Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch thầy, cho con hỏi nhân duyên nào khiến 3 anh em trai nhà con từ khi sinh ra luôn nhút nhát. Nghe Mẹ kể, hồi đi học mẫu giáo, con cứ sợ mọi người xung quanh nên ra khỏi lớp là con chạy một mạch về đến nhà. Sau này đi học lên đại học, đi làm nỗi sợ hãi đó vẫn còn nhưng đã dần vơi do con đang học tập theo nguyên lý của thầy đã dạy “thận trọng, chú tâm, quan sát”. Con cám ơn thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa thầy, phải bước những bước đầu tiên vào cuộc sống khắc nghiệt con mới thấy hoá ra những thứ lý luận nghe rất kêu của mình về đạo trước đây chẳng có ích lợi gì cả. Cuộc sống thì linh động biến ảo quá nên mình cứ bám chấp vào cái lý tưởng hoặc triết lý nào là mình lại bị cuộc sống dạy cho một bài học khổ đau đến mức phải buông những dính mắc đó ra mới thôi. Con không biết rồi đây mình sẽ đi đến đâu, mọi thứ thật là mịt mờ. Có điều, con vẫn cứ đinh ninh rằng rồi sẽ đến lúc con học ra bài học của mình và thấy tự do khỏi những cuồng quay của cuộc đời mà hiện nay con vẫn cứ u mê chìm vào. Trước đây con thường nghe những bức thư trong Tuyển tập Thư Thầy để thoả mãn cái tính triết lý của mình. Còn bây giờ con coi mỗi lá thư thầy như là một lời an ủi, động viên con trong khi con đang ngụp lặn trong cuộc đời. Thỉnh thoảng con thấy con không sợ hãi cuộc đời, thưa thầy. Con thấy con sẵn sàng để đương đầu, dù có lúc cũng thấy nản lòng, để học ra bài học mà con cần học, một bài học mà con cứ lờ mờ thấy được. Con xin thầy thứ lỗi vì sự viết không đầu đuôi này và cũng không có câu hỏi gì. Con chỉ muốn nói con biết ơn thầy vì những lời dạy của thầy từ lâu đã trở thành lời động viên cho con trong những khi con quá căng thẳng hay quá buông xuôi để con tiếp tục trên hành trình học ra bài học của chính mình.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con chào thầy, Sau quá trình nhìn lại mình thì con thấy bản thân mình thích những chuyện phiếm, kiến thức, tình dục và những sở thích được cho là tối kị khác. Tất cả những điều này xuất phát từ mong muốn được trải nghiệm chân thật hơn, nhiều hơn, và mãnh liệt hơn. Nhưng khi chánh niệm, tỉnh giác thì do nhìn rõ quá, và chân thật quá nên con chán ghét những sở thích này. Dần dần thì con không còn sở thích nào nữa nhưng vẫn muốn tìm lại những cảm xúc này. Những cảm xúc trước như khổ đau, như muốn chết đi thì bây giờ con lại qúy trọng nó hơn. Hồi xưa con chỉ muốn dẹp nó ngay nhưng bây giờ không khởi nữa thì con lại tiếc. Con bây giờ xem phim nhưng lại biết trước kết thúc nên ko còn cảm giác lúc đầu. Con cảm thấy mình ko sống đc với tánh biết trọn vẹn vì chưa thấy sự màu nhiệm của nó thực sự. Con có phải đang thiếu định để nhìn rõ hơn ko ạ?
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy Con có điều thắc mắc mong thầy chỉ rõ cho con ạ! Lúc con nghe các thầy giảng thì lúc chết mình biểu hiện dưới một hình thức khác liền, nhưng mà con cũng đã tự mình chứng kiến việc một người đã mất lại quay về nhập vào người sống để nói chuyện. Nên con không biết phải hiểu rõ vấn đề này như thế nào. Khi một người đã mất thì con nghĩ là họ đã đi hiện hữu dưới một hình tướng khác liền rồi có phải không ạ? Mong thầy chỉ giúp cho con hiểu Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
“Đừng ray rứt hối tiếc những gì đã qua đi, đừng ước vọng mong cầu những gì không thể đến. Hãy cảm ơn những đau khổ phiền muộn, hãy cảm ơn những sai lầm tội lỗi vì nhờ đó con mới nhận ra thế giới ảo hoá của “cái tôi vị kỷ” để trở về với tự tánh chân thật nơi chính mình. Chúc con trở lại với nguồn hạnh phúc vô tận nơi chính mình.” Sư ông ơi, con đã đọc bức thư số 60 của chị Phù Vân và sư ông không biết bao nhiêu lần. Con thấy mình trong chị Phù Vân, và con được đọc những lời sư ông viết cho chị, như những lời sư ông chỉ dạy con, khuyên bảo, sách tấn con. Sư ông ơi. Rất rất nhiều lần, nước mắt con đã chảy vì cảm thấy một niềm hạnh phúc vô hạn, một sự may mắn lớn trong đời khi con có duyên lành biết đến những cuốn sách, những bài pháp thoại của sư ông. Con là đứa vì vô minh nên đã sống và hành động những điều thật sai trái. Quen và yêu một người đã có gia đình (người đó sống ly thân với vợ trước khi biết con). Sự mê mờ ảo tưởng hạnh phúc nên con đã phạm lỗi lớn trong cuộc đời mình. Con đã yêu mà đau khổ, cũng có những hạnh phúc. Và thật ngớ ngẩn, trước đây con thấy mình sai mà vẫn làm. Sống trong sợ hãi, day dứt, đấu tranh, mãi cuối cùng con cũng quyết định và chấp nhận việc chia tay người đó. Sau cuộc chia tay đó con đã sợ sệt, sống trong lưu luyến, và vẫn chìm trong mê muội. Và cả những hối hận. Bao nhiêu cảm xúc, phản ứng trong nội tâm con làm con không tự tin và thấy nực cười với chính mình. Một người theo đạo Phật, cố gắng giữ giới, ăn chay niệm Phật mà con lại sống thật sai lầm. Có lúc con thấy xấu hổ và luôn thấy có lỗi với cha mẹ, người thân rất nhiều. Con đã sống với cái si mê, ngã mạn. Nhiều lần con tụng kinh, làm phước sám hối để cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nhưng thật may mắn, nhờ có sư ông, Người đã chỉ lối cho con thấy ra tất cả bên trong con. Vì chính những lỗi lầm đó mà con thấy rõ chính mình hơn, con biết con đã lầm đường, vô minh, tham ái, si mê như thế nào. Tất cả đã dạy cho con biết bỏ đi cái ta ảo tưởng ấy. Tất cả hạnh phúc, đau khổ, mong cầu ấy đều đến và đi. Con nhận ra chính những cái tâm sợ sệt hối lỗi, mong muốn được sám hối với ai đó cũng chỉ để cố bảo vệ một cái ta ẩn nấp bên trong con người con… Thay vì tìm cách sám hối với tâm lo lắng đó, có lẽ con nên chấp nhận sự thật ngay bây giờ, sống trọn với từng giây phút, học cách đón nhận rồi một ngày nào đó những quả xấu con đã gây ra sẽ xuất hiện đến với cuộc đời con bất cứ lúc nào. Chỉ có học cách đón nhận tất cả, học cách nhìn lại bản thân mình, học cách sống trọn vẹn tỉnh thức, thì đó mới thực sự là lời sám hối với cha mẹ, với người thân, với sư ông, và với Phật Pháp Tăng đúng đắn trọn vẹn nhất mà con nên làm. Con đã nghĩ và đang hành động như vậy sư ông ạ. Có thể vì con còn yếu kém nên con vẫn còn nhiều thiếu sót, và có thể sẽ còn nhiều lỗi lầm nữa. Nhưng mong sao con biết sống trọn vẹn, biết điều chỉnh lại thái độ và hành động của mình một cách đúng đắn ạ. Nam-mô bổn sư Thích-ca mâu-ni Phật. Con xin đảnh lễ và tạ ơn sư ông.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính chào thầy Cho con hỏi điều này ạ: “Hãy cảm nhận trọn vẹn nỗi đau như nó đang là. Ở đó con sẽ thấy ra điều mầu nhiệm”… Con xin thầy nói rõ cụ thể chỗ này, con vẫn chưa hiểu ạ: Hãy cảm nhận trọn vẹn nỗi đau như nó đang là… nghĩa là sao thầy? Con chúc thầy luôn mạnh khỏe giữa đại dịch, và dẫn dắt chúng con sống đúng tốt. CẢM ƠN THẦY Ạ
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch thầy, con đọc trong Kinh Pháp Cú, có một đoạn nói về việc hành trì. “Trì” có nghĩa là không phóng túng chánh pháp. Theo như con hiểu, khi tinh tấn – chánh niệm – Tỉnh giác, thì con thấy các pháp xuất hiện, diễn biến và tự diệt đi, tùy theo duyên sanh lúc đó. Lúc này thì pháp thế này, lúc khác thì pháp thế khác. Không phóng túng chánh pháp là không khởi lên các vọng tưởng, suy diễn, thông dịch, biện giải hay hý luận về các pháp đang như là, vào thời điểm nó khởi phát, nghĩa là không đặt cái ta ảo tưởng vào đó mà cho là pháp của mình, pháp do mình, pháp vì mình. Con suy nghĩ và cảm nhận như vậy có đúng không ạ, thưa thầy! Mong thầy hoan hỉ khai thị giúp cho con sáng tỏ. Con xin tri ân thầy ạ.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Dạ kính thưa Sư Ông. Trong 5 điều giới mà Đức Phật đặt ra thì trong đó không có cấm cờ bạc. Con quan sát thấy nếu ai đã vướng vào cờ bạc rồi thì Tham Sân Si trổ ra đầy luôn. Vì con cũng vướng vào dù chỉ là mới đây thôi, nhưng con cảm nhận được tâm ma và lực thôi thúc mình sa ngã vào con đường đó rất mạnh. Con đang rất cố gắng để thoát ra vì con biết rằng cờ bạc là con đường tạo tác cho Tham Sân Si. Mà con đường tu tập thì ngược lại. Giờ con mới hiểu được nhiều người tán gia bại sản vì cờ bạc là như thế nào. Lực hút của nó thật ghê gớm. Trải nghiệm này của con cũng rất quý giá. Con sẽ vượt qua được thưa Sư Ông. Con không thể làm nô lệ cho các cảm xúc buồn vui trong trò chơi đó được. Tất cả những gì càng cố gắng tìm cầu thì cũng chỉ là ảo ảnh. Có rồi sẽ mất, thắng rồi sẽ tham và tham rồi sẽ thua, thua rồi sân, cái vòng lẩn quẩn này tuy con đã phát hiện ra nhưng con cảm nhận được là cái suy nghĩ nó vẫn dụ dỗ con rình rập cho con cắn câu. Con vẫn thấy biết nó đang như vậy. Con rất biết ơn các bài Pháp của Sư Ông. Con tin là con sẽ làm được.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi: