Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con Kính Bạch Thầy! Cách đây 2 ngày trong lúc con sinh hoạt bình thường thì con chợt nhận ra tâm mình yên lặng không khởi 1 niệm nào hết. Con như trơ ra. Tất cả các hành động con đều biết. Con nhớ lại câu nói của Thầy: “Trong thấy chỉ thấy, trong nghe chỉ nghe, trong xúc chỉ xúc… không có Bahiya nào trong đó”. Con liền hiểu. Con lấy sách Sống Trong Thực Tại của Thầy ra đọc thì hiểu từng câu chữ trong đó. Con không buồn không vui. Ngày hôm sau thức dậy trạng thái đó không còn, con tìm không thấy cái Tâm ấy nữa. Nhớ lại lời Thầy chỉ dạy hiện con không tìm trạng thái đó nữa. Kính mong Thầy cho con lời khuyên. Con thành kính tri ân Thầy. Con Tâm Phúc Nguyên.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ thầy ạ! Kính thưa thầy, hôm nay con thành tâm xin sám hối trước thầy ạ. Con đã khởi tâm nghi ạ. Pháp học của con không nhiều, chủ yếu nghe pháp thoại của thầy làm pháp học và từ đó thực hành. Mặc dù con đã nguyện coi sóc tâm mình thật đơn giản nhưng tâm vẫn lăng xăng tạo tác. Con đã hiểu nguyên lý của thầy dạy, thế nhưng con vẫn khởi tâm muốn được định tâm, thỉnh thoảng con “lén thầy” ngồi thiền theo dõi hơi thở (vì tánh biết con vẫn hiểu rằng đang tạo tác), thậm chí con có tâm nghi rằng tập ngồi cho định tâm sẽ tốt hơn, rồi con lại thấy rằng nghĩ như vậy là ngược lời thầy dạy. Nay con xin sám hối trước thầy vì sự vô minh ấy của con. Thầy đã dạy rằng thích thì cứ làm, rồi sẽ học ra bài học. Đúng là như vậy thầy ạ, khi ngồi theo dõi hơi thở con thấy thời gian xuất hiện, còn khi trọn vẹn với thực tại thì thời gian biến mất. Có những người nghe một lời dạy của Đức Phật là giác ngộ, lại có người khi bệnh, nghe Phật thuyết pháp trước khi chết liền giác ngộ. Không có yếu tố thời gian. Rồi con nhận ra chính cái tâm mong muốn trở thành tạo ra thời gian. Con nghĩ nếu ngay bây giờ con chết luôn thì sao? Thì cứ trọn vẹn, giữ tâm rỗng rang trong sáng, hoặc nếu có suy nghĩ, lo lắng,… thì thấy nó như vậy, tánh biết thấy rõ thì dù có đang tạp niệm, thấy tạp niệm thì vẫn là rỗng rang trong sáng. Khi tánh biết mạnh thì tâm nhập thể với tánh biết ấy, tạp niệm thì tạp niệm, không sao hết. Thầy ơi, có lẽ do con nghĩ nhiều quá nên con nhận thấy trong giấc ngủ con cũng nghĩ nhiều, sáng ra khi ngủ dậy con đều thấy mình đang nghĩ thầy ạ. Những suy nghĩ ấy nối liền từ lúc ngủ đến lúc thức dậy ạ. Thỉnh thoảng nghĩ đến thầy con dâng lên niềm biết ơn và yêu thương khiến con xúc động, vì chúng con mà thầy vất vả quá. Thưa thầy, hôm nay con trình thầy, xin sám hối trước thầy. Con mong được thầy chỉ dạy và xin trợ lực từ thầy, để con đi đúng hướng tu tập theo chánh pháp. Con biết ơn thầy rất nhiều ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa Sư Ông, Sư Ông cho con hỏi ạ. Con phải tu như thế nào mới đúng ạ?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông, Mấy ngày nay tình hình dịch bệnh lây lan khắp nơi ở Saigon. Hàng ngày trên các kênh thông tin đại chúng, con nhìn thấy: – Tình yêu thương giữa người với người: giữa người dân với nhau, giữa người dân và đội ngũ Y-Bác sĩ, giữa người chưa mắc bệnh và người nhiễm bệnh… Bắt gặp hình ảnh nào như thế con cũng khóc; Con thấy ấm áp và xúc động lắm! Khi đó, con thấy mình thương tất cả mọi người, con có giúp được ai (có khi bằng tiền, bằng thức ăn hay đơn giản chỉ là sự kết nối người nhận đến với người cho) con cũng nghẹn, cũng khóc… rồi con lại hăng say tiếp tục kết nối! – Tiếng kêu gào khóc than xin cầu cứu: nhà có người bệnh trở nặng mà ko gọi được xe cấp cứu hay bệnh viện không nhận vì quá tải, nhà 4 người chết 2 người rồi, nhà không còn tiền mua đồ ăn, đói khát… con xót thương và bất lực khi khả năng con có hạn, chẳng thể giúp được tất cả họ. Con (tưởng chừng) như con đang tham gia chuyến tham quan xuống địa ngục, 2 bên đường đi là cảnh bà con đang gào khóc trong tuyệt vọng như thế, mà con không thể nào cứu họ, con khóc! – Nhiều người vẫn chửi rủa, dày xéo, lừa lọc nhau… trong đại dịch này. Rồi hàng loạt câu hỏi con tự đặt ra: – Phải chăng tất cả người dân – Saigon nói riêng và cả thế giới nói chung – đang phải nhận lấy nghiệp quả do chính mình từ vô lượng kiếp gây ra, gom gộp lại rồi cùng nhận lấy 1 lần với nhau như vậy! – Có phải con đang chứng kiến hoặc là con đang có mặt trong tất cả các cõi giới không? Con thấy tình thương bác ái, con thấy đau khổ, con thấy lòng tham-sân-si… hiện ra trước mắt con… – Con thấy tất cả những gì con thấy là bài học con đang học, và rồi nhiều bài nữa trong cuộc đời làm người con sẽ học nữa… Rồi con lại thấy con cần biết sám hối tất cả những gì con vô tình gây ra cho những người quanh con, có thể họ sẽ tha lỗi cho con hoặc không, nhưng con sẽ tha lỗi cho mình bằng việc con sẽ đóng góp cho cuộc đời này bằng cách này hay cách khác, vì con thấy chỉ có tình thương nó ở trong con dù cho đến lúc hơi thở con có tắt đi. Con kính cảm ơn Sư Ông đọc cảm nhận của con và cho con biết Cái Thấy của con là gì vậy Kính thưa Sư Ông?! Con kính chúc Sư Ông nhiều sức khoẻ! Sadhu! Sadhu!!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa Sư Ông, con cảm ơn Sư Ông ạ. Con chúc Sư Ông mạnh khoẻ ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính trình Thầy, Thưa Thầy, chiều hôm qua sau khi nhận được lời chúc phúc của Thầy con thấy rất hạnh phúc, rồi liền sau đó tâm con muốn chia sẻ lời chúc phúc ấy đến tất cả những người đang chịu khổ vì bệnh tật trong số đó cũng có người thân & bạn bè của con! Con nghĩ nếu ai có duyên tự nhiên sẽ nhận được năng lượng an lành từ lời chúc phúc ấy (con chỉ dùng tâm để chia sẻ). Duy có 1 trường hợp con nhắn tin nói rõ sự chia sẻ này nhằm động viên tinh thần vì chồng của chị ấy đã phải điều trị ở phòng đặc biệt trong hơn 10 ngày nay. Sau khi đọc tin nhắn của con, chị ấy nhờ con gởi lời cảm ơn đến Thầy ạ! Con cũng gởi link bài hát Tao Ngộ để chị ấy có thể nghe nhằm tĩnh tâm và nếu thấy phù hợp thì có thể mở cho người chồng đang bị hôn mê sau phẫu thuật nghe nếu thấy phù hợp vì chị ấy cũng là bác sĩ. Chị bạn này dù tu theo pháp môn Mật Tông nhiều năm nhưng khi nghe con chia sẻ về Thầy thì chị ấy cũng rất mong có dịp được gặp Thầy để nhận lời chỉ dạy từ Thầy! Chúng con kính tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, hôm nay là một trong những ngày con được sống, khỏe khoắn, trò chuyện, giúp đỡ được việc nhà,… cũng có giận, vui, rỗng lặng, rồi thấy… con cũng không chấp vào mà mong muốn ngày nào cũng được như vậy hoài. Thấy sống mà ức chế hay sống mà an lạc thì cũng thấy mà thôi. Thấy cả cái tâm muốn vứt bỏ khi không kham nổi đau thân tâm, xong rồi nó qua đi như vét sạch sẽ không còn chút gì đọng lại cả. Ngày mai có thể vẫn sẽ rơi vào quỹ đạo khó chịu tiếp nhưng con sẽ vẫn như vậy, chấp nhận chịu và chấp nhận nó qua đi. Vừa qua, con chịu hết nổi cũng tìm cách giải quyết đối phó, rồi cũng hết, rồi cũng bị lại. Thôi kệ, trình độ mình vậy thì mình chịu vậy. Lâu lâu có một ngày đáng sống vậy cũng đã cám ơn cuộc đời lắm rồi. Không còn phẫn nộ nữa là con cũng nhận thấy mình đã tiến bộ nhiều rồi, còn những tiêu cực khác cứ từ từ con sẽ thấy ra giống vậy nên con không còn sợ nữa. Con xin chân thành cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy ạ Con tu con cứ để tâm định tự nhiên vô vi vô ngã con không tu thiền gì cả nhưng con lại thấy tam tướng vô thường khổ vô ngã ạ con còn thấy cả sự trống không của tâm thức nữa ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, con thấy trong người con có những cái muốn đối lập, bây giờ còn gần 1 tháng nữa sinh, con muốn bé đủ ngày đủ tháng bình an ra đời, nhưng “kẻ lạ mặt” nào đó (cũng chính là con) luôn muốn có bất thường để bé ra đời càng sớm càng tốt. Ngày xưa, khi con kiệt sức, kẻ này luôn muốn con nằm bệnh viện hay có bệnh tật nặng càng tốt, hắn luôn thấy vui nếu con có chuyện để nằm liệt giường. Thậm chí bây giờ, khi thấy số ca bệnh càng tăng hắn lại càng mừng trong khi con thì mong mọi chuyện sẽ chuyển biến thuận pháp là ổn thỏa nhất. Hắn luôn sợ khách hàng vào mua đồ, hắm muốn cô độc tránh xa mọi người, hắn luôn nhìn thế giới này xấu xa, đau khổ và như muốn con chết quách đi cho xong cùng với hắn. Khi Chánh niệm con mạnh thì tốt, không thì con sẽ bị cuốn theo với những ý nghĩ của hắn, điều này làm cho thân tâm con vô cùng đau đớn. Nhưng con sẽ kiên nhẫn thấy ra để hắn không lôi con đi trong luân hồi sinh tử nữa. Con cám ơn thầy rất nhiều.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa sư Mình tu mà không sinh hữu tác thành là đoạn giảm. Còn sinh hữu tác thành tăng trưởng bản ngã phiền não Phải không ạ.

Xem câu trả lời