Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy kính mến, mấy hôm nay con rất bận rộn, công việc đầy áp lực và không hề dễ dàng. Con lại phải đi lại khá xa để thực hiện công việc. Vậy mà con nhận ra là con không thấy các áp lực và mệt nhọc đó tác động lên con như trước đây. Con dường như đi qua tất cả các áp lực và mệt nhọc nhẹ nhàng như hít thở vậy. Thầy ơi, con cảm ơn Pháp và duyên cho con được may mắn học Thầy. Con hướng về phía Thầy cung kính đảnh lễ Thầy với lòng biết ơn vô hạn. Con Phan Anh

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, Con thực hành theo lời thầy dạy là tỉnh thức chánh niệm trong mọi hành động, con biết rằng vì mới thực tập nên tâm con cũng dễ phân tán. Do đó tâm xấu vẫn len lỏi sinh khởi, sau đó con chánh niệm tỉnh giác thấy tâm xấu đang hiện hành, như vậy tâm xấu sinh khởi trước, mặc dầu chưa thể hiện ra hành động xấu, lời nói xấu, nhưng ngay nơi đó con trở về chánh niệm tỉnh giác, vậy thì con có bị kết quả xấu không bạch thầy. Con thành kính tri ân thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, con may mắn được bạn giới thiệu đến trang web của thầy, con rất vui và con cũng có nghe các bài giảng pháp của thầy. Một điều đáng buồn là sau khi nghe pháp xong con lại quên hết, nhưng con rất khát khao thực hành pháp của thầy dạy, thầy hoan hỷ dạy con cách đơn giản dễ nhớ nhất để con thực hành. Con còn là một sinh viên, như vậy làm sao con có thể kết hợp giữ pháp thực hành của thầy dạy trong việc học của con. Con kính mong thầy chỉ dạy, con vấn an sức khỏe của thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào thầy, cho con hỏi, thầy thường nói về tánh biết, vậy cho con hỏi tánh biết có đem đến lợi ích gì cho việc giải thoát sanh tử không thầy?

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, con có một chuyện xin thỉnh lời khuyên của thầy ạ. Bố con vừa qua đời và được hỏa thiêu được vài tháng. Từ khi cụ mất đến giờ gia đình con vẫn thờ tro ở nhà. Bây giờ gia đình con có ý nguyện đem tro cụ đi rải ở sông – nơi gia đình con đang sinh sống hiện nay và rải ở quê của cụ nhà con. Con không biết là thờ tro mấy tháng ở nhà rồi nay đem đi rải có được không, và nếu rải được thì có cần cung thỉnh quý sư về đọc kinh gì không thưa thầy? Xin thầy cho con một lời khuyên ạ! Mong sớm nhận được hồi âm của thầy. Con sadhu và đem hết lòng thành kính đảnh lễ thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Thầy. Con cảm ơn Thầy đã chuyển lời đến D.A và xin phép Thầy cho con được viết vài hàng đến bạn ấy. Diệu An ơi! Đọc thư bạn mà nước mắt mình cứ chảy dài. Vừa thương quí vừa kính ngưỡng. Thật là phúc duyên khi mình được tuơng giao với các bạn hữu như D.A. Ai rồi cũng phải đi qua đoạn đường bịnh tử nầy nhưng có khác nhau hay không là người tự tại bình an còn người hoảng loạn sợ hãi. Những lời bày giải của Diệu An đến Thầy cũng là những bài Pháp thiết thực hiện tại đối với người đang tu tập như mình. Thật là đại phúc khi chúng ta được gặp Bậc Chân Sư chỉ thẳng vào con đường thoát khổ ngay đây và bây giờ phải không Diệu An? Nơi xa xôi đây mình sẽ hướng tâm về bạn với tất cả tấm lòng quí kính và mong cho bạn được gặp thiện duyên trong việc bình phục thân bịnh. Kính mến. Thấy kính, Con có đọc được một bài chia sẻ dài của một Đạo hữu gởi ngày 29.10. Có phải cũng của Diệu An hay một bạn khác vậy Thầy? Được lắng nghe những người bạn trải nghiệm Pháp trình đến Thầy, con cảm thấy hoan hỷ vô cùng. Làm sao mà chúng con không tri ân sâu xa Thầy được khi mà Thầy đã chỉ cho chúng con biết tự mình làm hòn đảo nương nhờ cho chính mình để tự tại giữa các pháp thế gian! Con cúi đầu thành kính đảnh lễ Thầy. Kính chúc Thấy thật nhiều sức khỏe.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô Phật, con kính chào thầy ạ, con Diệu An Bình Phước. Thưa thầy tối qua con đọc thư của bạn ở Zurich, con rất xúc động và cảm ơn bạn ấy trong sự tương giao về tánh biết, bạn ấy dường như có cảm nhận về con rất nhiều. Thưa thầy sáng nay con có gọi các bạn và những anh chị cùng tu học đến để kể về người bạn ở Zurich đã phát tâm từ như vậy. Các bạn cũng xúc động hoan hỉ và khuyên con đi chữa, nhưng sao tâm trạng con lúc này thật nhẹ nhàng và thuận pháp. Thưa thầy con bị đau đầu từ năm con 22 tuổi, tới giờ con 42 tuổi. Cách đây 4 năm con đi khám và xét nghiệm tổng quát, con bị nhiễm kí sinh trùng, ngực có một u nhưng lành tính. Con đã chữa kí sinh trùng 3 năm liền mà chỉ bớt được 60%. Thế là con buông xuôi bỏ cuộc, nghỉ một năm qua, con thấy nhiều lúc mệt lắm. Con đã kể cho bác sĩ, bác sĩ khuyên con nên đi khám tổng quát. Con đã đi khám, kết quả là kí sinh trùng chưa hết, phần ngực đã phát triển đa u, phổi phải có nốt vôi, cộng đường ruột rất yếu. Bác sĩ khuyên con làm xét nghiệm kiểm tra đa u, bác sĩ nói vậy là lớn chuyện rồi. Lúc đó con mỉm cười và thưa rằng từ từ con sẽ xét nghiệm sau, bác sĩ nhìn con với ánh mắt thương cảm vì biết 3 năm rồi con đã tốn tới 60.000.000 VND. Về phần con, thực lòng con đã chấp nhận cái chết vì con biết thân này đến lúc hoại rồi không níu giữ nữa, chết gọi là chết vậy thôi, sanh không thực sanh, chết không thực chết. Đủ duyên thì hội tụ, hết duyên thì rã tan. Con không muốn trước khi chết lại nhẫn tâm mang hết của cải ra đi rồi mới chết, để những tài sản nhỏ này lại cho người thân còn sống. Thưa thầy, thật là bất khả tư nghì, khi con buông xả niệm chết với cuộc sống vô ngã vị tha, con luôn mỉm cười với các pháp, những lúc ốm đau bệnh tật… thế này, từng giây phút chiêm nghiệm chưa bao giờ con biết nay biết, chưa bao giờ thấy nay thấy, chân lý vốn tự nhiên rất hoàn hảo, muôn đời như nó vẫn là. Thưa thầy, con có đôi lời cám ơn người bạn ở Zurich ạ: “Bạn ơi, từ đáy lòng sâu thẳm, mình cám ơn bạn nhiều lắm! Mình cũng đang cảm nhận về bạn đó, đúng là một người bạn: “Xuân bất tận ở lòng ai hoan hỉ Đạo vô cùng trong bản thể tịch nhiên”… Con thành kính tri ân thầy, tận đáy lòng thâm sâu vô lượng.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính gửi Thầy, kính mong thầy chỉ dạy cho con một câu niệm Phật theo Theravada (và cách đọc) mà con có thể niệm thường xuyên để có được sự bình an trong tâm hồn và khoẻ mạnh thể xác. Con nghe có sư dạy câu: Á-ra-hăng Đức Phật trọn lành (con không biết đọc sao cho đúng âm Pali). Còn câu: “Namo Tassa Bhagavato Arahato Sammāsambuddhassa” dài quá con không đọc được khi đang lái xe đi đường vì dễ mất tập trung. Kính mong Thầy chỉ dạy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, giờ này con ngồi viết thư gửi thầy mà lòng biết ơn sâu sắc. Con học pháp của thầy đã 1 năm rồi. Thưa thầy con xin được tóm tắt cuộc đời học Phật của con với ước mong được thầy chỉ dạy thêm. Con là Phật tử tu theo Tông môn Tịnh độ được một vị thầy hướng dẫn ăn chay niệm Phật, trì các bài chú, tụng kinh rất nhiều, công quả làm phước. Con đã tu như vậy mười năm trời, ngày đêm cầu nguyện hồi hướng công đức để đến chết được sanh về thế giới Cực Lạc ở phía Tây, chưa bao giờ chúng con được học và biết tu thiệt là thế nào, trở về trọn vẹn và tự mình khám phá tiếng lòng nội tâm vi diệu như thầy đã giảng nói và đang giảng nói như bây giờ. Nếu chúng con đi chùa khác là bị giận ngay nên chúng con sợ không dám đi đâu. Cho tới một ngày, sự thật phũ phàng được vỡ òa ra, thái độ đạo đức của vị thầy đó không phải như con từng tôn kính, dù trước đó con đã thấy rất nhiều nhưng không phải với con, vì thế con luôn che chở và bảo vệ, chỉ tới khi đến lượt con, con mới thật sự tin và chấp nhận. Ngoài sự ngụy trang về hình tướng, vị thầy đó không khác một người bình thường, lúc đó con bất mãn buông hết ra không tu hành gì nữa, “từ nay mình sẽ là một người tốt, chấp nhận nhơn thừa”, nhưng từ đáy lòng con luôn thích học Phật. Cho tới một hôm, con đi tìm một thầy khác để học. Thời gian học pháp của thầy ấy, con luôn đạt được định, thấy ánh sáng và những trạng thái hỉ lạc, khinh an. Nhiều lúc con thấy thỏa mãn và tự hào vì mình gặp thầy giỏi có chứng đắc thật nên mình cũng đi đúng đường, đôi khi có chút nghi ngờ về cái hiểu của mình nên con luôn ước mong sớm gặp được nhiều người thầy chứng đắc thiệt, con sẽ cầu học tiếp. Thưa thầy, rồi một hôm nhân duyên con được một người bạn giới thiệu trang web của thầy, thế là con vào đọc sách “Sống trong thực tại”. Có nhiều bài con đọc hiểu và thích lắm, nhưng khi đọc tới đoạn thầy phân tích về định, bỗng dưng con sanh tâm không bằng lòng nhưng vẫn ráng đọc hết rồi mở pháp thoại của thầy để nghe. Con hoan hỉ khi nghe thầy giảng về hành sự và khâm phục trí tuệ thầy vô biên, nhưng mỗi khi nghe thầy giảng về định, nhất là đoạn “người đạt được định cao chừng nào thì coi chừng đó lại là trở ngại cho con đường giác ngộ giải thoát chừng ấy” thì con lại không bằng lòng. Lúc đó con tự khuyên mình rằng mình nghe để học pháp hành, có lẽ thầy là người đắc pháp hành, 30 năm sau chưa chắc mình thiền được thế này nên con ứng dụng và thực hành theo. 1 năm trôi qua, con luôn tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha, trở về ngay nơi thân tâm cảnh thực tại hiện tiền, con luôn xem tâm mình rớt vào trạng thái của pháp giới nào trong 10 pháp giới, nếu rớt vào trong đường địa ngục ngạ quỷ súc sanh, liền trở về trọn vẹn pháp như nó đang là với thái độ bình thường. Thưa thầy vừa qua do một duyên khiến con đau khổ, lúc này những lời của thầy cứ trôi về trong trí óc con khiến con an trú trọn vẹn ngay nơi tâm phiền não, con dần dần phát hiện bản ngã thật đáng sợ. Trạng thái hỉ lạc khinh an đã ẩn rồi, hiện tại bây giờ là khổ đau, vậy mà cứ ôm sở đắc, thấy mình đạt được thiền này chứng đắc pháp kia. Khi tánh biết thấy ra con vẫn trọn vẹn với đang là, thì hoắt nhiên trong một sát-na con hòa trong biển rực sáng, đau khổ phiền não liền biến mất chứng minh lời thầy. Đây là thực tánh pháp, là cõi Phật cõi của 10 phương chư Phật, cũng là thực tánh của vũ trụ. Thực tánh của đất, nước, gió, lửa, hư không… và con kịp nhận ra rằng trong kinh các bậc tiền bối có chứng đắc thật đã miêu tả cảnh định đó không gì so sánh được, nên mượn tạm những thứ đẹp quý báu hữu vi mà ví như lưu ly, xa cừ, xích châu, mã não, san hô, hổ phách, trân châu… tất cả chỉ là danh ngôn chứa những ẩn ý của nội tâm sâu thẳm, chứ không có cõi Phật riêng lẻ toàn là những thứ báu như vậy, lúc đó hiển hiện trong con thầy dạy đúng quá những văn tự ngôn thuyết rỗng tuếch. Đọc thơ cầu ý, đọc sách cầu minh, chứ không có đức Phật A-di-đà thân tướng cao lớn, trang nghiêm, phóng quang tiếp dẫn như mọi người đã tưởng tượng. Tìm Phật bên ngoài không thể biết Phật là gì, cảnh định đó chỉ là trạng thái của tâm. Khi thanh tịnh, thực tánh hiển bày cũng không gọi là được; lúc vọng niệm, thực tánh ẩn cũng không gọi là mất, vì không có ai được cái gì bao giờ nên không có mất, các pháp vốn hoàn hảo muôn đời như nó vẫn là. Rời cảnh định đó ra con hoan hỉ vô cùng, mở lại bài giảng của thầy về các cảnh định để nghe lại, nước mắt con cứ tuôn ra sám hối thầy, vì lúc trước nghe con không chịu suy ngẫm, nên mới có thái độ không bằng lòng như vậy. Giờ con đã hiểu ôm sở đắc là đại ngã mạn, vĩnh viễn cắt đứt con đường giác ngộ giải thoát. Thưa thầy, những gì con nhận thức sai, thầy dạy thêm cho con. Người ngộ lý phải buông lý ra, lý sự phải dung thông, sự sự vô ngại mới là người tùy duyên thuận pháp, sự ghét, muốn, mừng, giận… chỉ là hoa đốm giữa hư không không thật có, nhưng nếu không biết thì cũng chính ghét muốn mừng giận đó cũng có thể đưa con người tới cùng cực của sự đau khổ. Người gọi là người vậy thôi, đó chỉ là một tổ hợp ảo hóa gá nương do nhiều duyên mà hình thành, sự tạm mượn của những tánh và chất của địa, thủy, hỏa, phong, hư không và tánh biết. Cuộc đời chỉ là những tương tục ảo. Người gọi là vào định thể nhập chơn như là người phát hiện ra từ trước tới nay do mình đã hiểu sai về các pháp. Thưa thầy, từ nhỏ tới giờ biết bao nhiêu lần pháp đã nhắc con rằng, đây chỉ là những tác duyên do nhân quá khứ đã tạo nay hình thành ra quả, và cũng là những tác duyên để cho con thấy các pháp là chơn như. Xúc như thực, thọ như thực và thấy như thực, giờ biết rồi thì nhẹ nhàng, pháp đến rồi pháp đi không buồn không trách ai, không bàn luận đúng sai, không phê phán không phân biệt, những gì đã qua không níu giữ, cái gì chưa tới không mong cầu, không đắm chìm hiện tại, trở về trọn vẹn pháp như nó đang là. Nghiêng về không hoặc về có đều là sự chấp mắc, như thầy dạy khúc gỗ kia mà tấp vào một bên bờ thì khúc gỗ đó không ra được biển khơi. Tinh tấn chánh niệm tỉnh giác, thận trọng chú tâm quan sát, định tĩnh trong lành sáng suốt để không thọc gậy bánh xe pháp, từng giây phút con chiêm nghiệm thầy dạy không hư dối. Thưa thầy, thầy đã lớn tuổi rồi phải đọc thư con dài thế này, con muốn viết ngắn và thật tóm tắt nhưng không sao ngắn được, con phải lau nước mắt nhiều lần mới viết xong trang thư, giọt nước mắt vừa sung sướng ngậm ngùi, vừa sám hối thầy, cuộc sống con giờ chỉ còn tính được ngày chứ không tính được tháng, nhưng con vẫn đủ sáng suốt để nghe thầy dạy thêm. Xin thầy hãy chứng minh cho con, tận đáy lòng sâu thẳm, con thành tâm sám hối, đảnh lễ tri ân thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Ama bhante! Con xin đem lòng thành kính đảnh lễ Thầy.

Xem câu trả lời