Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính Thưa Thầy. Con tập ngồi kiết già để hành Thiền và đã cố gắng ngồi được gần 1 tiếng sau đó con đổi chân ạ. Điều con thắc mắc là con bị tê tay phải cả ngày lẫn đêm. Do con ngồi vẫn chưa đúng cách? Nhưng con đã theo lời dạy của các Thầy dạy cách ngồi kiết già ạ thì ko thể sai cách được. Vậy thì tại sao con bị tê 2 cánh tay và bàn tay. Cảm nhận nặng tê nhất là tay bên phải. Ngoài ra khi Thiền sâu con có trải nghiệm như cảm giác cận tử nghiệp nghĩa là như cuốn phim chiếu chậm về những tiêu cực và tích cực trong cuộc đời của con. Con đã khóc nhưng vẫn cố gắng tiếp tục ngồi và quan sát nó. Vậy con phải làm sao ngoài việc không chạy theo tưởng uẩn ạ? Kính mong Thầy khai ngộ cho con ạ. Con rất biết ơn Thầy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy, Gần đây con có nhận ra một điều, đó là cuộc sống này gần như chẳng có điều gì để học cả. Nếu chỉ trong sáng nhìn thì đó là sự tương tác tự nhiên, ko bản ngã. Lúc trước con cứ cố gắng giải thích chuyện mình gặp. Con cứ giải thích là đây là bài học gì, tốt hay xấu, vân vân. Nhìn thấy điều này thì tâm con trong sáng vô cùng. Đây có vẻ là lần đầu mà con nhìn mọi vật mọi việc với sự trong sáng như vậy. Con cũng cảm thấy buông bỏ được ý sợ đầu thai vào đường ác và muốn đầu thai vào đường tốt. Con thấy dù đầu thai làm cái cây hay hạt cát cũng thật bình yên và tĩnh lặng.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Hôm nay con viết lời này chỉ để tri ân và chúc Thầy luôn mạnh khoẻ, an lành. Từ nay, con không còn khúc mắc nào nữa. Lần nữa, con xin cảm ơn Thầy cho chúng con cần câu, không phải là con cá. Thật ra thì Thầy đã dạy hết rồi. Chỉ có mình là suy nghĩ phức tạp nên cứ thắc mắc mãi thôi. Con thành kính cảm ơn lòng Từ và tâm Nhẫn mà Thầy dành cho chúng con. Chừng nào đi ra ngoài được, con xin phép đến đảnh lễ Thầy. Con xin tri ân Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! 10 năm trước con có được đảnh lễ Thầy ở Viên Không và nghe thầy giảng nhờ sự trợ duyên của Sư Cô Liễu Pháp, nhưng lúc đó con nghe mà không thấy ra được do tâm đang chạy theo từ các pháp môn khác. 10 năm hơn con có cơ hội qua Tích Lan học, trải nghiệm đủ loại pháp môn và tu hành nhưng mệt mỏi và không đi đến đâu. Cho tới khi 1 năm trước, trong lúc đi thể dục và con nghe bài giảng của Thầy về Nguyên lý cốt lõi của Thiền Vipassanā trên YouTube, Thầy nói tới đâu con thấy ra tới đấy! Hạnh phúc tràn ngập, bao mệt mỏi, dự định, mong muốn, tác thành đều rụng rơi! Cái con “đạt” được bây giờ là “không đạt được gì” và không sợ hãi! Mức độ tham sân si đang được thấy ra và đang dần đoạn giảm! Con vừa về VN được 5 tháng, nhưng do dịch nên chưa thể xuống đảnh lễ Thầy để tri ân Thầy khai sáng. Mỗi ngày con đều nghe lại các bài giảng của Thầy, khi nghe tới những phần con hiểu đúng những gì con trải nghiệm, lúc ấy tâm con khởi lên hỉ lạc tràn ngập, con lại mỉm cười và nhận biết hỉ lạc như nó đang là chứ không chấp giữ tâm đó. Con hiện là giảng viên Đại học Phật Giáo Srilanka, cũng từng là học trò của SC Liễu Pháp (dạy về Abhidhamma) ở Học Viện PGVN khoa Anh Văn Phật Pháp. Con có duyên được dạy môn Meditation Practice và Môn Buddhist Meditation and Mind Culture và các môn khác của Khoa Pali và Phật học của HV SIBA Campus. Nay con kính xin thỉnh Thầy cho phép con chia sẻ Pháp của thầy cho sinh viên của con đang dạy. Con chỉ xin chia sẻ những phần nào tự bản thân con chứng nghiệm từ Pháp của thầy chứ không phải chia sẻ tất cả những gì Thầy giảng vì có những cái con cũng chưa hiểu do chưa trải nghiệm qua. Con xin niệm ân Thầy đã khai sáng cho con và mọi người có thể thấy ra thực tại. Con hạnh phúc vô cùng! Kính chúc Thầy sức khỏe và nhiều người được học và thấy ra thực ra nhờ Pháp của Thầy dạy! Namo Buddhāya!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Sư Ông! Hôm nay con có đọc được một ý kiến về luật nhân quả của một dịch giả như sau: “HIỂU THẤU ĐÁO HƠN VỀ NHÂN QUẢ Trong đời sống, bà con cô bác hẳn thường nghe câu: “sống thế có ngày sẽ bị ‘quả báo'”, hoặc câu “cuộc đời hiện nay chính là ‘nghiệp báo’ của kiếp trước” Cả hai cách nói này đều xuất phát từ một cách hiểu về nghiệp như điều gì có tính công bằng 1:1 kiểu ác giả ác báo. Đây là cách hiểu về nghiệp rất phổ biến trong đại chúng ở Việt Nam. Cách hiểu này về nghiệp thực ra là dựa trên một sự hiểu/dịch một thuật ngữ Sankrit/Pali sang Hán Văn. Thuật ngữ đó là: Vipàka. 2 dịch giả dịch Kinh Phật sang Hán Văn là Cưu Ma La Thập và Chân Đế đều dịch chữ này là quả báo, và theo đó, karmavipàka được dịch là nghiệp báo. Tuy nhiên, sau này, cách hiểu/dịch này đã bị đặt vấn đề. Bản thân Vipàka còn có nghĩa “chín” (ripening). “Chín”, là một quá trình làm biến đổi trạng thái ban đầu của sự vật, và khiến cho chúng đổi khác. Gạo, sau khi được nấu chín, sẽ thành cơm. Trái, sau khi chín, thì ăn vào sẽ không còn đau bụng. Nhìn rộng ra, một người lao động vất vả hôm sớm chuyên cần chăm chỉ, thì đó là họ đang gieo một dạng nhân. Cái nhân này không có gì dễ chịu sung sướng cả. Thế nhưng khi họ thành công, tức là thu về quả, thì cái quả đó lại là sự thoả mãn, sung sướng. Chưa hết, trong giai đoạn gieo nhân, có thể họ chỉ là một người lao động ở dưới đáy xã hội, song khi gặt quả, họ lại có cơ hội tạo điều kiện cho con cái mình biến đổi địa vị xã hội, để bước vào các tầng cấp cao hơn, vân vân Chính vì lẽ đó, vipàka sau này đã được dịch là dị thục, trong đó, “thục” là chín, và “dị” là khác. Có nghĩa là khi quả chín thì sẽ khác với nhân. Có nhiều cách hiểu về sự dị thục này, tuy nhiên, về bản chất, tất cả các cách hiểu này đều bác bỏ cách hiểu đơn sơ kiểu “quả báo” 1:1 nói trên. Thậm chí, vào những năm 70 của thế kỷ trước, chính thiền sư Lê Mạnh Thát, trong công trình quan trọng (chính là luận văn tiến sỹ Phật học của ngài) nghiên cứu về triết học của ông tổ Duy Thức Học Vashubandu (Thế Thân) còn đề nghị dịch vipàka là “tiến trình xử lý” (processing), hiểu theo cách hiểu công nghệ thông tin, mà ở đó, nhân là input, sau khi qua tiến trình xử lý, sẽ ra ouput (quả). Tóm lại, mối quan hệ nhân và quả hiểu theo cách hiểu này, hoàn toàn không có nghĩa “hoàn báo”, “quả báo” hay “nghiệp báo”, tức một cách hiểu có vẻ tương tự với định luật vật lý thứ 3 của Newton: Khi một vật tác dụng lực lên vật thể thứ hai, vật thứ hai sẽ tác dụng một lực cùng độ lớn và ngược chiều về phía vật thứ nhất. Nhân và quả hiểu theo cách hiểu mới, “dị thục” (quả chín khác với nhân) thực tế mới chính là cách hiểu thấu đáo, và nó nắm bắt được tính phức tạp về triết học cũng như bản chất của đời sống. Quan trọng hơn cả, cách hiểu này về nhân quả (dị thục) nhấn mạnh khả năng chuyển biến, thay đổi, và nó hoàn toàn đối lập với cách hiểu trước về nhân quả (hoàn báo), tức một cách hiểu nhấn mạnh khía cạnh ngăn chặn, cảnh báo hay doạ dẫm.” Do nhận thức còn sơ cơ, nên con xin được tham khảo nhận định của Sư Ông về ý kiến trên để có thể hiểu thấu đáo hơn về quan hệ nhân quả có được không ạ? Con cảm ơn và chúc Sư Ông thật nhiều sức khoẻ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, Con thường nghe thầy chia sẻ tu là trở về trọn vẹn soi sáng thân tâm để rồi biết điều chỉnh nhận thức và hành vi sao cho tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha. Con hiểu nhận thức chính là ý thức. Ý thức có một tác dụng vô cùng mạnh mẽ, nó chi phối tất cả mọi thức khác (nhãn, nhĩ, tỉ, thiệt, thân thức), lại có quyền năng sáng tạo và thay đổi cả một cuộc đời của con người. Nghiệp quá khứ giống như sức của mũi tên, chỉ khi nào hết đà thì nó mới rơi xuống đất. Nhờ điều chỉnh ý thức và hành vi thiện đức nên đã gieo được nhiều chủng tử tốt cho mình và cho mọi loài hữu tình và vô tình chung quanh, nên đã tạo được một tự nghiệp và cộng nghiệp tốt đẹp, đủ năng lượng đánh tan được cái mũi tên độc của nghiệp quá khứ của mình. Con thành kính biết ơn thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Đầu tiên xin Thầy nhận ở con lòng biết ơn sâu sắc bởi nhờ những bài pháp quý giá, chân thành và đầy tình yêu thương của của Thầy mà con đã và đang hiểu ra một số pháp. Con ở xa (Sydney, Úc) nhưng quê con ở Quảng Trị và có tham gia 1 khóa 10 ngày thiền Vipassanā ở Blue Mountain và 1 khóa ngắn hạn khác. Thật lòng con rất biết ơn khóa học đó (và tất cả những người đã tạo duyên, tạo điều kiện cho con một chỗ học, chỗ ăn ở và tuyệt vời nhất là cho con một phương pháp thực tế và hiệu quả để con nhìn nhận pháp đúng hơn và sống hài hòa hơn), và nhờ duyên lành, vô tình con được nghe nhiều bài pháp của Thầy (con kể thầy đừng cười, con nghe mọi lúc mọi nơi và đến giờ thì không thể biết được là mình đã nghe bao nhiêu bài, có những bài giảng của Thầy con nghe 3-4 lần và càng nghe càng thấm). Con rất biết ơn thầy đã yêu thương chia sẻ, chỉ dạy cho chúng con! Con có hai câu hỏi mong thầy từ bi chỉ dạy: 1- Mỗi lần thiền là chỉ được một lúc sau là con ngủ gục, điều này con bị từ ngày đầu tiên và lần đầu tiên tập thiền, kéo dài cho tới giờ. Dù trong khóa thiền 10 ngày tại Trung Tâm con cũng “đạt” được một số trạng thái như thấy mình bay lên trần nhà, thấy mình to lớn bao phủ cả thiền đường có sức chứa hơn 100 người, thấy vòng tròn ánh sáng bao quanh mình v.v… Con thật lòng muốn tinh tấn tiến bộ trong thiền nhưng cứ giậm chân ở chỗ “ngủ gục”. Có một vài lần con đổi sang thiền buổi tối sau 10h thì lại bị nhức đầu và sau đó là không ngủ được. Thậm chí hơi đáng sợ. Mong thầy chỉ dạy cho con phương pháp (có thể là tạm thời, chỉ để tránh tình trạng ngủ gục hiện nay, sau đó khi đã tạo được thói quen tỉnh thức, con sẽ không bám chấp vào phương pháp nữa ạ). 2- Con theo học thiền Vipassanā của thầy Goenka nhưng từ khi về nhà, con chỉ có thể ngồi thư giãn và cảm nhận hơi thở ra vào nơi dưới mũi, chứ con không “dẫn ý” hay “quét” từ đầu đến chân hay từ chân lên đầu được. Như thế có phải là con thiền thiếu sót, không đúng cách phải không thầy? 3- Câu này không thực sư là câu hỏi, con chỉ nêu thắc mắc, được thì thầy khai thị hộ con: chuyện là có hai lần, khi đang đi bộ, con thấy hai cái cây khác nhau, ở hai nơi khác nhau dù đều ở Sydney, thời gian cách nhau khoảng 5 năm, 1 cây to vừa, một cây rất cao rất to, bỗng dưng như chào hỏi con vui vẻ, rộn ràng vui tươi, nói chuyện ríu rít, con không thể tả hết trạng thái của hai cây đấy, nhưng nó khiến cho con phải dừng lại quan sát, ngắm nhìn; Và một lần khác ở Queensland, khi đang ngồi trên hòn đá ngắm biển, con bỗng rơi vào một trạng thái thấy không gian xung quanh như co lại, vừa ấm áp, vừa mát mẻ, như thể con đang ở trong lòng mẹ thiên nhiên, được mẹ đu đưa. Cảm giác đó rất LẠC. Ba sự kiện đó con khiến con có đôi chút thắc mắc, lúc đầu còn không dám nói ai vì sợ người ta cho là mình bất bình thường. Có phải ba lần đó là do tâm con vắng bặt suy nghĩ (cái này con không chắc vì tâm con hay chạy lung tung) hay do sao mà con thấy như thế ạ? Con rất mong nhận được sự chỉ dẫn của thầy. Kính chúc thầy luôn dồi dào sức khỏe. Ước mong có dịp được gặp thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! 6 năm trước, khi con biết đến Phật giáo qua một người bạn xuất gia và học thiền 5 ngày tại 1 thiền viện thuộc phái Thiền tông, và sau đó đọc các sách về phật giáo nữa thì con nghĩ là con đã hiều thiền là gì, Phật giáo là gì, tu là gì. 4 năm trước, con tu tập 1 tháng ở một tu viện yoga cổ điển và học về kinh Vệ Đà, con nghĩ là con đã hiểu về thiền, bản ngã, giải thoát, mục đích cuộc đời là gì, tu tập tâm linh là gì. 2 năm trước con tham gia khoá thiền vipassanā 10 ngày của một thiền sư, con nghĩ là con đã hiểu Pháp là gì, thiền là gì, tu là gì. Tết vừa rồi con lại đến 1 tu viện khác học thiền vipassanā 1 tuần, lúc đó con nghĩ là con đã hiểu rõ đời sống tu hành, sơ đồ thiền định đi đến giải thoát, về nghiệp quả, về nhân duyên, về Pháp, và con đường cần đi trong cuộc đời. Trong 6 năm này, con tập thiền, đọc nhiều sách của các thầy tu, thiền sư, triết gia, kinh thánh, sách kinh tế chính trị, tâm lý học… để hiểu hơn về cuộc đời và chọn cho mình 1 con đường tu tập phù hợp cũng như việc giúp người tốt nhất trong khả năng của mình (con từng dạy học miễn phí, trồng cây, phát thực phẩm, dạy yoga, trị liệu cho người nhưng thấy chẳng ích lợi nhiều vì khổ đau vẫn cứ bám lấy tâm trí họ, cả cha mẹ con cũng vậy mà sức mình thì có hạn). Cho đến cách đây khoảng 2 tháng, con đang nằm thảnh thơi trên thảm yoga, và mở thử 1 bài pháp của thầy nghe xem sao. Nghe thầy giảng với giọng nói đầy nội lực, giọng cười rất sảng khoái làm con cười theo, đạo lý giảng đơn giản nhưng rất thâm sâu, trong con như bừng sáng. Rồi con tiếp tục những ngày sau đó là nghe và đọc các bài giảng Pháp của thầy. Nghe tới đâu con hiểu ra tới đó. Và con như phủ định lại tất cả những kiến thức, nhận thức, kinh nghiệm của bản thân có được trong 6 năm qua. Con tự cười với chính mình vì giờ mới hiểu thiền là gì, bản ngã là gì, Pháp là gì, duyên là gì, vô ngã là gì… (trước giờ con tu tập và chia sẻ với người khác như đúng rồi thầy ạ) Và rất có thể những năm sau này con lại hiểu khác hơn, vì con không thật sự tin vào tâm trí mình nữa. Mỗi lúc lại nhận thức khác nhau. Những năm qua con tu tập như một người suy dinh dưỡng bước đi trên sa mạc, những bước chân xiêu vẹo nghiêng bên này ngả bên kia, lâu lâu gặp bão cát lại muốn mất hút luôn. Cho đến khi nghe thầy giảng pháp như gặp được hồ nước mát trong, tắm mình mát lành để tu lại từ đầu. Những năm qua con mong muốn có một người thầy chỉ dẫn trên con đường tu tập tâm linh nhưng vì tâm trí con thường hay tư duy phân tích và phản biện, sợ tu lạc đường không có lối về nên chưa có từ bỏ thế gian để theo một vị thầy nào, và có lẽ cũng vì con chưa sẵn sàng nên vị thầy chưa xuất hiện. Mấy hôm nay con đọc lại sách của các thiền sư nổi tiếng và các triết lý cổ xưa, rồi con đọc lại về đức Phật, con lại hiểu khác đi so với trước, rồi thực hành và con thấy những gì thầy giảng rất giống với phần cốt lõi mà con nắm bắt được từ những gì con đọc. Con thấy phước lành thật lớn lao ở kiếp sống này được biết đến Phật pháp và được nghe thầy giảng. Và thật quý giá vì thầy vẫn dành thời gian để trả lời các thắc mắc của mọi người. Tất cả như là kho báu vô giá vậy. Con biết ơn vô cùng. Nay con có kế hoạch xuất gia trong 1-2 năm nữa (sau khi dịch ổn định) để toàn tâm toàn ý đi theo con đường tu tập một cách trọn vẹn. Con nhận thấy đây là con đường lợi mình lợi người nhất, và cũng là cách báo hiếu tốt nhất cho cha mẹ. Con thấy con phù hợp với lối giảng dạy của thầy, và con cảm thấy đây là con đường đúng đắn, cho dù con có đi chậm hay nhanh, con không bận tâm nữa vì con biết rằng chỉ cần mình đi đúng hướng thì dù đi bao lâu nữa rồi cũng sẽ tới đích. Thầy cho con hỏi là ở Việt Nam thì tu viện nào nhận người xuất gia mà có dạy và hướng dẫn tương tự như lối giảng dạy của thầy ạ, hoặc là ở trong tu viện đó cho phép nghe pháp hoặc đọc sách của thầy. Và họ có giới hạn độ tuổi xuất gia không ạ? Con là nữ, năm nay 33 tuổi ạ. Con rất cám ơn thầy. Kính chúc thầy và chư tăng sức khoẻ ạ!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con chào Thầy ạ! Thầy cho con hỏi thế này ạ. Tại sao các bậc chứng thánh quả đều phải diệt thọ và tưởng ạ? Nếu như vậy thì trong đời sống không còn cảm thọ nữa thì làm sao cảm nhận được đau khổ của thế gian mà giúp đỡ và hành bồ tát đạo ạ?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thấy Pháp. Con sinh ra bao lâu nay luôn trong đầu muốn trả lời câu hỏi của Cuộc sống là gì? Ý nghĩa của cuộc đời mình là gì? Rồi đến những câu hỏi thời gian, không gian? Vũ trụ ngoài kia như thế nào?… Luôn đầy những câu hỏi và trên hành trình đi tìm kiếm đó nhiều lúc mình tưởng đã nghiệm ra nhưng cũng không phải… cứ như vậy con đã gặp Thầy và thấy ra Pháp. Gặp thầy đó là cơ duyên, có lẽ đã tìm nhiều kiếp và Thấy ra pháp đúng là một phép màu. Lúc đó mọi câu hỏi từ cuộc sống đến khoa học đã được mở ra, thấy ra lẽ sống, thấy ra tất cả vũ trụ chỉ bấy nhiêu thôi, trong cái Không – Thời gian mà bao nhiêu cuốn sách, công thức cũng chỉ đơn giản như vậy. Tất cả vũ trụ chỉ trong cái Thân, tâm, cảnh ngay đây trong căn phòng nhỏ bé này. Nó giống như con đom đóm nhỏ bé, tất cả vạn vật chỉ có vậy thôi. Những khái niệm về ngôn ngữ, thời gian, không gian, toán học, khoa học… tất cả làm chúng ta ngày càng xa rời cái chân lý tuyệt đối này. Khi con viết những lời này vẫn là cái ngã của chính mình. Thực ra chẳng có gì ngoài pháp với pháp như lời Thầy ‘thấy pháp thì quên lời’. Con kính chúc thầy luôn mạnh khỏe. Ngàn lần cám ơn Thầy.

Xem câu trả lời