Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, con xin đảnh lễ Thầy và kính chúc Thầy năm mới nhiều sức khỏe. Con đang hành theo pháp của Thầy là sống minh sát trên thân, thọ, tâm, pháp. Dưới đây là một vài suy nghĩ và trải nghiệm của con xin Thầy từ bi chỉ giáo để con an tâm tiếp tục hay cần phải điều chỉnh. Con hiểu những điều Thầy dạy, lúc nào cũng thận trọng chú tâm quan sát (chánh niệm) rồi từ từ tâm sẽ định tĩnh sáng suốt trong lành (chánh định), thường xuyên dùng cái tánh biết (minh sát) trên từng hành động, suy nghĩ, cảm giác và mọi việc xảy ra. Con xin đưa ví dụ cụ thể. Đang gọt khoai thì con chú ý đến việc gọt khoai, tâm con không suy nghĩ gì hết thì biết rằng tâm đang rỗng lặng. Một lúc sau tay con thấy mỏi và nhức thì con biết, tâm con liền nghĩ cần phải ngưng một lúc. Rồi một người bạn đến nói chuyện thì con biết có pháp đang đến, lúc nói chuyện với người đó thì con biết mình đang nói và nói gì trong khi tay vẫn gọt khoai, vẫn nhức mỏi… Có đôi khi câu chuyện của người bạn hấp dẫn vì một đề tài nào đó làm con bị chìm đắm, thu hút vào đó thì tánh biết biến mất (hết biết = thất niệm). Khi biết bị thất niệm, con sực tỉnh và quay trở lại quan sát trên thân thọ tâm pháp. Khi con sống được với những giây phút chánh niệm tỉnh thức như thế thì con thấy rằng những tạp niệm và vọng niệm không có chỗ chen vào, tâm con thấy nhẹ nhàng thư thái một cách tự nhiên. Trên đây chỉ là một ví dụ nhỏ, con đang thực hành như vậy ở mọi lúc mọi nơi, lúc nào được thì được, lúc nào thất thì thất. Như nhà nông làm lúa khi được mùa khi thất mùa vậy thôi. Thật ra khi dùng ngôn từ để diễn đạt thì có vẻ như phân định rạch ròi, nhưng trên thực tế cái tánh biết nó trùm khắp trên thân thọ tâm pháp một cách rõ ràng, minh bạch, không biên giới, duy chỉ khi nào mình bị cuốn hút hoặc chìm đắm vào một pháp hay một đối tượng thì tánh biết sẽ biến mất mà thôi. Có một điều con thấy thật là khó khi lúc nào mình cũng quán sát thường xuyên trên thân thọ tâm pháp, tức là rất khó sống mà giữ được chánh niệm, tỉnh thức trong từng sat-na. Có phải chăng cái xã hội phát triển tột đỉnh và quá đầy đủ văn minh vật chất này là thủ phạm (lục căn tiếp xúc với lục trần ngày nay quá khác với lục trần thời Đức Phật)? Dẫu biết rằng chính vì thế mà con cần phải hành thường xuyên hơn, miên mật hơn, nhưng cái tâm tỉnh thức của con nó cứ ON-OFF mãi, mà OFF thì nhiều hơn ON! Đôi khi con mơ hồ cảm thấy tu thời nay sao mà gian nan quá, nhưng rồi con lại nhớ đến lời Thầy, càng gian nan thì giá trị càng cao. Con thật bối rối, kính xin Thầy từ bi khai thị.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy! Con ngày càng thấy thấm thía về lời thầy dạy. Giới luật là điều không làm gì hại mình và hại người, là điều học và giác ngộ từ ngay cuộc sống của chính mình. Người nào không vượt qua được lòng tham và lăng xăng phóng dật thì hãy nhìn cuộc sống đau khổ như một bài học mà cuộc sống đang tận tuỵ dạy mình. Hàng ngày, hàng giờ và từng khoảnh khắc như thế. Ehipassiko: hãy quay lại mà thấy. Thấy ngay trên thân này. Thấy, thấy và thấy. Thấy ra vị ngọt, và cũng thấy sự nguy hại, cay đắng lớn lao hơn nhiều. Thấy ra điều này, con không muốn làm điều gì hại mình hại người nữa. Con xin sám hối và nguyện thận trọng, không làm điều xấu thưa thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, trong bài giảng của thầy có nói đến nhu cầu mang tính “kỹ thuật” và tham vọng mang tính bản ngã và thời gian tâm lý nhưng con vẫn chưa hiểu lắm mong thầy giảng hộ con kỹ hơn. Chẳng hạn như nhiều lúc đói nhưng con vẫn có thể nhịn được, như những ngày Trai giới có thể nhịn ăn tối ăn chiều, cơn đói chỉ xuất hiện một thời gian là mất, mai lại ăn tiếp, còn cơ thể thì lại được nhẹ nhàng khinh an hơn. Vậy cảm giác đói chưa hẳn là đã thể hiện một nhu cầu thiết thực? Ngược lại, khi nấu ăn một món ăn, con không chỉ chú ý đến việc “lấp đầy dạ dày” mà còn chú ý đến chế biến hương vị sao cho thơm ngon, trình bày sao cho hấp dẫn. Trong lúc chuẩn bị tất cả các việc đó nếu con đều làm một cách thận trọng chú tâm thì đâu phải việc thưởng thức đồ ăn ngon là biểu hiện của tham lam? Nếu chỉ vì nhét đầy dạ dày cho thôi cảm giác đói thì chỉ cần nấu mì tôm mỗi ngày mà không cần chú ý đến dinh dưỡng, sự ngon miệng, tính thẩm mỹ trong nghệ thuật và khoa học nấu ăn? Vậy đâu thực sự là ranh giới giữa nhu cầu và tham lam thưa thầy?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. Con xin tri ân và đảnh lễ Thầy đã trả lời thư con thật nhanh và con cũng rầt vui vì Thầy nói con có căn lành mới gặp được Chánh Pháp, con xin ghi khắc lời Thầy lúc nào cũng sồng trọn vẹn trong sang với thực tại, tỉnh thức trước vạn pháp đến đi, ung dung trước “bát phong” của cuộc đời đó là chân an lạc. Con kính chúc Thầy được nhiều sức khỏe.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

CON xin THẦY chỉ dạy cho con về thiền quán tứ niệm xứ, nếu y cứ vào đối tượng thân, thọ, tâm, pháp hoài thì làm sao được giải thoát, bởi còn đối tượng, còn trên đối đãi là pháp sanh diệt làm sao thấy được thật tánh pháp (chơn đế). Vậy con kính mong THẦY từ bi chỉ dạy cho con trực nhận ra được ngay trên đối tượng, ngay trên pháp sanh diệt mà tịch diệt, ngay đối tượng là bản thể sanh diệt là giải thoát? Con tri ân công đức THẦY khai thị cho chúng con.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, Mong muốn “tất cả mọi người đều biết Phật pháp” có phải là 1 tham vọng không ạ? Kính mong Thầy giảng cho con hiểu. Con cám ơn thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con là một Phật tử ở phương xa. Có lần, con được nghe thầy giảng trong Pháp Thoại: “Có một vị thiền sư nói: Trước khi tu, ngài thấy núi sông là núi sông. Khi tu ngài thấy núi sông không phải là núi sông. Sau 30 năm tu, ngài thấy núi sông là núi sông.” (Con không thể lập lại chính xác lời thuyết giảng của Thầy). Thưa thầy, con hiểu lời dạy này của ngài như sau: – “Trước khi tu, ngài thấy núi sông là núi sông” nghĩa là trước khi tu ngài không thấy được sự vô thường. – “Khi tu ngài thấy núi sông không phải là núi sông” nghĩa là ngài đã thấy được sự vô thường. – “Sau 30 năm tu, ngài thấy núi sông là núi sông” thì con không hiểu ngài muốn nói gì? Con kính xin Thầy giảng cho con rõ. Con thành kính tri ân thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy. Con thấy mình may mắn khi được biết tới Phật giáo Nguyên Thủy và được học từ những lời chỉ bảo của Thầy. Con biết ơn Thầy vô cùng ạ. Con kính chúc Thầy an vui, mạnh khỏe! Con mong Thầy có dịp ra Hà Nội để chúng con được đảnh lễ và học hỏi nơi Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, làm sao mà cái tâm lại có thể VÔ SINH BẤT DIỆT, Niệm mà như không, không mà như niệm như các TỔ ngày xưa nói vậy?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, con ở Toronto Canada, năm nay 58 tuổi. 58 năm sống trong vô minh ái dục, con chưa một lần ý thức được tham sân si là gì, cũng như chưa một lần con nhận ra rằng mình đang tham sân si ra sao. Ngũ dục thế gian, tài – sắc – danh – thực – thùy con đều chìm đắm cả. Vì vô minh như vậy nên con đã lăng xăng tạo tác và gieo rắc không biết bao nhiêu đau khổ cho người và bản thân con… Cho đến khi con được biết Thầy, được nghe các bài Pháp thoại, Thư Thầy Trò, Tuyển Tập Thư Thầy,… nay con đã nhận ra rằng, con là một người đầy tham sân si. Con chỉ mới nhận thức rằng, con đã bị tham sân si làm chủ và tác hại của nó qua hậu quả mà con đang gánh chịu. Bây giờ con đã có cái nhìn khác về ngũ dục thế gian, chung quy chỉ có mấy chữ: đừng chìm đắm, hãy buông bỏ. Đức Phật nói, không dừng lại, không bước tới… cũng là ý này phải không Thầy? Nhưng con mơ hồ nhận ra rằng, trên thực tế, Như Lai và chúng ta đã có một lần dừng lại. Nhưng vì cái khoảnh khắc đó nó chỉ bằng một phần triệu triệu của một sát-na nên chúng ta không thể nào thấy được. Và dòng tâm thức đó cứ liên tục trôi chảy như một dòng sông hay một con thác. Trên dòng sông trôi chảy không ngừng, nếu ta nhìn thật sâu, thật định tĩnh trong lành thì sẽ thấy những phần tử nước li ti trên dòng chảy dường như liên tục đó. Thực ra chúng ta có một lần dừng lại, đó có phải là cái “thời vị trung chính” mà Thầy đã giảng phải không Thầy? Con biết sức tu của con còn yếu lắm, giữa Kiến tri và Tuệ tri là cả một quá trình tư duy và điều chỉnh. Khi có chuyện gì xảy ra, con chưa làm chủ được bản thân, con dễ dàng nổi sân và không còn nhớ gì đến Kiến tri là những gì con biết được qua lý thuyết, con hoàn toàn để cho cơn sân mặc tình thao túng thì còn nói gì đến Tuệ tri ở đây! Bản chất của cuộc đời là bất toàn và đau khổ, nhưng nếu ta biết mỉm cười và chào đón mọi khổ đau như chào đón một người thân từ lâu không gặp thì đau khổ sẽ tự triệt tiêu. Thành phần của cuộc sống là Tục – Chân lẫn lộn, nhưng có một dấu phẩy ngay giữa dành cho người lúc nào cũng thận trọng chú tâm quan sát, sáng suốt định tĩnh trong lành, không ngã vào Tục cũng không bám vào Chân, thấy ra được thực tánh của vạn pháp thì sẽ giác ngộ giải thoát phải không Thầy? Trên đây là những suy nghĩ của con như một lời tâm sự, kính mong Thầy hoan hỷ chỉ bảo. Con kính chúc Thầy được nhiều sức khỏe.

Xem câu trả lời