Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thân chào thầy, Nhờ tập chánh niệm mà con thấy đuợc tham ái, dục vọng trong mình nổi lên. Nhưng khi nó nổi lên con vẫn chưa thể kiểm soát, điều khiển đuợc mình mà vẫn để xuôi theo những lời xúi giục của tham ái. Xin thầy chỉ con phuơng pháp để dần dần kiểm sóat lại bản thân, giữ cho thân khẩu ý đuợc thanh tịnh. Con cảm ơn thầy. Kính chúc thầy sức khỏe và bình an.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính xin thầy giải thích sự giống và khác nhau giữa thiền của Thầy và thiền Tâm Bất Sinh của thiền sư Bankei. Xin cám ơn Thầy.
Các chủ đề liên quan:
nguyên lý tu tập | sự thật | chân lý | pháp | tánh
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính đảnh lễ Thầy! Kính thưa Thầy, đây là lần đầu tiên con đủ duyên trình pháp với Thầy. Hiện tại con cảm thấy tâm mình tràn đầy hạnh phúc. Thời gian qua mặc dù học theo lời dạy của Thầy, nhưng con vẫn mờ mịt về cái gọi là bản ngã, con cố hoàn thiện mình với mục đích kiếp sau mình sẽ sống với cái thấy biết sáng suốt hơn để không lạc lối u mê. Con vẫn nghĩ con sẽ làm gì đó để mình tiếp tục kiếp sống tiếp theo tốt hơn. Con nghe thầy dạy bản ngã chỉ là ảo tưởng nhưng trong thâm tâm con luôn hoang mang với ý nghĩ rằng hiện tại là mình và kiếp sau vẫn là mình tái sanh thành cái gì đó tốt hơn hoặc xấu hơn… Vậy là vẫn có 1 cái ngã. Nhưng thưa thầy, hôm nay con như bừng tỉnh khi đọc câu hỏi: “phần nào trong con người còn tồn tại sau cái chết để tiếp tục tái sinh để phân biệt bản thân mình kiếp này chính là bản thân mình ở kiếp trước chứ không phải là một ai khác” của một Phật tử và Thầy dạy rằng tái sinh là sự diễn biến theo dạng tiến trình nên không thể nói đó là A hay không phải A. Và Thầy đưa ra ví dụ về hạt mít, cây mít. Khi đọc xong câu trả lời của Thầy thì tự nhiên toàn thân con nổi hết da gà lên. Trước giờ con đi tìm lời giải về bản ngã tái sanh bằng những mớ kiến thức sách vở nhưng không thỏa mãn vì con cứ luôn cho rằng hoặc là như thế này, hoặc là như thế kia. Ngờ đâu hôm nay lời dạy giản dị của Thầy lại khiến con như trút được gánh nặng tự mình mang. Trong con cảm thấy một cảm giác nhẹ nhàng mà trước đây con chưa từng kinh nghiệm qua. Thật hỷ lạc. Như một người lâu nay bị cơn nghẹt mũi kéo dài dai dẳng mà nay bỗng thở được bình thường. Cảm giác nhẹ nhàng sung sướng khó tả lắm thưa Thầy… Con không biết phải dùng lời lẽ nào để nói lên sự biết ơn đến thầy… Trong sự tăm tối của con nay đã có thêm một chút ánh sáng. Cảm giác hoan hỷ dễ chịu của sáng nay kéo dài rất lâu… Cho đến bây giờ khi con đang viết những dòng này thì cảm giác đó vẫn tràn ngập… Con không biết tâm trạng như thế liệu có bất thường không thưa thầy? Con thành kính tri ân thầy đã soi đường chỉ lối cho chúng con… Con mong thầy luôn khỏe mạnh để dẫn dắt chúng con trên con đường tu học.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy! Con có một người bạn đồng tu. Bạn con đọc rất nhiều kinh, sách và được khá nhiều Ni, Sư hướng dẫn. Bạn con hành thiền theo phái Khất Sĩ và hiểu rất nhiều về thiền Minh Sát. Bạn con tu tập rất tinh tấn, nhưng gần đây bạn con có rất nhiều biểu hiện lạ: Nói rất nhiều và nói mà không cần biết người ta có nghe hay không. Hành động cũng không bình thường, đôi lúc tay, chân bắt chước hành động của trẻ con đang làm trước mặt. Vì hiện tượng của bạn con càng ngày càng nặng nên con kính xin Thầy từ bi chỉ dạy cho con hiểu về trạng thái đó và con phải làm thế nào để giúp bạn con? Con Thành Kính cảm ơn Thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con chào Thầy, con có một vài thắc mắc, mong Thầy giải nghi dùm con ạ. 1- Con chưa hiểu lắm về trí hữu sư và trí vô sư, 2 cái này thì cái nào giúp mình thoát ly sanh tử? 2- Tánh giác thì biết Pháp, Trí tuệ thì giúp mình hành động đúng, vậy thì giữa Tánh giác và Trí tuệ có mối quan hệ gì không hả Thầy? Có phải khi mình trở về với Tánh giác thì phát huy Trí tuệ? 3- Con không hiểu nếu người bị mù thì Tánh thấy của họ như thế nào nữa? Con chúc Thầy sức khỏe dồi dào, thân tâm luôn an lạc. Con cám ơn Thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch Đức Thầy! Con vô cùng cảm ơn Thầy, nhờ Thầy nhắc nhở con mới biết mình đang lấy tự ngã để tìm vô ngã. Con tìm bằng ý niệm, suy đoán nên cảm thấy cuộc sống bị bó buộc đưa vào một khuôn khổ nhất định và nhìn đời không còn khách quan mà lại chủ quan theo hướng suy nghĩ của con. Thời gian này con đọc nhiều sách thì vô tình con lại dính mắc vào tư tưởng của tác giả, cứ muốn ly dục, ly bất thiện pháp cho nhanh, làm tư tưởng con căng thẳng hơn cứ nghĩ mình phải quyết tâm diệt tham dục, diệt bản ngã mau chóng. Nhìn lại con thấy tâm mình còn lăng xăng nhiều, chưa định tĩnh như mình nghĩ. Trưa nay, con thiền trong thư giãn, buông xả không để ý đến hơi thở, danh sắc, chân đế, tục đế, đất nước lửa gió. Tâm con thật thoải mái, an lạc, không vướng bận gì cả… con đã thấy lại cảm giác này rồi Thầy ạ. Xin Thầy hướng dẫn những cuốn sách Phật pháp hay theo chánh pháp cho con đọc nghe hiểu thêm Đạo Phật, phát triển văn tuệ và tư tuệ. Hiện con đang nghe cuốn Mi Tiên vấn đáp của HT Giới Nghiêm. Sách của Thầy con đọc rồi, giờ con đang chờ cuốn sách mới của Thầy hướng dẫn về Thiền mà Thầy giảng khoá 14. Con mong Đức Thầy pháp thể khinh an để chúng con được nghe những lời chỉ dạy quý báu từ Thầy. Con cung kính đảnh lễ Đức Thầy lần thứ nhất, lần thứ nhì, lần thứ ba.
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con cung kính đảnh lễ Đức Thầy! Xin Thầy hướng dẫn thêm cho con pháp hành thiền, lâu nay con vẫn áp dụng cách thiền theo hướng dẫn của Thầy, mỗi ngày con đều nghĩ tới câu: “Nói làm thường thận trọng,/ Luôn trọn vẹn chú tâm,/ Lắng nghe quan sát kỹ,/ Đến đi pháp lặng thầm” Mặc dù áp dụng trong ngày khoảng 40% các hành động và suy nghĩ, tuy nhiên con vẫn thấy được sự an nhiên, vô sự khi xúc chạm cuộc sống giữa đời thường. Tâm con luôn hiện hữu câu thơ trong kinh hạnh phúc mà Thầy đã giảng: “Khi xúc chạm việc đời,/ Tâm không động, không sầu/ Tự tại và vô nhiễm,/ Là phúc lành cao thượng” Khi làm việc gì con thường nhận biết rõ bằng tâm, pháp hơn thân, thọ. Mỗi khi khởi ý thì con liền nhận ra tâm tham hay tâm sân rất rõ, khi nhìn nhận một việc nào đó con thấy vô thường, khổ, và bản ngã. Và càng quan sát con thấy bản ngã con cao và dày quá, không biết diệt ngã bắt đầu từ đâu. Nhìn sang người thân thấy họ cũng như mình bản ngã cao vời vợi như núi. Là người kinh doanh, nên mỗi lời nói, quyết định đưa ra ảnh hưởng cảm thọ không ít người như nhân viên, khách hàng, đối tác… Con thấy bản ngã sinh và bản ngã bị diệt, từ ý nghĩ, lời nói, đến hành động đều có bản ngã hiện hữu. Khi con nghe người ta nói, con cũng thấy bản ngã của họ, khi con nói con cũng thấy bản ngã của mình. Riết rồi con cũng không dám mở miệng nói, mới nhận ra câu nói của Thầy đúng là chân lý “im lặng là vàng, nói hay cũng chỉ là bạc”. Con là người nói nhiều, nhiều lúc nói không kịp nghĩ là mình đã nói gì, nay con ý tứ, thận trọng hơn trong lời nói, hạn chế nói lời vô ích, nói thô lỗ, nói bóng gió, tập nói lời Chân, Thiện, Mỹ. Có lần con lỡ nói thuận theo ý người khác thì vô tình người đó lại nghĩ con cùng tư tưởng với người đó, vô tình con làm người đó càng hoang tưởng hơn nên con biết mình sai và bài học đến với con “im lặng là vàng”. Có lần đang khuya con nằm thiền, cảm giác định tâm đến rất nhanh và một sự an lạc trải qua khắp thân thể con, và cũng liền sau đó, khi con nhận thấy sự an lạc đang hiện hữu thì tự nhiên cảm giác an lạc này muốn biến mất, nó bỗng nhiên mong manh như bọt xà phòng, có thể tan vỡ bất cứ lúc nào và sau đó là an lạc biến mất. Con thấy được sự sinh diệt của sự an lạc, và thấy rõ sự vô thường, không bền vững của sự an lạc. Vài ngày sau con nằm thiền trước khi ngủ, lúc này cũng ngủ trong tỉnh thức thì con nhận thấy cơ thể mình bị định cứng ngắt lần thứ 1, giống như 1 tảng băng bao phủ khắp người, kế tiếp cứng hơn nữa lần thứ 2, lần này con vẫn biết được cảm giác cứng hơn cơ thể, con biết cảm giác định đến nhưng con không nói được nên con ớ ớ, chồng con nằm bên cạnh nghe con kêu tưởng con mớ nên sờ mạnh người con, làm con la toáng thật to trong đêm, khi con la lên con vẫn biết con đang nổi sân rất rõ. Con không biết hiện tượng này như thế nào. Con có đọc cuốn “Chân đế và Tục đế” có phân tích Vật chất và Tâm, hiện tượng gì thay đổi là Chân đế, hiện tượng không thay đổi là Tục đế, Thiền minh sát là quán vào Chân đế. Và có nói “Tuệ minh sát được thành đạt qua sự quán sát tinh tế các hoạt động của thân tâm khi chúng diễn ra. Tuệ minh sát không thể thành đạt qua sự quán sát hời hợt các đối tượng, cũng không thể thành đạt qua sự suy tư, phân tích. Vì thế thiền sinh phải chú tâm quán sát các hoạt động như thấy, nghe, sờ, đụng, ngửi, nếm, ăn, uống … Khi chúng đang diễn tiến không bỏ sót hành động nào.” Thưa thầy, con thấy mình còn hời hợt với các đối tượng thân, tâm, cảnh. Con chưa ghi nhận từng chi tiết chuyển động, nâng đỡ của gió như đi, đứng, nắm, bước, sờ… Con thường nhận biết các hoạt động sau khi con vừa làm, đôi khi không để ý do hoạt động này là thói quen nên con chỉ thận trọng thôi. Xin Thầy hướng dẫn cho con cách để thành đạt quán sát tinh tế các hoạt động thân tâm cảnh ạ. Con xin chào Đức Thầy ạ!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con xin đảnh lễ thầy. Lúc trước có một anh bạn hỏi con (anh này chưa biết nhiều về Phật pháp) hiểu như thế nào gọi là Niết bàn, lúc đó con khá là bối rối, con trả lời theo cảm nhận của con Niết bàn là mình cảm thấy thoái mái không có tham sân hận oán ghét bất kì ai và không si. Nhưng khi trả lời xong thì con lại thấy áy náy vì không biết con nói vậy có đúng không vì con sợ hiểu sai vấn đề. Kinh mong thầy hoan hỉ chỉ dạy cho con hiểu. Chúc thầy luôn an lành và nhiều sức khỏe.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính bạch sư ông. Trong con đang có sự mâu thuẫn nội tâm. Con được sinh trưởng trong gia đình Phật giáo thuần tuý, luôn được tiếp xúc với quý sư, chính bản thân con xưa nay cũng áp dụng lời Đức Phật dạy vào cuộc sống khi đối xử với mọi người với súc vật, cây cỏ… nên bên cạnh những điều mà bạn bè con cho rằng đó là đẹp, là mới sống, là phải khẳng định bản thân mình, v.v.. thì con chỉ thấy đó là sự quay cuồng của nghiệp và tạo nghiệp. Dần dần trong con có cảm giác nhàm chán cuộc đời này. Nhưng nhiều người nói con rằng, “con mới 27, con chưa thật sự biết đời là gì thì làm sao con có thể gọi là chán?” Mình nhìn mình cũng thấy mà, cần gì phải bước vào phải không sư ông? Con đã hai lần vào chùa với ý định chuẩn bị xin xuất gia thì lại bị kéo về. Lần về thứ hai này là vì con đã đậu vào vị trí xin việc mà ai cũng mong muốn (lúc đi thi vì làm yên lòng gia đình thôi, con chỉ làm hết khả năng con thôi, con không có ý mong phải đậu, ai dè nó đậu thiệt). Mọi người nói con may mắn, nhưng con lại không thấy háo hức như những người khác, cũng không thấy tự hào bản thân mình giỏi thế này thế nọ, giờ con thấy con như sắp “lập nghiệp”… Người thân con lại nói rằng con không có duyên tu chùa, con không thể tu nơi không có khổ đau, vì nơi đây có bùn thì con mới trồng hoa sen của con được. Nhiều lúc con rất muốn dứt mà đi, nhưng dường như có cái gì đó kéo con lại. Con không thể hiểu được… Và việc mong muốn xuất gia có phải là một cái Tham không sư ông? Vì con thấy trong đó có sự mong muốn. Con đang rất khó xử thưa sư ông. Cầu xin sư ông cho con lời khuyên sách tấn con với! Con xin cảm ơn sư ông nhiều lắm!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời