Câu hỏi:
Con kính chào Thầy! Con biết đến đạo Phật gần được 3 năm, con cảm thấy được nhận thức và hành vì của con thay đổi qua từng giai đoạn và cơ duyên con biết đến những vị Thầy khác nhau. Những ngày đầu tiên tìm hiểu về Đạo Phật con cảm giác Phật như một vị Thánh cứu độ chúng sinh, con đến chùa để thắp nhang, cầu xin những điều bình an đến cho gia đình và người thân. Một thời gian sau con được giới thiệu về những pháp môn tu tập của những vị Thầy, con biết quay về nhận diện hơi thở để thực tập chánh niệm, con có sinh hoạt với tăng thân và trong con vẫn luôn một tâm niệm sống thiện lành để gặp được những điều bình an. Sống với tăng thân con cảm nhận được tình cảm anh em huynh đệ thân thiết, có sự quan tâm đến nhau nhưng trong con vẫn không thấy tự do thực sự. Chúng con được dạy về Hiểu và Thương nhưng đôi lúc con thấy gượng gạo quá, có khoảng thời gian con im lặng như để cảm nhận xem thực sự những điều con đang làm là điều cần làm hay con đang cố gắng xây dựng hình ảnh một con người có tình thương yêu, biết lắng nghe để được người khác thương mến và tôn trọng. Con bị kẹt ở đây và cứ cố gắng giải quyết, xây dựng tình yêu thương giữa con và những người bạn đồng tu của con, rồi bỗng một ngày con nghe được chia sẻ của Thầy về sự tương giao và mối quan hệ, mọi suy nghĩ trong con nhẹ đi rất nhiều. Rồi con tìm đến trang Trungtamhotong.org để tìm lại những bài pháp thoại của Thầy để nghe, con cảm thấy rất biết ơn vì tìm được một vị Thầy chỉ cho con được con đường thực sự con cần đi, con thấy tự do và thoải mái hơn rất nhiều khi mình thực sự hiểu những việc mình đang làm, từ việc giữ giới, ngồi thiền, ăn chay, ăn mặn, tu tập… Hôm nay con viết thư cho Thầy để chia sẻ một số điều con suy nghĩ và chiệm nghiệm, kính mong Thầy khai thị thêm cho con được sáng tỏ. Điều đầu tiên con đang thấy băn khoăn là Tự Nhiên và Thiên Nhiên, một số người bạn của con đang có xu hướng bỏ phố về quê làm vườn, các bạn muốn hướng đến cuộc sống thuận tự nhiên, không phải quá lo toan đến cơm áo gạo tiền và những chuẩn mực mà cuộc sống hiện đại đang áp đặt chung lên cho toàn xã hội. Nhưng con có một suy nghĩ liệu việc đó có phải chạy trốn thực tại để đi tìm những điều kiện lý tưởng hơn cho mình. Với con mọi chuyện đang xảy như chúng ta đang biết là Tự Nhiên, vì nghiệp lực, vô minh nên thế giới đang vận hành đúng như vậy. Với tốc độ đô thị hóa như bây giờ thì đến một ngày đâu đâu cũng là phố phường thì chúng ta sẽ bỏ đi đâu nữa. Thay vì vậy chúng ta cứ sống trọn vẹn với cuộc sống thực tại để chiêm nghiệm xem bài học ta nhận được là gì, cuộc sống hiện đại vì sao lại là xu hướng chung của toàn thế giới, nó có mang lại cho ta điều gì tốt đẹp hay không và chúng ta có làm được gì để thay đổi điều đó hay không? Điều thứ hai con muốn chia sẻ với Thầy là con được nghe các bạn đồng tu nói nhiều về việc thân cận một người Thầy, điều này giúp chúng ta được học hỏi và hưởng được năng lượng của vị Thầy trên con đường tu tập. Bản thân con không có duyên gặp được nhiều vị Thầy và mỗi lần được gặp trong con có cảm giác rất bình thường, con chỉ muốn nghe vị đó giảng Pháp và chia sẽ những điều hay chứ không có bất kì một suy nghĩ là phải thân cận vị Thầy đó để học hỏi. Mỗi lần con gặp vấn đề gì con luôn tự tìm hiểu từ sách vở để tự mình giải quyết, có những lúc bí quá con thả trôi luôn rồi tự dưng lên mạng lại nghe được bài Pháp thoại chỉ cho mình cách tháo gỡ. Con không hiểu là như vậy có bất kính hay cái bản ngã trong con lớn quá khiến cho mình có cảm giác chẳng cần ai hết. Con biết ơn Thầy rất nhiều à!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời