Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính thưa thầy! Qua nghe pháp của thầy, con Xin được trao đổi và nhờ thầy khai thị giúp con: Năm 2019 con công tác tại Nhật, Hàn. Người dân ở đây họ được giáo dục từ nhỏ: học, phấn đấu, chiến đấu bằng mọi giá để đạt được mục tiêu mình đặt ra (giành giật, tranh đấu bằng cái tôi, cái bản ngã của mình thậm chí là cực đoan), nếu không đạt được thì coi như thất bại, có nhiều cách giải quyết thất bại, và một trong cách đó là tự sát – con xin trả lời câu hỏi mà thầy có đặt ra trong một lần giảng pháp trước đây là vì sao người Hàn, Nhật tự sát nhiều. Nền công nghiệp phim ảnh Hàn Quốc hiện nay với trai thanh, nữ tú, được lăng xê, nhào nặn hào nhoáng trên TV khiến cho chị em phụ nữ, các bác nội trợ tại Việt Nam mình bị nhầm lẫn và ảo tưởng về họ hết thầy ạ. Đây là chiến lược quảng bá hình ảnh về văn hóa và đất nước của họ theo chủ trương của chính phủ khởi đầu bằng bộ phim “Bản tình ca mùa đông” quay bối cảnh trên đảo Nami khá đẹp (nhưng không thể qua được Đà lạt của Việt nam mình). Người dân của họ sống khổ lắm thầy ạ (khổ não về tinh thần chứ không phải vật chất). Cái điều này thì hướng dẫn viên không bao giờ nói, họ toàn giới thiệu thành tựu, những cái tốt đẹp với khách đến tham quan thôi. Nhưng con thì khác, lúc đấy con liên tục tách đoàn, một mình âm thầm đi vào các khu dân cư, ngõ ngách, nói chuyện với người dân (bằng tiếng Nhật, Hàn con tự học; bên đây họ tự tôn lắm, không bao giờ họ học tiếng Anh, họ cho rằng người nước ngoài phải học họ chứ họ không học tiếng nước ngoài). Phải đi như vậy mới thấy thật đời sống, suy nghĩ, tình cảm của người dân nước họ thầy ạ. Từ đó con tạm rút ra kết luận: 1. Người dân hai nước này cái tôi, bản ngã, cái ý chí rất cao, họ rất quan trọng tục đế, không quan tâm nhiều đến chơn đế nên việc họ tự sát nhiều là không lạ lắm. 2. Bây giờ nếu con muốn tự học 10 ngôn ngữ (thành thạo) để sử dụng, nếu như làm theo cách người dân Hàn, Nhật thì: học ngấu nghiến, học quên ăn, quên ngủ, quên bản thân mình, ở trạng thái tập trung cực đoan, cao độ như vậy thì sẽ dễ đạt được mục đích. Nhưng con lại muốn học theo cách của thầy day: đặt ra kế hoạch và thực hiện kế hoạch từng phần trong thực tại. Con nhờ thầy khai thị giúp con: – Làm cách nào để con hài hòa được cả hai: Vi học nhật ích, vi đạo nhật tổn? Con cám ơn thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

A Di Đà Phật! Kính bạch Hòa Thượng. Hiện con đang theo học tại trường Phật Học. Và con cũng nghe những pháp thoại của Hòa Thượng giảng. Con xin phép Hòa thượng cho con xin thỉnh những sách của hòa thượng phiên dịch và giảng giải. Kính mong Ôn hoan hỷ cho con được có thêm nguồn năng lượng mới và trưởng thành hơn trong con đường đạo.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào sư ông, THIỀN LÀ SỐNG VẬN HÀNH TỪ TÁNH BIẾT RỖNG LẶNG TRONG SÁNG phải không ạ? Tánh biết rỗng lặng trong sáng nghĩa là cái biết khi chưa có suy nghĩ, quan niệm, tư tưởng, ngôn ngữ, văn tự,… đúng không thầy? Con xin trình cái hiểu về pháp như vậy. CON MONG SƯ ÔNG GIẢI ĐÁP CHO CON Ạ. CON CÁM ƠN SƯ ÔNG NHIỀU

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Cám ơn thầy thời gian qua đã trả lời câu hỏi của con cũng như tất cả mọi người. Đối với con thầy là một vị minh sư đích thực, con chúc thầy nhiều sức khoẻ. Con năm nay 22 tuổi, trước kia cũng như đa số các bạn khác con hay cảm thấy lo lắng về tương lai, chưa rõ định hướng mình làm gì, thấy tương lai vô định và thường cảm thấy stress, khủng hoảng khi vừa tốt nghiệp nhưng chưa có việc làm. Hiện tại dù con vẫn chưa có việc, nhưng qua quá trình nhìn ra sự thực hiện tại, quan sát thân thọ tâm pháp, con thấy con nhận ra nhiều điều hơn. Con không còn sợ hãi khi không biết tương lai mình như thế nào, nếu mọi chuyện không theo kế hoạch thì sẽ ra sao. Thay vào đó, con quan sát xem bản thân mình thích cái gì, con tò mò về cái gì, con dành thời gian nghiên cứu về cái đó, nghiên cứu để biết, con thấy được niềm vui khi khám phá ra cái mình tò mò, con để sự tò mò dẫn lối, khi khám phá nó, con vô tình khám phá, quan sát được chính con, con thấy bớt sợ hãi đi và tin vào sự vận hành của pháp, việc của con là quan sát để thấy ra cái nào mình thích, cái nào mình thấy là nguyên nhân khổ. Con nhận ra pháp thật kì lạ, một khi con người muốn làm gì, nếu không hại mình hại người, với sự đam mê và sáng suốt, vạn vật xung quanh sẽ ủng hộ mình, như là thái độ mình cảm thông với vạn vật vậy. Dẫu có trở ngại, điều đó cũng chỉ là cuộc hành trình, chuyến phiêu lưu đó thêm hấp dẫn mà thôi. Hiện tại con chỉ thấy được như vậy, có gì mong thầy chỉ bảo thêm. Con cám ơn thầy và kính chúc thầy và mọi người sức khoẻ ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy con có chút chưa hiểu: người ta hay dùng từ “hiểu biết“ như vậy hiểu có trước biết có sau. Ví dụ hai người cùng học pháp của Thầy nhưng mỗi người hiểu theo cách riêng của mình, từ đó đưa ra kết quả khác nhau, vậy phải tính yếu tố thông minh trước (không nói đến bản ngã) Thưa Thầy vậy có đúng không? Con cám ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con từ Phương Nam ao ước được tham dự một buổi thuyết pháp và cảm nhận được Hương Vị Phật Pháp mà Thầy truyền đạt! Con xin được hỏi 1 câu bằng cách kể về Pháp hành con đang thực tập (bài viết của con hơi dài dòng, mong Thầy từ bi bỏ qua nếu bức thư này làm mất nhiều thời giờ quý báo của Thầy, con thành thật nhận nhận lỗi trước). Trước hết, con xin trình Thầy về Cơ Duyên đến với Phật Pháp của con: Từ những thời trung học đến nay đã hơn 12 năm. Khi ấy, những gánh nặng học tập được tạm thời bỏ lại. Trong khoảng thời gian đạp xe về nhà, với sự thảnh thơi khi được loại bỏ những áp lực, tâm trí thực sự rỗng rang, bình yên và chính những khoảnh khắc đó, con có 2 chủ đề luôn hiện lên và ám ảnh trong đầu con mỗi buổi tan trường, đó là: (1) Con luôn luôn có 1 chuỗi câu hỏi tự động phát sinh – chung qui về một cái gì đó rất cô đơn và trống rỗng (Thực sự con không thể diễn tả được cho người khác hiểu một cách thấu đáu): “Có phải chỉ mình mình có cảm giác này hay không? Nhưng đây là cảm giác gì? Có phải chỉ có riêng bản thân mình cảm nhận? Khi mình không hiện diện nữa mọi việc xung quanh sẽ như thế nào?” Khi ấy con chợt cảm thấy mình rơi vào 1 khoảng không vô tận và kéo theo sau đó là cảm giác miên man liên tục – buồn nhưng không phải buồn, nhưng vui thì chắc chắn không phải! (2) Con thường xuyên rất nhạy cảm với âm thanh, mỗi lần con nghe một cái gì đó, đặc biệt là âm nhạc. Âm thanh thì đã qua rồi nhưng những điệp khúc, tiếng cười đùa, lời phê bình cứ vang vọng trong đầu mãi mà không có cách gì dừng lại được. Và đây cũng là 2 chủ đề thúc đẩy con tìm hiểu từ các pháp môn Yoga đến Phật Pháp: – Các pháp môn dùng để đối trị 2 vấn đề trên thì con cảm nhận được tính hiệu quả tức thời, nhưng sau đó con nhanh chóng mệt mỏi, đuối sức và sau cùng đâu lại vào đấy; – Khi thực hành trì danh hiệu Đức Phật A-Di-Đà, con cảm thấy an ổn hơn các pháp môn trước đó. Con cũng thường xuyên rơi vào trạng thái không phải ngủ nhưng cũng không phải thức, đến khi chợt nhớ là mình đang quên niệm (chỉ vào mỗi buỗi sáng; còn thực hành trước khi đi ngủ thì con hoàn toàn tỉnh táo trì danh hiệu Phật). Con thực hành như vậy được một thời gian và cảm nhận được sự thay đổi. 2 chủ đề con bị ám ảnh không còn trở lại nữa. Nhưng mỗi khi bận rộn trong công việc và học tập thì vấn đề lại trào dâng không khác gì trước đây, đặc biệt khi làm việc căng thẳng những âm thanh là đối tượng thường xuyên đến thử thách con một cách vô cớ. – Con thử thực tập Pháp Khán Thoại Đầu con lại thường xuyên rơi vào cảm giác trống rỗng nhiều hơn, mất phương hướng, không thể chú Tâm vào công việc. Nhưng ưu điểm là gần như con không thể khởi niệm sân hận hay không hài lòng về vấn đề gì, rất chậm chạp trong phản ứng giao tiếp, tâm chỉ chuyên chú vào câu hỏi: “Sinh từ đâu đến và chết đi về đâu”. Rồi cảm giác buồn miên man liên tục, gần như mất luôn động lực làm việc, lúc đó điều duy nhất là con chỉ muốn tìm một góc vắng để giành chỉ riêng cho việc thực hành giáo pháp. – Sau cùng với tất cả thời gian rảnh rỗi, con quyết tâm tìm hiểu về Thiền Phật Giáo một cách căn bản nhất. Con chợt thoáng nhận ra điểm chung của các tông phái, đặc biệt gồm: Thầy Suzuki – Tào Động Tông; Pháp quán Tâm của Thầy Ajahn Chah; Pháp biết vọng liền buông của Sư Ông Trúc Lâm. Kể từ ấy, con thực hành theo cái hiểu của bản thân từ lời dạy của các Thầy. Với tâm thái hớn hở và có phần vội vã. Con thực hành liên tục mỗi ngày vào 3h45 sáng, 12h trưa và 8h rưỡi tối. Vấn đề từ bấy lâu của con được giải quyết phần nào. Nhưng vấn đề mới lại phát sinh trong con. Con cảm thấy luôn bị tham dục và sân hận chi phối mạnh hơn trước không hiểu vì sao, chúng lôi kéo con đến bờ vực. Con gần như chắc chắn sụp đổ nếu như không nương tựa pháp hành. Rồi tình cờ con tìm hiểu được các phần hỏi đáp về Thiền và các bài Giảng của Thầy. Con cảm thấy như mình được nghe những tóm tắt cốt yếu hơn nữa. Con cảm nhận được tính cấp thiết trong từng bài giảng, thực sự con cảm nhận như Thầy đang nói về vấn đề của riêng mình. Rồi lần đầu tiên con thực hành không niệm thở, không quán thân. Con buông xả cho thân thể nghỉ ngơi thật thoải mái và cảm nhận. Lần đầu tiên con cảm nhận được sức nặng, sự căng cứng của toàn bộ cơ thể đang được buông xuống trong giờ ngồi thiền. Cơ thể dịu dần chỉ còn cảm giác căng cứng ở 2 bả vai và khuôn mặt, và rồi cũng biến mất. Song song đó con cũng cảm nhận được mọi thứ xung quanh: Tiếng xe đang chạy và rồi mất hẳn, cảm giác cơ thể đang giao động qua lại rất nhẹ, cảm giác về hơi thở đang vào-ra lúc hấp tấp lúc lắng dịu, tiếng vo ve của bầy dế xen lẫn cái âm thanh tĩnh mịt của ban đêm,… Cứ thế con để cho mọi việc diễn tiến một cách tự nhiên, đôi lúc con quan sát tâm sân khởi lên kháng cự lại 1 âm thanh vô vị, từ những lời nói đang thì thầm mà con nhận được, nó đưa con đến 1 mức rồi dịu dần, cơ thể có vẻ nóng lên rồi cũng biến mất. Một ý nghĩ về dục vọng khởi lên, một toan tính về công việc chưa hoàn thành, những lời nói thiếu ý tứ trong quá khứ,… mọi việc khởi lên đến 1 mức độ có khi biến mất ngay lập tức, có khi ở lại 1 thời gian, có khi kéo con đến 1 bờ vực, có khi thúc đẩy con xả thiền thật sớm để tìm hiểu thêm về Pháp học. Và rồi có 2 tình huống xảy ra trong con: (1) Con xả thiền và quan sát vấn đề đang gặp phải, bắt đầu giờ đọc sách sớm hơn và (2) Con cứ để yên để xem vấn đề diễn tiến đến đâu. Trong trường hợp (2) nếu con để yên mọi chuyện dù rất xấu xa đi nữa thì thường sau đó chỉ còn lại cái tâm náo động, nhưng nó cũng mất nếu con quay lại thư giãn cơ thể như lúc nhập thiền. Trong lúc hành thiền, con có một số hiện tượng như: + Có khi có cảm giác mất phương hướng, lơ lửng, cơ thể đong đưa qua lại; + Có lúc con cảm nhận cơ thể cứ lớn lên lớn lên mãi; Có lúc con cảm nhận cơ thể thu nhỏ, thu nhỏ đến mức làm con sợ hãi có khi phải xả thiền đứng dậy; + Có khi là hình ảnh của một gương mặt không quen biết (con không hiểu sao lúc đó không sợ nhưng nghĩ lại thì sợ); + Có khi như có tiếng ai đó đang đùa giỡn quanh đây; + Có lúc trong lúc hành thiền con không cảm nhận được một số phần của cơ thể, sau khi xả thiền toàn thân ướt đẫm; + Có khi như con đang sống lại trong khoảng thời gian niên thiếu, mọi số chuyện rất xa xưa nhưng lại ùa về (con cảm thấy vậy khi nhìn lại sau khi xả thiền). Vậy xin Thầy giải đáp cho con, Pháp Hành hiện tại của con có thực sự đang đi đúng hướng? Nhiều hiện tượng xa lạ xuất hiện có phải do con đã hấp tấp, thiếu sự cân bằng trong con? Một số hiện tượng con cũng đã tìm hiểu từ lời giảng của các Thầy và biết rằng chúng không thực nên cần buông bỏ! Nhưng nếu con buông xả và đủ nghị lực quan sát thì kéo theo sau là cảm giác bất mãn, mất an toàn, náo động? Kính xin Thầy giải đáp, kính chúc Thầy Sức Khỏe & Bình An! Con Bá Trường (Cần Thơ)

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Con có vài thắc mắc mong Thầy giúp con. 1. Khi hành trì kinh Nhật Tụng Pali. Vì con mới tụng đọc nên chữ Pali đọc chưa rành rọt, vì vậy khi mở đầu đoạn kinh Tam Bảo có thỉnh Chư Thiên mà đọc không đúng thì có sao không ạ? (Con vẫn tụng thêm tiếng Việt để hiểu nghĩa bài kinh). 2. Bản thân con nhận thấy mình ham nghe Pháp, đọc sách Phật pháp và các sách như Muôn kiếp nhân sinh, Hành trình phương Đông hơn là đọc sách chuyên môn. Đây cũng là nghiệp giãi đãi của con phải không ạ, và chính đức Phật cũng dạy nên trung đạo, con cần cân bằng lại phải không ạ? Con thành kính tri ân Thầy và chúc Thầy luôn mạnh khỏe!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, xin thầy cho con được biết là thế nào là thiền buông thư ạ. Con xin cảm ơn và tri ân thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, Con có thể được thầy cho Pháp Danh mà không phải làm lễ quy y được không ạ? Con cảm ơn Thầy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Những ngày giãn cách, con có thêm thời gian đọc sách và nghe các pháp thoại của Thầy. Thầy đã khai thị và con nhận ra được nguyên lý để thực hành trong đời sống tu học của mình. Con xin trình Thầy qua bài thơ dưới đây: Thực tại là cái đang là Nhặt rau rửa chén quét nhà chú tâm Thận trọng quan sát xa gần Khổ tập không khởi thời tâm Niết-bàn Con xin tri ân Thầy và kính chúc Thầy, các chư Tăng, Ni luôn được bình an, khỏe mạnh Con Mình Duy

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời