Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính gửi thầy, có vài điều về nhân quả con vẫn chưa hiểu. Con cũng có thấy những người bất hiếu với cha mẹ thì bản thân họ sau này cũng bị chính con cái họ đối xử như thế. Con nghĩ đó nếu không phải do cách dạy dỗ con cái của họ thì hậu quả đó là do nhân quả. Nhưng cũng như nhiều trường hợp khác, một sự việc xấu đến với người này như quả báo họ phải chịu nhưng hành động gây ra điều xấu đó đến từ người khác thì trách nhiệm thuộc về ai? Nếu một người phải chịu quả báo bị tai nạn thì người ta thường bảo là do trời xui khiến họ phải chịu như vậy, nhưng tại sao lại trùng hợp khi người khác gây ra tai nạn để họ bị? Nếu nói thế thì có một sự định sẵn nào đó làm mờ nhạt quyền quyết định của ý chí cá nhân. Hoặc như mấy câu chuyện cổ hay bảo ma quỷ đầu thai làm con kẻ gian ác để phá họ tan nát cửa nhà, vậy thì những kẻ làm việc xấu đó là tác nhân giúp quả báo cho người kia được thực hiện như kiểu “thay trời hành đạo”? Mối quan hệ nào giữa ý thức và quả báo trong vấn đề này? Con còn thắc mắc, kính mong thầy chỉ dạy để con hiểu đúng những gì Đức Phật Gotama đã dạy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa thầy, chiều nay chị Ngọc đã điện thoại cho con rồi, chị em con nói chuyện với nhau hoan hỉ lắm thầy ạ. Con xin phép thầy giúp con con hỏi chị Ngọc 1 chút xíu ạ: “Chị ơi em đang uống sữa Alpha Iipid Lifeline, chị tư vấn cho em có nên uống sữa này hay không”? Con thành kính đảnh lễ tri ân thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy con xin chia sẻ một câu chuyện tương tự của con với một đạo hữu sống trong ngôi nhà “hướng tử”. Năm con 21 tuổi, con gặp một sư cô. Sau mấy tháng, sư cô ấy rất quí con nhưng sư cô buồn rầu nói với con rằng, con sẽ CHẾT YỂU. Nếu sư cô đó không nhầm thì ở tuổi 31. Sau đó 1 năm, lúc con 22 tuổi, con tình cờ lại gặp người khác. Người này cũng bảo con CHẾT TRẺ ở tuổi 28. Kể từ đó con vô cùng buồn bã, tháng ngày nặng trĩu như bị đeo án tử hình. Nay con đã qua sinh nhật lần thứ 30, tuổi dương con đang là 31, và tuổi âm có thể là 32. Như vậy, kết luận là những điều họ “phán” với con là không đúng. Hoặc từ giờ đến cuối năm nếu con chết biết đâu lại là một điều không tệ thì sao. Chết đi chắc gì đã xấu. Biết đâu lại được học lại pháp từ đầu. Con muốn nhắn tới đạo hữu kia không nên tin vào nhận xét đó mà đánh mất cuộc sống thật của mình. Cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính, con thấy thầy đã lớn tuổi rồi mà ngày nào cũng ngồi máy để trả lời những vướng mắc của chúng con, con rất xót thương nên không dám lơ là về học và hành. Khi đọc thư của bạn T.N ngày 16-11 con cũng thấy giống bạn ấy, không thể dùng lời sao cho hết để cám ơn thầy. Trong sự tương giao con cũng thấy con với bạn T.N thật gần gũi thầy ạ. Dạ thưa thầy, con xin phép được gửi lời chia sẻ tới bạn T.N ạ: “Bạn ơi những lời nói của Phật nay thầy truyền trao cho tất cả chúng mình chỉ cần ai biết buông bỏ cái ta, trở về trọn vẹn với pháp đang là thì ngay đó có thể chứng minh những lời thầy dạy không hư dối phải không bạn, trên con đường học Phật khó ai có thể gặp được người bạn tâm giao, nay tôi mong được nói chuyện điện thoại với bạn dù chỉ một lần thôi bạn nhé, bạn gọi cho tôi số điện thoại 0937695724” Con thành kính đảnh lễ tri ân thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy Trước khi ngủ con nằm thư giãn thân tâm nên đầu óc rỗng lặng trong sáng, biết âm thanh bên ngoài, cũng như biết những chỗ tê mỏi của cơ thể… biết tự nhiên, chứng kiến đồng thời nhiều điều. Thế rồi một lúc sau con nghe tiếng ngáy cũng như thấy những ý tưởng của tâm trí thắc mắc có phải mình đang ngủ không và biết miệng đang cười để xem có thật sự ngủ hay mơ. Nhưng con mắt thì nhắm dù lúc ấy tâm trí muốn thử mở mắt để xác định xem có đang thức mà biết không,nhưng mắt nhắm không mở được có lẽ là con ngủ thật. Hihi… Kính thưa Thầy, có phải con ngủ không sâu và mơ, hay tính biết biết. Vì tâm trong giấc ngủ như vậy trong như hồ nước nên dẫu con có chứng kiến tâm trí làm việc hay biết mình đang ngáy sáng dậy con vẫn cảm thấy khỏe khoán, tươi tỉnh không có dấu hiệu ảnh hưởng gì đến tinh thần và sức khoẻ. Kính Thầy sự thư giãn như vậy con có cần điều chỉnh gì không ạ?Con Xin Thầy dạy thêm cho còn ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con có một vướng mắc về trạng thái của tâm, kính xin Thầy từ bi chỉ dạy! Khi con làm việc hay nghe pháp, con vẫn luôn nhìn thân và tâm kể cả lúc đang nói chuyện với người khác. Con thấy tâm rất an, nó không khởi niệm, kể cả niệm không ngôn ngữ ở mức độ con có nhìn thấy. Nhưng khi con ở không chỉ nhìn tâm và thân thôi thì thấy niệm khởi lên, tuy nhẹ nhàng, thưa thớt nhưng không dứt bặt. Con nghĩ tâm mình vẫn còn cần một chỗ trụ nên thường tùy duyên mà nghe nhạc hay nghe pháp khi rảnh rỗi để cho tâm an. Con không hiểu gì về mức độ định tĩnh của tâm và phải thực hành như thế nào cho đúng? Kính xin Thầy khai thị cho con! Con thành kính đảnh lễ Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa sư ông, con có ý này chưa hiểu hết, sư ông dạy thêm cho con ạ. Người vào chánh định thể nhập chơn như tức khắc chân khí sẽ được quy nguyên. Con hiểu theo 2 ý: 1)Nếu mà đang mang bệnh nan y tuổi còn trẻ mà thể nhập chơn như, về thân vẫn phải chịu quy luật hoại diệt nhanh như một người bình thường nhưng phần tâm vẫn rỗng rang nhẹ nhàng giải thoát. 2)Thể nhập chơn như bệnh tật liền được tiêu trừ, cả thân lẫn tâm đồng tương ứng, rỗng rang, nhẹ nhàng giải thoát. Con thành kính đảnh lễ sư ông.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Hòa Thượng, bên cạnh việc thực hành thì con cũng bỏ khá nhiều thời gian ra để tìm hiểu Kinh điển, và con cảm thấy con hơi máy móc và lý thuyết hóa, không uyển chuyển lắm. Dù con biết là Chân lý thì thoát ra ngoài chữ nghĩa, nhưng không biết vì sao con cứ khăn khăn theo trong kinh, trong sách là mới được, và cái ngu lớn nhất của con luôn chấp ý mình, cho mình là đúng, người khác trật. Mà chính điều đó khiến con tự trói mình lại, và bế tắc trong tu tập. Khi con ngồi thiền, hay sinh hoạt trong đời sống, con cũng tự quan sát lấy con, con thật sự không thấy con “đang là”, bởi vì khi con chạy xe, đi bộ, ăn uống, v.v… con cũng tập trung vào việc đó nhưng trong đầu con cứ hiện lên như một đoạn đọc thoại nội tâm như “đang chạy xe à!”, “đang đi bộ à”, v.v…. chứ không phải thấy là một cái biết sáng suốt hay một cái biết khách quan như con được học nữa. Con cúi xin Hòa Thượng cho con lời khuyên ạ! Con xin đảnh lễ Hòa Thượng!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa sư ông, con được đọc trong các bài kinh và các tài liệu nói về các quả thánh trong đạo Phật, như bài kinh “Sa môn quả” và bài một số tài liệu ở trang Wikipedia. Thì con nhận thấy là những vị đạt được “Tứ thiền”, và họ có thêm “Tam minh và lục thông nữa” song song với đạo đức hoàn toàn thì họ được gọi là A-la-lán. Nhưng con cũng đọc được là ngoài 4 bậc thiền, còn có 5 bậc định nữa (Không vô biên xứ định → Diệt tận định), trong Tiểu kinh “Rừng sừng bò” thì các vị tôn giả A-la-hán cũng trình với đức Phật về các bậc định kéo dài từ “Sơ Thiền” cho đến “Diệt Tận Định”, thế nhưng tại sao khi 1 vị A-la-hán chỉ cần đạt đến “Tứ Thiền” thôi, mà không phải là “Diệt tận định” ạ? Và cũng trong kinh “Đại Bát Niết Bàn” thì đức Phật cũng nhập xuất các tầng định dài cho đến “Diệt Tận Định”, rồi đức Phật lại xuất nhập cho đến “Tứ Thiền” rồi mới nhập Niết Bàn, con cảm thấy là ở mức “Tứ Thiền” có điều gì đó rất đặc biệt. Con cũng thắc mắc là khi đức Bồ Tát còn ở cung trời, có phải ngài đã chứng A-la-hán và giải thoát vô số kiếp trước rồi không ạ!? Nhưng vì hạnh nguyện độ chúng sanh nên ngài đã trải qua vô số kiếp để đến kiếp cuối cùng đản sanh làm thái tử và chứng quả Phật, cho nên các vị A-La-hán, Độc Giác dù chứng quả bằng như Phật, nhưng không thể nào bằng được 1 vị Phật tại thế được, nên con khó hiểu ở chỗ là nếu một vị A-La-Hán muốn thành một vị Chánh Đẳng Giác ở kiếp vị lai, thì cũng phải trãi qua nhiều kiếp nữa để độ sanh, nhưng nếu trải qua vô số kiếp nữa thì đâu còn gọi là “Vô sanh” không tái sanh nữa thưa sư ông? Thắc mắc của con cũng nhiều, xin sư ông giải đáp giúp con, con thành kính tri ân sư ông.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lể Thầy. Thầy cho phép con được cùng hoan hỷ với lời trình pháp của một bạn đạo gởi ngày 15.11. Khi vừa đọc xong bài ấy con đã tương cảm như chính ý nghĩ của mình. Khi xem Thầy trả lời con càng nổi da gà thêm: Khi nhận ra tánh biết/ Tánh biết tự sáng trong/ Không người tu người đắc/ Động tịnh đều thong dong. Con thấy khi hiểu Pháp thì sao đơn giản quá nhưng khi chưa biết sao cứ tìm kiếm cho thêm vào để rồi làm cho rắc rối thêm và cuối cùng thấy mình vẫn phiền muộn khổ đau hoài. Con thật hạnh phúc khi được hưởng ké những hồng ân này. Con không nói hết được lời cám ơn nên mỗi lần thăm Thầy chỉ cầu chúc Thầy được nhiều sức khỏe để chúng con được học hỏi và trải nghiệm vững chải thêm. Kính Thầy. Con T.N.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời