông báo em bé đã ngừng tim. Sau khi sinh thường không được, bác sĩ chỉ định mổ. Đó là 1 em bé 3,5 kg, xinh xắn. Vậy mà bé đã ra đi rồi Thầy ạ. Con đau lòng quá. Con không biết nên khuyên em con như thế nào thưa Thầy. Bình thường con vẫn nương theo lời dạy của Thầy để tu tập nhưng khi tiếp xúc với nỗi đau như thế này, con cảm thấy đau đớn quá. Con rất mong nhận được hồi âm của Thầy Con xin cảm ơn Thầy

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Khi con chánh niệm tỉnh giác trên thân thọ tâm pháp như vậy con thấy dễ lắng nghe mình và lắng nghe mọi người, dễ cảm thông chia sẻ, dễ bao dung và bỏ qua, dễ hỷ xả. con cảm nghe từ tấm lòng mở rộng nụ cười hoan hỷ từ đáy lòng, con nhận ra chân hạnh phúc khi vắng bóng cái tôi ta, hương vị ngọt ngào của sự xả ly, con thấy mình có giảm thiểu rõ rệt về tham và sân, si, có sự phấn khích tích cực. Dạ thưa thầy con bị thoái hóa cột sống cổ. Sáng nay cũng nhờ sống trọn vẹn nơi thân thọ tâm pháp mà chỗ đau bị chèn ép đang lan tỏa ra cổ gáy đầu, khi nhận ra con về chỗ ấy Buông lỏng thả lỏng mở toang cảm giác toàn thân, tâm nở nụ cười từ bên trong lặng lẽ soi chiếu, chưa đầy một phút cảm giác chèn ép đó không còn nữa thay vào đó là cảm giác khinh an lan tỏa toàn thân, hỷ bên trong nhẹ nhẹ có cùng. Con nhớ lời Thầy dạy không nên đánh đồng cảm giác cảm Thọ là mình, chúng luôn vô thường đến rồi đi nên con thực hành trải nghiệm như thế ạ. Kính mong Thầy dạy thêm cho con. Tận đáy lòng sâu thẳm con thành kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật! Con xin thành kính đảnh lễ thầy! Bạch thầy hướng dẫn cho con về kỹ thuật quán pháp trong thiền tứ niệm xứ và đối tượng của quán pháp cụ thể là thế nào ạ? Con rất mong được thầy hướng dẫn cho con. Con xin tri ân thầy! Con chúc thầy thân tâm luôn an lạc! Sadhu sadhu sadhu!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con đang bế tắc quá Thầy ạ. Dẫu biết là con đường mình thì do chân mình bước, nhưng bây giờ con không biết nên làm gì nữa. Sau 2 năm miệt mài làm việc, sinh con và chăm con dường như sức khoẻ và tinh thần của con như sợi dây cao su bị giãn thật khó để hồi lại. Đã có lúc con không tìm thấy một chút sức lực và động lực nào để làm gì. Con đã nghĩ có lẽ con đường mình đang theo chiều đi xuống. Nên đành chấp nhận dừng lại. Lúc đó con chỉ nghỉ ngơi uống thuốc và chỉ chăm con thôi con cũng đã mệt. Vì sinh và nuôi con chỉ có một mình nên con ở với ông bà ngoại bé. Lúc bé còn nhỏ, mấy tháng liền con thức trắng đêm một mình rồi phải chăm sóc bản thân cho khỏe lên để vừa làm mẹ vừa làm cha. Con chăm con rất kỹ, vừa làm mẹ vừa làm bác sĩ vừa làm cô giáo. Vừa lo buôn bán kinh doanh. Trong khi sức khoẻ thể chất lẫn tinh thần có hạn. Con cũng ko bỏ mặc bé cho mẹ con chăm được vì con muốn để bé phát triển theo hướng tự nhiên, vui vẻ, phát triển tính tự lập, còn ba mẹ con thì kiểu bao bọc nhiều khi chửi đổng cạnh khoé cũng làm con mệt mỏi vì đơn độc. Con thấy mình đã lo toan quá nhiều thứ. Nếu trước kia con chăm bé kỹ như vậy thì về sau con chỉ chăm sóc miếng ăn giấc ngủ và chơi cùng để giúp bé học vì con quá mệt và bé đang giai đoạn khám phá. Lúc rảnh con cũng chăm sóc cho mình khỏe lên nhưng rồi con bé lại cũng giai đoạn bám mẹ nên con lên được chút nào lại xuống chút đó. Hễ khỏe lên một chút là con lại làm việc, buôn bán vì nếu con ko làm các vấn đề nó nhiều lên càng lúc càng rối rắm. Nhưng sức khoẻ ko đủ để con trụ được lâu. Và rồi mọi việc cứ lặp đi lặp lại. Con định mướn người giúp việc để giúp con nhưng lại sợ với sức khỏe mình vậy rồi sẽ k đủ tiền trả. Hơn nữa bé con không ở với người lạ một mình đc. Con đã định cho bé cai sữa để con khoẻ mà làm được nhiều việc nhưng cứ nhìn bé hạnh phúc khi được bú mẹ là con lại dao động. Rồi con cũng tính đến cho bé đi trẻ nhưng bé con không ở bên cạnh người lạ một mình được nên con cũng ko biết làm sao. Rồi con tính đến việc đi làm nhưng sức khoẻ thế này làm sao làm cho người khác được… Mọi việc cứ trong vòng luẩn quẩn. Nhiều khi con muốn viết cho Thầy để mong được soi sáng nhưng con lại sợ phiền Thầy đã già với bao nhiêu việc, mà con cứ bế tắc lại tìm đến Thầy, nên rồi lại thôi, cứ tự mình cố gắng. Khổ nhiều con cũng học được nhiều, thấy ra cũng nhiều nơi bản thân và cuộc sống. Nhưng hiện tại con rất rối rắm và cảm thấy càng lúc càng rối rắm, con thấy mọi việc không nên như thế này mãi nữa nhưng không biết làm sao, vì con quá dính mắc, hay quá cầu toàn? Con mong được Thầy soi sáng. Con kính tri ân Thầy!

Xem câu trả lời