Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Con muốn hỏi về lòng biết ơn. Trước đây con có từng thực hành về việc cảm ơn mọi thứ xung quanh mình, hồi đó cuối ngày là con viết, mỗi lần viết con viết được rất nhiều thứ từ giọt nước mình uống hay từ ánh nắng mặt trời và từ cách ứng xử của mọi người với con. Cảm giác của con là rất tích cực. Nhưng sau này một thời gian khi con mở cuốn sổ đó để đọc lại thì con thấy tình cảm đó của con rất mạnh mẽ, thậm chí là hơi “quá” khi yêu đời và tích cực như vậy, là do con tưởng tượng và nghĩ thế giới màu hồng. Con đọc thì thấy mọi người nói cứ cảm ơn mọi thứ xung quanh cuộc đời sẽ lạc quan, con thấy đúng nhưng con băn khoăn vì con có trải nghiệm chân không chạm đất. Con nghĩ học thiền thì sống thực tế với đúng cảm nhận của mình thì hơn, nên giờ con không biết nên làm sao. Con xin được nhờ thầy chỉ bày giúp con. Con cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thầy, theo lờ mờ con biết thì Kiến tánh chỉ là bước đầu vào đạo, thấy biết như thật nhưng chưa đủ vì bản ngã sẽ ngăn che và Tánh biết thấy ra hoàn toàn bản ngã thì sẽ giác ngộ giải thoát. Nhưng còn các pháp như Tứ diệu đế, Tứ niệm xứ, Bát chánh đạo,… như tên gọi là những Phẩm trợ đạo nếu nhìn kỹ nội dung thì cũng là Tánh biết thấy Bản ngã? Con thấy mình cũng đã gỡ bỏ dần những Tà kiến và Trói buộc nhưng với những người có cái đầu có giới hạn năng lượng như con, như bị điều khiển vậy, lúc trong sáng bao la, lúc cạn kiệt đến nổi tê liệt cơ thể không còn sức làm gì khác. Đây là nhân quả nghiệp báo của con về tâm hay Tà kiến và Bản ngã trong con còn nhiều quá nên Tánh biết chưa phát huy hết Tâm Phật nơi chính mình nên còn giới hạn mãi. Thậm chí nghe pháp hay đọc sách của thầy thấy rất hay nhưng có khi cũng bỏ ngang, không nghe đọc nổi nữa. Đợi khi nào trong sáng lại mới tiếp tục được mà khi đó thì mất một khoảng thời gian khá lâu rồi. Không biết vấn đề của con là gì khi bị như vậy hoài. Con mạn phép trình thầy, con cám ơn thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con xin phép Thầy cho con trình Thầy những trải nghiệm quá nhiều trong 2 ngày qua. (đã xoá phần nội dung)

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Sư Ông, Con thấy ở dưới đây có một vị đạo hữu hỏi Sư Ông về lòng biết ơn. Xin Sư Ông cho phép con chia sẻ với vị đạo hữu ấy đôi điều. Lòng biết ơn quả thật rất có lợi ích cho việc cải thiện sức mạnh tâm trí, song mô tả của anh/chị ấy cho thấy cách mà anh/chị thực tập lòng biết ơn còn bị can thiệp bởi ý muốn chủ quan của bản ngã: bản ngã khi đó đòi ta phải luôn “suy nghĩ tích cực”, tưởng tượng cuộc sống luôn tươi đẹp và trù phú (“giấc mơ màu hồng”) và tránh “suy nghĩ tiêu cực” vì sợ rằng suy nghĩ ấy sẽ tạo nên tần số tâm tiêu cực đưa tới thất bại, mất mát, khổ đau. Đúng là việc suy nghĩ tiêu cực nặng mùi tà kiến, sân hận, đổ lỗi,… vốn rất độc hại, nhưng việc ép mình phải tưởng tượng “tích cực” lại đưa đến một hậu quả khác: chối bỏ “phần tối/cực âm/mặt trái” không thể thiếu của thực tại, cũng như đồng tiền có hai mặt không thể tách rời vậy. Người “tích cực” kiểu này sẽ rất mong manh, dễ vỡ khi chạm mặt phải thực tế biến hóa khó lường của cuộc sống (con đã nhiều lần bị vậy – và vẫn đang điều chỉnh dần). Cho nên theo thiển ý của con, để biết ơn theo đúng chánh kiến, anh/chị ấy nên để tâm thanh thản, trong sáng, hồn nhiên mà âm thầm cảm ơn những điều kiện tự nhiên, những mối quan hệ, tiện nghi… mà mình đang có, và cả những trải nghiệm bế tắc, thất bại và đắng cay vì đã để lại những bài học lớn cho việc tu tập trí tuệ của mình. Theo cách đó, anh/ chị ấy sẽ có được thái độ vô ngã, bình thản chấp nhận mọi chuyện; anh/chị ấy có thể đọc thêm bộ Tuyển tập thư thầy của Sư Ông đây cũng như cuốn Tuyết giữa mùa hè của Thiền sư Sayadaw Jotika để cảm nhận rõ hơn về cách nghĩ vô ngã này. Mong Chư Tăng, Chư Tu Nữ chùa Bửu Long và các vị hỏi đáp trong đây được trọn thành Phật đạo!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con xin kính thành đãnh lễ Sư ông. Dạ thưa Sư ông con muốn xin trình Pháp ạ. Trong quá trình hành thiền dù ngồi, đứng hay đi hay làm bất cứ việc gì con thấy tâm mình sinh khởi rất nhiều thứ từ ghen ghét, tự cao, chấp thiện, si mê hoặc thấy mình có ý nghĩ sai thì cố gắng đè nén nó. Những sinh khởi đó cứ biến chuyển không ngừng và lúc thì con thấy nó lúc thì bị cuốn vào nó. Và hôm nay khi con ngồi thiền thì cũng vẫn như vậy nhưng con bỗng thấy thân tâm mình ở đây mà sao mình cứ đi vào vòng quay sinh khởi như vậy, rồi con như thấy tỉnh ra một cơn mê vậy, con nhận biết rõ thân tâm và hiện tại hơn. Khi con đi lại như đánh răng và ngồi thì thấy mọi thứ tự nhiên hơn dù con vẫn thấy những sinh khởi chấp hữu này kia của con vẫn còn. Dạ con không biết đó có phải là cái thấy tự nhiên Sư ông thường nói không ạ? Mong Sư ông chỉ bảo con thêm. Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Sư Ông ơi! Chiều qua con đọc được câu trả lời của Sư Ông mà con có được nụ cười nhẹ nhàng và hạnh phúc thật sự. Ví dụ về ánh sáng mặt trời quá hay Sư Ông ạ. Con xin trình Sư Ông bài thơ con mới cảm tác ạ. Đơn giản chỉ đang là Thêm ta vào làm gì Mệt cả người thấy chưa Chỉ sợ đi sai đường Sai rồi thì sửa lại Thiếu đâu bổ túc đó Đừng nản lòng từ bỏ Cứ nghiêm túc biết mình Có thầy luôn bên cạnh Tận tình khai thị ngay Những khúc mắc tu tập Khi hội đủ nhân duyên Tĩnh lặng ứng xử đời.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy. Thưa Thầy, con thấy hình như thời gian nó cũng là giả định và tư tưởng của mình cũng bị phụ thuộc theo cái giả định thời gian đó. Thí dụ như con nhìn đồng hồ thấy 6h thì con cho bây giờ là 6h sáng, rồi bắt đầu phân ra trưa, chiều, tối… Thật ra đâu có sáng trưa chiều gì. Thưa Thầy có phải như thế không ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! Kính bạch thầy: Hiện nay cả thế giới và Việt Nam mình đang gồng mình chống dịch COVID-19. Số người chết và nhiễm bệnh vẫn đang tăng mỗi ngày, dẫu biết rằng quy luật thành-trụ-hoại-diệt luôn tồn tại bất biến. Rồi cũng sẽ có một ngày dịch bệnh cũng sẽ qua đi và mọi thứ cũng sẽ trở lại như ban đầu. Nhưng chúng ta vẫn không khỏi đau xót trước những gì đang xảy ra. Vì thế giáo hội Phật giáo Việt Nam cũng đã kêu gọi những tăng ni và Phật tử tham gia tình nguyện viên chống dịch tuyến đầu. Con cũng có tâm nguyện tham gia và ước muốn đóng chút công sức cho đất nước và mọi người. Nhưng khi con chia sẻ tâm nguyện con muốn tình nguyện viên chống dịch cho mẹ con biết thì mẹ con lại không cho con đi vì mẹ con lo sợ và lo lắng sự nguy hiểm, nhiễm bệnh ảnh hưởng đến con. Mẹ con nói: nếu muốn đóng góp công sức và tạo Phước Đức thì ở chùa và tam bảo vẫn còn rất nhiều việc để làm, không nhất thiết phải đi như thế. Nếu con đi, mẹ sẽ lo lắng không yên và có thể sẽ không được tỉnh táo nếu như con xảy ra việc gì không tốt. Theo như lời thầy dạy: “Phục vụ để hoàn toàn, hoàn toàn để phục vụ”. Chúng ta tu để có tâm từ bi và trí tuệ để hoàn toàn giác ngộ. Hoàn toàn giác ngộ để mà phục vụ chúng sanh với tâm hoàn toàn vô ngã, vị tha, vì thế mà con muốn đi để đóng góp chút công sức của mình dù biết rằng sẽ có nhiều điều bất trắc có thể xảy ra. Nhưng con lại không muốn cho người mẹ của mình vì mình lại phải đau khổ khi mình có việc gì đó. Con xin chia sẻ với thầy để xin thầy cho con lời khuyên và chỉ dạy cho con làm thế nào để đúng tốt ạ! Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con cảm ơn thầy. Đọc câu trả lời của thầy giúp con tỉnh ra. Hôm nay con hiểu rồi thầy ạ. Mọi khi con hay cho rằng tự nhiên vô tâm, tâm trong sáng là thứ cần hướng đến. Do đó con gặp mâu thuẫn khi gặp tục đế. Khi xúc chạm việc đời, các loại tâm khởi lên, có thể là phiền não, tham sân si. Khi này thì con thắc mắc làm sao việc đời vẫn xúc chạm, mà vẫn giữ được tâm trong sáng. Nhưng hóa ra không phải vậy. Khi có phiền não thì thấy phiền não, nhưng cần có thái độ thận trọng, mà cái này cũng tự ứng ra. Có lúc phiền não dâng cao quá thì cần đối trị như né tránh v.v… cũng tự ứng. Con cảm ơn thầy rất nhiều về câu trả lời hôm qua, giúp con tỉnh ngộ và xác quyết rằng thái độ như vậy là sai lầm, không còn ngờ vực.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, con muốn chia sẻ với anh bạn có người vợ sân vào ngày “sóc”, “vọng” như thầy trả lời. Dạ, theo con thấy thì anh bạn nên nói rõ ràng với vợ vào những ngày vợ không sân. Hỏi thăm tại sao vợ như thế, khi 2 bên đã hiểu rõ ràng về nhau thì đặt ra 1 câu văn, hay mật ngữ đáng yêu hay đáng nhớ gì đó, như thể là “thần chú” nhắc nhau khi 1 trong 2 nổi sân. Nếu 2 vợ chồng đều tôn trọng chánh pháp thì con tin sự việc (sự cố) sẽ giảm đi trong tương lai (cái này con đã làm và chỉ cho vài người thân rồi ạ) Cảm ơn sư ông và mọi người đã đọc

Xem câu trả lời