Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con xin hỏi một vấn đề về Nhân quả: Nhân quả trong một đời người thì có thể chấp nhận được. Nhưng kiếp sau phải chịu quả báo do nhân kiếp trước để lại thì con thắc mắc. Theo một số kinh sách giảng giải về Ngũ Uẩn thì kiếp trước khi chết đi thân xác vật lý tan rã còn Tâm thức thì tồn tại “tái sinh vào một thân xác mới ở kiếp sau”. Nếu đúng như vậy thì Tâm Thức kiếp sau chịu quả báo của nhân của Tâm Thức kiếp trước để lại là hợp lý, còn Thân xác vật lý mới kiếp sau cũng phải chịu quả báo của nhân Ngũ Uẩn kiếp trước để lại là không hợp lý vì là thân xác mới sao phải chịu quả báo của thứ khác gây ra. Theo cách nghĩ của con giải thích nhân quả qua các kiếp là: Tồn tại trong một đời người là vô lượng kiếp bởi bản chất vô thường của các hiện tượng, sự vật nên từng khắc, giây hay sau mỗi nhịp thở, thay đổi một nếp nghĩ là một con người cũ đã chết đi và một con người mới tái sinh ở một kiếp khác nên nhân của kiếp trước gây ra thì lãnh quả báo kiếp sau trong một đời người?

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Lâu rồi phật tử HN chúng con không đươc gặp Thầy, lời đầu tiên con xin kính chúc Thầy luôn được mạnh khoẻ. Thưa Thầy! Sau một thời gian dài tập làm theo lời Thầy chỉ dạy, đó là quan sát thân tâm và chánh niệm mọi lúc khi đi đứng ngồi nằm đồng thời thu thúc lục căn, con đã thấy tâm mình lắng dịu rất nhiều, cụ thể là trong những ngày vừa qua, con cùng một số Phật tử lên núi thiền tập. Khi con ngồi quan sát hơi thở vào ra con thấy tâm lắng dịu dần và hơi thở trở nên rất nhẹ nhàng, tim cũng đập rất nhẹ. Tâm quan sát hơi thở vào ra càng lúc càng khăng khít chặt chẽ càng lúc càng vi tế dần dần con thấy một cảm giác nhẹ nhàng tĩnh lặng không có một suy nghĩ nào qua tâm, khi đó con biết một vài tiếng động sinh lên rồi diệt, tiếng động rất rõ và trong nó dường như được nhận biết qua da (cảm giác) và truyền thẳng vào tim không qua một ngôn từ hay ý nghĩ nào (con chỉ thấy như nó vậy thôi). Trong lúc đó, tâm con vẫn khăng khít nơi hơi thở vào ra không rời, lạ kỳ là tâm không hề phản ứng với những tiếng động đó mà nó vẫn bình yên dịu dàng đầy yêu thương. Con thấy hai chân hơi tê một chút nhưng vẫn dễ chịu. Thế rồi một tiếng rưỡi qua đi trong cảm giác dịu dàng đầy yêu thương, con xả thiền xuống núi lòng bình yên chân bước nhẹ nhàng trong chánh niệm một cách tự nhiên không cần tác ý chánh niệm mà cảm giác dở đạp theo từng bước chân. Kính bạch Thầy, đó là cảm giác đầu tiên con có được sau một thời gian dài hướng về chánh niệm con cũng không biết đó là gì, xin Thầy từ bi khai mở cho con và chỉ cho con biết sẽ thế nào. Con thành kính đảnh lễ Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy. Thưa Thầy cho phép con được hỏi thăm sức khỏe của bạn Diệu An ở Bình Phước. Không biết thân bịnh của bạn ấy bây giờ ra sao? Có thuyên giảm chút nào không? Với lòng chân thành tương giao con có thể giúp gì cho bạn ấy thì con sẵn sàng để được yêu cầu. Kính mong Thầy chuyển lời dùm con. Sáng nay đi bộ qua rừng con bỗng nhớ đến Thầy. Con nghĩ sẽ viết như vầy như vầy để trình Thầy, bỗng nhiên con lại cười cho con vì toàn là tưởng không. Con phát giác ra là ngay đến Bậc Thầy mình tôn kính như vậy mà đôi khi cái Ngã của mình cũng muốn thêm thắt này nọ nhưng bây giờ thì con ít bị mắc bẫy nữa rồi. Qua đó con cũng trực nhận đươc thế nào là Chánh ngữ. Càng thận trọng chú tâm quan sát con càng phát hiện nhiều cái vui vui về sự ngu dại kỳ lạ của vọng tâm mình, nó như thích đeo tràng hoa bằng bong bóng nước vậy. Từ dạo thường xuyên nhìn thấy mặt nó con đỡ mệt lắm Thầy ạ vì không bị nó lôi cưốn nữa. Con viết vài hàng này để thăm và vấn an sức khỏe Thầy. Con kính đảnh lễ Thầy. Con TN.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ! Thưa thầy con xin cảm ơn thầy về mấy câu hỏi mà con đã hỏi thầy vài hôm trước về tính biết, pháp trần và sự tỉnh giác. Quả thật thưa thầy con đã nhìn ra được tính biết là như thế nào. Đúng là khi mình đã sống cùng với cái biết trong sáng rỗng lặng thì chẳng có gì ngoài cái biết đó cả. Sắc thân, ngoại cảnh, pháp trần cũng đều ngưng. Chỉ có tính biết… Thưa thầy hôm nọ con nghe xong câu trả lời của thầy, con cũng cố gắng hành thiền và con thấy ra được tính biết, con kể thầy nghe ạ: Thưa thầy khi con ngồi thiền con chánh niệm, pháp vận hành, sự tỉnh giác con thấy biết như vậy, con vẫn thấy tính biết là thứ gì đó không thể hiểu được. Nhưng sau đó con cố gắng quan sát cái biết của mình, con càng quan sát thì con càng cảm thấy thoải mái nhẹ nhõm, sau được 1 lúc con bế tắc, không biết làm sao để mình có thể nhập vào tính biết và sống trọn vẹn với nó, những ý nghĩ cứ trôi qua, cứ xoay quanh vấn đề đó, tìm đủ mọi cách để muốn được cảm nhận tính biết, các câu hỏi, suy nghĩ, ký ức bao quanh con, con không tỉnh giác là bị cuốn đi với những suy nghĩ đó, cứ vậy tiếp diễn con quan sát tính biết, quan sát pháp với sự tỉnh giác, rồi con xoay qua quan sát cái tính biết đó thì con càng quan sát thì con lại càng cảm thấy thoải mái, đôi lúc sự tỉnh giác của mình mong manh với pháp trần, sau đó cảm giác đau chân lại dồn đến, rồi tự dưng con vững vàng không sợ đau chân, không sợ gì hết, chỉ chăm chú quan sát tính biết, pháp trần, qua sự tỉnh giác của mình… rồi tự dưng con cảm thấy như phần thân thể của mình biến mất, pháp trần cũng biến mất, thay vào đó là 1 cảm giác bao trùm, toàn cơ thể của con bao trùm trong 1 khối, chỉ còn tính biết, biết rõ mọi chuyện. Thưa thầy đó là 1 trải nghiệm mới của con, con xin thầy chỉ giúp cho con. Thành kính cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con nghe lại bài pháp ngày thứ 1 của khóa thiền thứ 4, Thầy có nói là khi có dịp, Thầy sẽ giảng rõ những loại Thiền Định nào làm cản trở và hỗ trợ cho Thiền Tuệ. Con rất muốn nghe bài pháp này, và con nghĩ rằng hiện nay cũng không ít người đang nhầm lẫn, có xu hướng thiên về thiền định mà chưa phân biệt được loại thiền định nào cản trở cho sự giác ngộ. Kính mong Thầy hoan hỷ sớm giảng bài pháp đó khi có dịp. Con xin cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ! Thưa thầy trước tiên con xin cảm ơn câu trả lời của thầy. Nhưng vì trí tuệ con vẫn hạn hẹp con chưa hiểu được hết ý của thầy, con xin mạn phép được bày tỏ sự suy nghĩ của con, kính mong thầy khai sáng cho con ạ. Thưa thầy nếu như thầy nói tâm rỗng lặng tức không ngã, không nhân, không chúng sinh, không thọ giả, con hiểu ý thầy tức là mình đã sống ở trong tính biết tuyệt đối và không còn bị chi phối bởi pháp trần. Như con đối chiếu với bản thân thì có lúc vẫn mê, vẫn dính mắc, nhưng khi con dính mắc vào pháp thì tính biết qua sự tỉnh giác sẽ chiếu soi cho con thấy được tâm con. Lúc đang sân hận hay si mê làm cho cái biết trở thành không biết và khi đó nhờ có tư duy thì tự dưng tính biết của mình sẽ nhìn ra và mình lại trở lại không dính mắc vào pháp nữa. Nhưng qua quá trình tư duy về cái biết con lại thấy là từ tính biết mà tạo ra sắc thân, tạo ra ngoại cảnh, tạo ra pháp trần, vậy tính biết đã bao trùm hết. Vậy thì pháp trần, ngoại cảnh, sắc thân cũng là từ tính biết, nhưng trước đây khi con không hiểu về tính biết nên con chạy theo bên ngoài để sống theo tương đối. Và ý con muốn hỏi ở đây là nếu mình sống với tương đối thì sẽ không có tính biết, còn nếu mình sống theo tính biết thì mình lại sống theo cái tuyệt đối mà đánh mất cái tương đối. Vì thế câu hỏi trước của con tức là con dựa vào tính biết vốn trong sáng của mình, qua pháp trần, qua sự tỉnh giác để con làm chủ các pháp, pháp nào tốt con trồng, pháp nào xấu con loại bỏ, hoặc nếu cái xấu con chưa dứt thì nhờ tính biết và sự tỉnh giác để con chuyển hóa dần dần. Con ví dụ như tâm con là đất, cây là pháp, còn sự tỉnh giác là chọn lọc. Vậy nếu con bỏ cây đi thì đất chẳng sử dụng để làm gì. Nhưng cây thì có cây tốt, cây xấu, cây tốt con trồng, cây xấu chưa loại bỏ được thì cũng bị hoại dần… Con xin trình bày như vậy, kính mong thầy soi xét cho con. COn xin cảm ơn thầy nhiều.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô Phật! Kính bạch hòa thượng. Con muốn tu theo thiền tứ niệm xứ vậy phải bắt đầu từ pháp môn nào để học và đi được vững chắc trên con đường giải thoát? Con xin thành kính tri ân sư.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa sư ông, đã mấy tháng nay con luôn niệm chết, trải rộng lòng từ bi hỉ xả, thân tâm thật cởi mở và nhẹ nhàng, trí tuệ con sáng ra mỗi ngày, con vui với thú vui nội tâm, luôn mỉm cười với các pháp. Tối qua lúc con hành thiền ngoài sân, vô tình con dẫm lên sợi dây mà ngỡ là con rắn, lúc đó tâm con phân tán với hai ý niệm. 1. Con là người mang mấy bệnh, cám ơn chú rắn này đã trợ duyên cho con thay một lớp áo, lộn trở lại làm người con tu tiếp. Chiếc áo này cũ rồi tiếc làm gì. Nghĩ vậy lòng con hoan hỉ vô cùng. 2. Bỗng nhiên con lại có ý thứ hai nảy ra, trí tuệ mình đang mở từng giây phút, mình phải đi chữa độc rắn, biết đâu sống một tháng nữa đang cái đà này tuệ mình sẽ sáng ra nhiều so với bây giờ, được thân người khó lắm, biết mình có sanh là người liền không? Hai ý đó dằng co nhau, cũng liền lúc đó con lại thấy ra, ai thấy tuệ mở ai là người ngộ nhanh. Đây chính là cái ta vi tế xen vào, vì bình thường mình vẫn niệm chết mà, cái chết nào chả giống nhau. Sư ông ơi, sư ông hãy dìu tiếp con đi. Con thành kính đảnh lễ sư ông.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con kính bạch Thầy. Con kính thỉnh Thầy giải thích cho con được hiểu ý nghĩa những ngón tay của Đức Phật trong tư thế Chuyển Pháp Luân lần đầu tiên và tượng Đức Phật đang ngồi Chuyển Pháp Luân (con xem trong cuốn Ngôi Bảo Tháp Gotama Cetiya mà không hiểu được). Con kính tri ân Thầy. Con kính chúc Thầy luôn an lạc.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính! Con đọc câu hỏi một bạn hỏi thầy vào ngày 24/10/2014 như sau: “Hiện tại con hành theo phương pháp buông bỏ quay về thực tại thân-tâm, đối diện, nắm bắt chân tướng thân-tâm, khéo điều phục và sử dụng cũng như câu trong Kinh pháp cú: tâm được khéo điều phục sẽ đem lại quả vị lớn, lợi ích lớn và điều mình trước, huân tập mình trước mới nghĩ đến điều người. Một lần nữa con thành kính tri ân thầy và nguyện mình rốt ráo tu tập, tỏ rõ con đường cho đến ngày giải thoát khỏi mọi lậu hoặc trong ngày vị lai.” Con xin gửi đến bạn ấy mấy câu kinh mà con thấy rất hữu ích, những câu kinh này đã được thầy dạy không ít lần: 1/ “Quá khứ không truy tìm./ Tương lai không ước vọng./ I Quá khứ đã đoạn tận,/ Tương lai lại chưa đến./ Chỉ có pháp hiện tại,/ Tuệ quán chính ở đây,/ Không động, không rung chuyển. Biết vậy nên tu tập./ Hôm nay, nhiệt tâm làm,/ Ai biết chết ngày mai.” 2/ “Khi xúc chạm việc đời/ Tâm không động, không sầu/ Tự tại và vô nhiễm/ Là phúc lành cao thượng.” Con cảm ơn thầy! Con chúc thầy và mọi người luôn khoẻ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời