Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Bạch thầy. Con đang bị rối loạn pháp môn tu tập. Đối với 1 người lung tung, cái gì cũng đọc, cái gì cũng học thì điều nào người đó nên làm thưa thầy? Kính mong thầy từ bi chỉ dạy.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Thầy, Con mới tập ngồi thiền nên có một số thắc mắc, con kính mong Thầy chỉ dạy cho con: 1- Khi ngồi, con theo dõi và đếm số hơi thở, trong khi đếm thì thỉnh thoảng vọng niệm cứ xuất hiện cùng với việc đếm, một lúc thì vọng hết, lát sau lại xuất hiện vọng khác. Như vậy con cứ tiếp tục ngồi hay xả? 2- Khi sắp sửa ngủ gật, con cũng biết và mở mắt, ngồi thẳng lưng lại, chỉnh thế ngồi như lúc đầu, nhưng vẫn chú tâm đếm hơi thở. Như vậy có phải ngưng ngồi thiền không? Vì con nghe nói ngồi thiền không được nhúc nhích, cử động gì hết, trong khi thực tế ngồi một lúc thì lưng tự nhiên cong lại, người ngả về phía trước, nếu không chỉnh tư thế thì dễ buồn ngủ lắm. 3- Con ngồi tư thế kiết già, có chêm vải dưới chân cho đỡ đau, như vậy được không? Con có nên để đồng hồ trước mặt không? Con xin cảm ơn và kính đảnh lễ Thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch thầy. Con xin trình bày kinh nghiệm hành thiền của con. Xin thầy từ bi soi xét. Hiện tại, con hành “Quán xả bỏ, ta thở vào. Quán xả bỏ, ta thở ra”. Những ngoại vật khi nảy sinh, tâm con hay biết và nhẹ nhàng quay kéo lại đề mục như 1 người bạn hiền. Khi “nặng” quá, con chú ý từng thời khắc và thấy nó trôi đi và biến đổi từng khoảnh khắc. Kết hợp tâm từ và tâm xả như vậy nên con dần dần trú tâm vững chắc và an định vào đề mục hơn. Thưa thầy, con sẽ vẫn tiếp tục an định vào đề mục, vẫn tiếp tục quan sát thực tại thân-tâm? Con nhận thấy rằng, tâm bắt cảnh, nếu ta kéo thời gian đủ lâu, nghiền ngẫm, hứng thú, suy xét nó, thì nó sẽ dần tích tụ và đến đúng thời điểm sẽ cho ra quả là những khổ đau, bức bối trong tâm hoặc an lạc, vui vẻ, cũng có khi nó kéo theo bằng các hành mà do vô minh ta không nhận ra đằng sau chuỗi hoạt động này là gì. Còn khi ta kéo lại đề mục phù hợp là hơi thở, tâm dần trở nên an yên, định tĩnh, trong sáng, các hành vì không có cơ hội trổ quả và dần đoạn diệt. Con cũng nhận thấy rằng sinh-già-bệnh-tử là 1 quá trình tự nhiên. Cũng như quá trình sắc-thức-thọ-tưởng-hành-sắc. Ở đó, có 1 chỗ trú, 1 nơi mà con không nghĩ có tâm, song con vẫn biết, có thể nói là trú xứ mà thực ra cũng chẳng phải là trú xứ, không có hỷ lạc cũng không có khổ đau và thực sự vô cùng khó diễn tả bằng ngôn từ. Thầy có thể từ bi soi sáng và giúp đỡ con trong bước đường kế tiếp. Con xin thành kính tri ân.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy, trong cuộc sống của con gặp quá nhiều trở ngại, mọi người soi mói vào cuộc sống của con, những người con thương yêu đối xử không công bằng với con, nhưng con không thể nói ra, dù trong lòng con rất khó chịu, rồi từ đó con cứ phân biệt đúng và sai, nên trong lòng con không ngưng phiền não, con rất muốn sống tùy duyên, nhưng chuyện xảy ra con không ngừng phải chịu đựng. Dạ thưa Thầy con phải làm sao?
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, con xin trình bày chỗ hiểu pháp của con như sau: Tu tập cần trở về trọn vẹn tỉnh thức với thực tại với tâm rỗng lặng, nhưng thời gian đầu tâm còn nhiều xao động nên chưa trở về được trọn vẹn hoàn toàn hoặc sự tinh tấn trở về chưa đủ mạnh nên hay lãng quên. Nếu có trở về thì cũng chỉ trọn vẹn được trong thoáng chốc rồi lại buông lung. Trải qua thời gian dài tinh tấn, sự trọn vẹn, rỗng lặng trong sáng dần dần sâu sắc hơn, từ đó diệu dụng của tâm (tam minh) cũng từ từ khai mở ra. Con hiểu pháp như vậy có bị rơi vào thời gian bản ngã hay không, có bị rơi vào lực kéo sở đắc hay không? Con muốn học vô tâm và giản dị, nhưng vì không nắm rõ lộ trình, tu tập thời gian con lại tự sinh nghi. Kính mong Thầy chỉ dạy, con thành kính cảm ơn Thầy.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Bạch thầy. Con kính tri ân lời dạy của thầy. Con học được rằng quay về thực tại, ngay chính thời điểm này, bằng quá trình trực nhận thân-tâm, nắm được chân tướng của thân-tâm. Con khi hành như vậy con cảm thấy mình an lạc và nhẹ nhõm hơn. Nắm bắt được lời dạy đó, con nghĩ mình cần sống trong hiện tại. Cứ sống và bình tâm, khi cần quyết định bất kì điều gì, con dùng sự bình tâm để quyết định vì con nghĩ điều lành sẽ dẫn đến điều lành. Những gì mình làm tốt trong hiện tại với 1 tâm bình an, định tĩnh, cân bằng và yên vui sẽ là nhân tốt cho ngày vị lai đúng không thưa thầy? Điềm lành dẫn đến điềm lành, thà dừng 1 khoảnh khắc, với sự bình tâm sẽ gặt quả tốt trong ngày vị lai…
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy! Hôm nay con đọc được câu hỏi của đạo hữu hỏi về cảm xúc đối với loài cây cỏ. Về vấn đề này con cũng có một thắc mắc xin chia sẻ với đạo hữu và kính xin Thầy chỉ dạy. Trước đây, khi hái lá rau con cảm thấy mình đau, khi nhìn nhựa chảy ở cành do mình gây ra con cảm thấy mình chảy máu. Con đã rất sợ cảm xúc này và theo dõi nó, suy nghĩ về nó. Sau đó con nghĩ, “Nếu con người không ăn rau củ, động vật không ăn cây cỏ thì làm sao để sống? Như vậy thì sự sống trên trái đất này sẽ ra sao nhỉ? Có lẽ đó là quy luật, tuy hơi khắc nghiệt nhưng cũng không thể vượt qua nó được”. Rồi cảm giác này cứ nhẹ dần, khoảng 3 năm thì mất. Con không biết mình suy nghĩ có đúng không? Nhưng bây giờ trong lòng con vẫn còn một chút “không nỡ”, nhưng nếu cần thì con vẫn có thể làm một cách bình thản. Kính Thưa Thầy! Trong quá trình tu tập con nhận thấy nếu như con thực hành và hiểu được một pháp môn nào đó thì ngay lập tức con không thể dùng nó được nữa. Như vậy thì khi một pháp nào đó khởi lên trong tâm, ta chỉ cần nhìn nó và hiểu nó cho thấu đáo thì nó sẽ tự diệt nhanh hơn là chỉ nhìn nó đúng không ạ? Kính xin Thầy hoan hỉ chỉ dạy, con cung kính đảnh lễ Thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Bạch Thầy! Xin Thầy cho con lời khuyên đối xử với người già nói nhiều, ví dụ nói những chuyện không liên quan đến mình hoặc chuyện của nhiều ngày trước… Lúc nào bà cũng râm rang nói miết. Bà là người Phật tử thường xuyên đi chùa, tụng kinh nên con nhờ thầy cho con lời khuyên, có bài pháp nào liên quan xin thầy hoan hỷ giới thiệu. Con là con dâu nên nhiều khi cũng ngại nói. Nhiều lúc an ủi tâm mình xem như chim hót, và là nghiệp của mình ráng nhẫn nhục thưa thầy. Lần đầu viết câu hỏi nên còn vụng, mong thầy hoan hỷ. Con chúc thầy sức khoẻ, thân tâm an lạc. Nam mô A Di Đà Phật!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, khi nào chứng lậu tận minh mới biết mình đã thoát ly được sinh tử luân hồi phải không Thầy, các đệ tử Phật nghe câu kệ liền chứng quả A-la-hán là đã đầy đủ tam minh lục thông chưa ạ? Con cố gắng tỉnh thức, trọn vẹn với thực tại nhưng cũng không ít khi thất niệm, buông lung. Trải qua thời gian dài tu tập con không tiến bộ gì hơn nên đôi lúc cũng nản và nghi ngờ về sự tu tập của bản thân. Con kính mong Thầy từ bi khai thị.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời