Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ! Thưa thầy con có câu hỏi xin được hỏi thầy ạ! Thưa thầy tại sao khi con làm bất cứ 1 chuyện gì đó như: đi, đứng, nằm, ngồi, hay chuẩn bị ngủ thì khi con hướng tâm mình vào bên trong lại có 1 cảm nhận về 1 trạng thái, hay 1 cái gì đó con không biết tên là gì mà cái trạng thái con nhìn đó lúc nào cũng hiện hữu và mang trạng thái rỗng lặng, nếu con dùng ý thức để trú tâm vào đó thì con thấy sự tĩnh lặng hiện hữu, hoặc là con nhắm mắt sau đó con quan sát bên trong thì cái trống rỗng hiện hữu đó cứ ở trên 2 con mắt nhắm của con. Con không hiểu đó là gì con xin nhờ thầy chỉ giúp cho con ạ. con xin cảm ơn thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Trước hết kính chúc Thày mạnh khỏe, hanh thông, sau nữa là con có vấn đề nhờ Thày khai minh. Con là người khiếm thính, tự mình đi trên đôi chân của mình, sống ngay thẳng, nhưng sao trong giấc ngủ thi thoảng gặp ác mộng thường hay ú ớ làm vợ con giật mình thức giấc. Cả nhà có nhờ 1 thầy chuyên xem cõi âm (vốn là bạn của Mẹ), Bác ấy nói con hiện có 8 cái vong bám theo! Vậy xin Thầy giải đáp thực hư như thế nào? Rất cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Cách nay 6 năm, con còn đi làm chưa nghỉ hưu, nhìn cảnh tranh cãi nhau trong những buổi bình xét thi đua trong cơ quan, con đã làm vài câu như sau: Độ ngã năng diệt ngã Chấp ngã tất ngã vong Diệt ngã tâm an lạc Chấp ngã khổ sầu đông. Vạn pháp tức Phật pháp Tu bất dị bất tu Thế nhân thường phân biệt Thị cố khổ thiên thu. Nay con mạo muội trình với Thầy và kính mong Thầy từ bi chỉ dạy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy! Thưa thầy con xin cảm ơn thầy về câu trả lời về sự rỗng lặng. Theo như thầy nói vậy thì chính tính biết là sự rỗng lặng, pháp trần là pháp trần, và sự tỉnh thức chính là biết được pháp trần có dính vào sự rỗng lặng đó hay không. Con hiểu câu trả lời của thầy như vậy có đúng không ạ? Và thưa thầy cho con xin hỏi thêm 1 câu nữa là: Khi sự tỉnh thức thấy biết được sự rỗng lặng và thấy biết được pháp trần vốn không phải là mình thì lúc đó mình sử dụng pháp trần và sử dụng sự rỗng lặng qua sự tỉnh thức để chuyển hóa sắc thân, ngoại cảnh, pháp trần về với sự rỗng lặng có đúng không ạ! Con xin cảm ơn thầy nhiều ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, cho con hỏi, con không phải là Phật tử của chùa nào nhưng con muốn học tiếng Pāli, vậy con vào trang web nào để học ạ? Xin cảm ơn thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy. Qua mấy ngày vừa rồi, con cảm ơn thầy từ bi khai mở trí tuệ cho con rất nhiều. Qua kinh nghiệm tu tập, quả thật con nhận ra mình chấp vào ngôn từ và kinh nghiệm quá nhiều như người chỉ ảo vọng trong quá khứ hay chỉ chú ý đến ngón tay mà quên bẵng con đường cần đi. Hiện tại con hành theo phương pháp buông bỏ quay về thực tại thân-tâm, đối diện, nắm bắt chân tướng thân-tâm, khéo điều phục và sử dụng cũng như câu trong Kinh pháp cú: tâm được khéo điều phục sẽ đem lại quả vị lớn, lợi ích lớn và điều mình trước, huân tập mình trước mới nghĩ đến điều người. Một lần nữa con thành kính tri ân thầy và nguyện mình rốt ráo tu tập, tỏ rõ con đường cho đến ngày giải thoát khỏi mọi lậu hoặc trong ngày vị lai.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, con cứ đắn đo mãi trước khi trình lên thầy. Chuyện xảy ra ngày hôm qua, trong giờ đi làm về, và lại là trên xe bus Hà Nội đông đúc và chen chúc những người với người. Con thấy mệt mỏi vô cùng vì cái cuộc sống này. Mệt quá, con lấy mp3 nghe bài giảng của thầy cho hết thời gian. Lúc đó, do mệt mỏi quá, con buông xuôi mọi thứ để ngắm nhìn lại thân mình, tâm mình và những cảm giác xuất hiện một cách chân thành. Kỳ lạ thay, khi trở về nơi thực tại, cảm giác mệt mỏi được hóa giải cả nơi thân lẫn nơi tâm. Trên thân, những chỗ nào nhức mỏi thì chỗ đó được thay bằng cảm giác khoan khoái, khinh an. Còn tâm thì như vừa được “cởi trói” vậy. Vì từ ngữ có hạn nên con không biết diễn tả sao cho đúng, nhưng đại loại là thế. Lúc đó, trong đầu con nảy ra những câu: Nơi này, không phải ở đâu xa Trở lại ngay đây vẫn đang là Chừng ấy thân, tâm cùng cảm giác Chân thành liền thấy pháp thôi mà! Trên đây là sự trải nghiệm của con (và cả những câu thơ vụng về này nữa). Mong thầy chỉ dạy để con được tham cứu thêm ạ. Con cảm ơn!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy! Một giọt nước ở trong đại dương thì ai cũng hiểu, nhưng cả đại dương ở trong một giọt nước lại là điều không dễ gì hiểu được. Thưa Thầy, Khi tâm ta bung ra phủ trùm lên cả không gian và thời gian thì đó là “cả đại dương ở trong một giọt nước” có phải không ạ? Kính xin Thầy hoan hỉ chỉ dạy! Con thành kính đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy quý kính, Con xin phép Thầy cho con gởi lời chúc mừng đến vị bạn Đạo ở Hà Nội. Xin chúc mừng bạn đã ứng dụng được Pháp Thầy dạy vào trong cuộc sống. Sadhu lành thay!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Trong những ngày gần đây, khi làm theo lời Thầy dạy phải tinh tấn chánh niệm tỉnh giác với thực tại đang là, con đã thấy ra những điều sau đây: Con phát hiện ra bản ngã của mình chính là những kiến thức, những điều mà khi nghe Pháp con hiểu mà chưa thực chứng. Bản ngã này luôn nhận xét, phê phán, kiểm duyệt, kết luận thực tại. Nó thực sự rất là ma mãnh, vi tế mà nếu như con không thực sự chánh niệm thì sẽ không thể phát hiện và bị nó kéo đi cùng với ý niệm về thời gian và phiền não. Nhiều lúc con cứ ngỡ “đây là thực tại” nhưng thật sự không phải thế, mà là con đang sống với cái ta ảo tưởng đắm chìm trong những suy tư về thực tại, thế rồi khi phát hiện ra điều này con lấy lại được sự quân bình, an tịnh trong tâm. Nhưng chỉ được một thời gian thì đâu lại hoàn đấy, phiền não lại phát sinh, con đánh mất thực tại đang là, mong cầu trạng thái an tịnh, mong thấy thực tánh pháp. Càng muốn trở về thực tại thì con lại càng bị lý trí vọng tưởng, sở tri, sở đắc dẫn dắt, đánh lừa. Đôi khi con thấy mệt mỏi, không kiên nhẫn được với bản thân vì tâm con dao động quá nhiều. Nhưng rồi con tự nhủ rằng phải có từ bi, nhẫn nại với chính bản thân mình trước tiên chứ không được nôn nóng, càng nôn nóng càng hỏng việc. Con suy nghĩ như vậy có đúng không Thầy? “Phiền não tức Bồ Đề”, phiền não, chướng ngại như hòn đá mài, trí tuệ như thanh gươm, không có phiền não sao có được tuệ giác sắc bén để chặt đứt màn vô minh u tối. Lời Thầy dạy con thấy giờ đây thật thấm thía, xúc động biết bao. Con biết con đường giác ngộ còn nhiều chướng ngại lắm, nhưng không sao Thầy ạ, bởi con biết mình đang đi đúng hướng dưới sự chỉ dạy của Đức Phật, của Thầy và tất nhiên không thể thiếu được Pháp đang từng phút từng giờ khai thị cho con. Chính con sẽ tự “thắp đuốc lên mà đi”. TINH TẤN – CHÁNH NIỆM – TỈNH GIÁC sẽ là kim chỉ nam, là cái la bàn con luôn mang theo bên mình. Con nơi phương xa xin được thành tâm đảnh lễ Thầy với lòng biết ơn sâu sắc nhất, và kính chúc Thầy có thật nhiều sức khỏe để dìu dắt chúng con!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời